pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chớ Nói “Xử” Với Tôi

Chớ Nói “Xử” Với Tôi

Tác giả: Liễu Liễu Là Ta

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342819

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2819 lượt.

Vương, vật cần tìm, phải nắmđược trong tay, nếu không liền mất hứng. Hắn mà mất hứng thì rất đáng sợ, đối với Doãn Triệt mà nói, quả thực là không có việc gì không dám làm .
Một cô gái tốt, sâu sắc như vậy, lại bị đứa con phá gia chi tử này đẩy xuống hồ bơi, thân làm mẹ như bà cũng không biết dùng lời gì để nói tốt cho con trai mình.
“Cô ta có phải cùng cậu của con không? Đúng rồi còn có y phục của cô ta hôm đó đã xảy ra chuyện gì?” Mẹ Doãn vẩn cảm thấy có chút không đúng, bình thường với kiểu cô gái này, thà rằng không được cũng không nên cưới về, tránh làm cho cả nhà rối loạn thêm.
“Mẹ cũng biết rõ cậu mà, luôn dốc sức tìm một người phụ nữ xinh đẹp tương xứng với dáng dấp cậu ấy, làm sao có thể với Trần Hi. Trần Hi chỉ là tranh thủ sau khi học xong đến nhà cậu dọn dẹp, làm một ít đồ ăn để kiếm thêm tiền thôi, không tin mẹ cứ đến trường học hỏi, cô ấy còn được tặng danh hiệu học sinh tiêu biểu đấy.
Doãn Triệt bưng canh lên uống một hớp: “Mẹ, tài nấu nướng của mẹ càng ngày càng tốt, con có người mẹ như vậy là quá hạnh phúc, giống như là mỗi ngày đều đắm chìm trong ánh mặt trời, khỏe mạnh lớn lên như hoa hướng dương. . . . . .”
“Được rồi, đừng theo nịnh nữa.” mẹ Doãn còn định hỏi thêm, bị Doãn Triệt lời ngon ngọt lấy lòng cũng không còn nhớ đến việc phải hỏi nữa.
Cho đến khi mẹ Doãn về nhà, bà mới đột nhiên nhớ ra, Doãn Triệt vẫn chưa trả lời vấn đề trọng điểm, rốt cuộc đêm đó có xảy ra chuyện gì hay không, bà có nghe người giúp việc nói, y phục cô gái đó bị xé rách như vải vụn.
Nhưng nếu có chuyện gì thì trải qua mấy ngày chắc hẳn bà phải nhận được đơn kiện… đại loại như kiện con trai bà cưỡng bức người khác. Thế nhưng đã qua một tháng cũng khôn nghe thấy tin tức gì, chắc là cũng không có việc gì xảy ra?
Mẹ Doãn rối rắm, chỉ là cảm thấy cô gái kia thật sự giống như đã từng gặp qua trước đây?
“Phu nhân, mới vừa rồi Trần tiểu thư gọi điện tới đây, nói là muốn mở một dạ tiệc từ thiện, muốn mời bà tham gia.” Người giúp việc cầm sổ ghi chép đi tới.
“Trần tiểu thư nào?” mẹ Doãn có chút hỗn loại, thiên hạ họ Trần hình như cũng quá nhiều rồi.
“Trần Tuyết Lệ Trần tiểu thư.”
“A, để ta sắp xếp thời gian.” Nói đến Trần Tuyết Lệ, gương mặt mẹ Doãn mềm mại đi không ít, cô gái nhỏ này thế nhưng cũng biết làm từ thiện giúp Trần gia mở rộng giao thiệp, thật đúng là cảm thấy cũng không tệ.
So sánh lại, cô Trần Hi đó điều kiện quả thật không tốt bằng, nhưng con trai mình lại thích. Mẹ Doãn phân tích đến đau đầu, cuối cùng cũng không muốn nghĩ tới, con trai có phúc của con trai, chỉ cần bà nhìn thuận mắt là được, việc khác cứ để cho nó tính đi, dù sao nó cũng đã lớn như vậy, muốn quả cũng không quản được nữa.






Bữa cơm này Trần Hi ăn mà không cảm thấy yên lòng, cô luôn nhớ đến những ảo giác kia, từng chút từng chút lần lượt chắp vá lại.
“Vẫn còn sợ?” Khương Sâm nhìn biểu hiện của Trần Hi có chút không được bình thường, không nhịn được mở miệng hỏi thăm như an ủi cô.
“Không có, tôi chỉ là có cảm giác như không phải là tôi nữa, tôi thấy được một chút ảo giác, nhưng cảm giác rất chân thật, tựa như đang xảy ra đối với tôi vậy.” Trần Hi dứt khoát buông chén đũa xuống chuyên chú nhìn Khương Sâm, cô không muốn tự lừa mình dối người mà cho là tên đàn ông đó đến tìm Khương Sâm, mục tiêu của hắn vô cùng rõ ràng là sau khi vào nhà liền nhắm vào cô.
Trần Hi không biết cô đã đắc tội với người nào, cũng không biết nếu cô bị bắt đi thì sẽ như thế nào, nhưng cô tuyệt đối không muốn nhìn thấy hậu quả đó.
Liên tưởng đến những thứ ảo tường kia, Trần Hi có một loại cảm giác, cô giống như đang bị một điều bí ẩn bao vây, càng ngày càng lớn, càng rõ ràng mà tiến về phía cô.
Nhìn thấy hắn, Trần Hi đã cảm thấy từ trong người tỏa ra một sự ghê tởm cùng kinh hãi, dạ dày dường như đang trào lên cuồn cuộn.
“Tôi. . . . . .” Trần Hi há miệng, cảm thấy như những thứ trong bụng đang muốn trào ra ngoài.
Tiểu Hắc lập tức đẩy một cái túi dùng để nôn mửa cho Trần Hi, giống như hắn đã lường trước được kết quả này.
Trần Hi kịch liệt nôn mửa, cô đem hết tất cả đồ ăn buổi trưa ở phòng ăn mà phun ra không còn gì. Ngẩng đầu lên nhìn phía sau, thi thể vẫn còn nằm ở đó, nó vẫn còn bốc lên khí lạnh.
Trần Hi quay lưng lại, cô có chút không dám nhìn thứ này, cô ngẩng đầu nhìn về phía Tiểu Hắc, Tiểu Hắc thái độ rất tự nhiên, trước sau thật thà như một.
“Hắn. . . . . . Tôi. . . . . .” Trần Hi không biết nên làm sao để diễn tả ý đồ của mình, cô thật sự bị dọa sợ, một người chết đặt trước mặt mình như vậy làm cô bối rối không biết nên nói gì.
“Hôm nay cái này coi như là dùng thay cho cọc gỗ đi.” Tiểu Hắc cười cười: “Vốn là hôm nay muốn để cô một mình ở nhà xác một đêm, nhưng là ông chủ muốn đẩy nhanh tốc độ, thích ứng được cái đó thì sẽ nhanh chóng hoàn thành quá trình luyện thập thôi.”
Trần Hi cảm thấy hơi lạnh từ bàn chân đến đỉnh đầu, đang sóng yên gió lặng, ai lại đi nghĩ ra mấy cái trò nảy?
“Lúc trước anh tập luyện đã trải qua q