Tác giả: Liễu Liễu Là Ta
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342846
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2846 lượt.
n, cuối cùng cô vẫn vẩy vẩy tay.
“Gặp lại sau, tôi đi nha.”
Trần Hi xoay người, nếu như cô quay đầu lại, cô sẽ phát hiện, khóe mắt của bà ta đã trở nên ướt át, tựa như đang hết sức khống chế điều gì đó, đáng tiếc là Trần Hi không quay đầu lại, nên cô cũng không nhìn thấy gì.
Lại theo đường cũ trở về, Trần Hi lần nữa trở lại đại sảnh, cô cảm giác mình vừa rồi giống như xuyên qua, mà cái cửa nhỏ đó, cái cầu thang đó chính là đường hầm.
Khúc dương cầm đã đến gần hồi cuối, tiếng đàn của Doãn Triệt hấp dẫn mọi người đang ngồi ở dưới, không ai ý thức được Trần Hi biến mất, cũng không ai ý thức được cô trở về.
Đợi đến thời điểm ánh đèn sáng lên, Trần Hi chạy tới hòa vào đám người bên ngoài, Trần Hi thấy Khương Sâm, hắn đang giơ một ly rượu trước bàn ăn, Trần Hi dự định đi về phía hắn. Khi còn cách Khương Sâm vài bước, một dáng người màu trắng cấp tốc đi về phía cô.
“Em đi đâu?” Một hơi thở ấm áp phà vào lỗ tai Trần Hi: “Em có chuyện gì dấu tôi?”
“Không phải là anh chỉ lo đánh đàn thôi sao?”
Nói xong câu đó Trần Hi liền hối hận, điều này rõ ràng cô không đánh mà khai, vẽ mặt của Doãn Triệt nói cho cô biết, cô đã mắc lừa, vừa rồi chẳng qua là hắn chỉ muốn lên mặt với cô mà thôi.
Trần Hi cắn mội một cô tí,c cảm thấy dạo này vì mình mãi lo tập trung rèn luyện thân thể , đầu óc hình như bị ném qua một bên quên mang theo mất rồi.
“Nói như vậy là em chú ý tớ tôi?” Doãn Triệt cười đến rực rỡ, Trần Hi có chút hoa một, nụ cười trên mặt hơn trông có chút giảo hoạt, hình dung như thế nào nhỉ, giống như quan hệ của hai người không đơn giản. Trần Hi còn nhìn thấy gương mặt Doãn Triệt hình như ngượng ngùng mà đỏ ửng lên, làm cho người ta thật kích động muốn nựng một cái.
Trần Hi lắc đầu một cái, cô thế nhưng lại cảm thấy Doãn Triệt đáng yêu, chẳng lẽ vừa rồi do quá khẩn trương làm cho thần kinh cô bị loạn lên sao, nhìn thấy một nụ cười chân thành ấm áp như ánh mặt trời trên gương mặt của một tên đàn ông ngông cuồng tự đại.
“Tôi không làm tốt, luôn đem đạn bắn vào bia của người khác, nếu so với người khác, khẳng định là tôi làm không được.” Trần Hi cảm thấy rất xấu hổ, chắc cũng không có mấy ai bắn súng tệ như cô, lúc này âm thanh của cô giảm thấp xuống, nhưng mà Doãn Triệt một chữ cũng không bỏ sót.
Doãn Triệt nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn ngượng ngùng của Trần Hi, trong lòng tâm tư rối loạn, náo loạn nửa ngày, thì ra là ông nói gà bà nói vịt! Hại hắn làm cả một đêm hưng phấn, thì ra căn bản là hai người không cùng nói một chuyện.
Doãn Triệt nhìn về phía Trần Hi trong đôi mắt tràn đầy buồn bã, mặt Trần Hi căng ra, Doãn Triệt tại sao lại thay đổi nhanh như chong chóng vậy, hiện tại giống như là một đứa bé bị uất ức, bộ dạng muốn khóc không ra nước mắt, thật đúng là làm cho cô cảm thấy căng thẳng, không nhịn được bất chợt nghĩ muốn an ủi hắn một chút.
“Anh làm sao vậy, không có sao chứ? Chỗ nào không thoải mái?” Mặc cho lời an ủi của Trần Hi, Doãn Triệt cũng không cảm kích, mặt của hắn trầm xuống.
“Tôi nơi nào cũng không thoải mái, nhất là nơi đó, em đã quên là em hành hạ tôi ra sao à?” Những lời này của Doãn Triệt rõ ràng cho thấy hắn đang tức giận, hơn nữa giống như đứa bé đang bị cô làm cho uất ức, Trần Hi thật không biết nên làm sao hay nói gì với hắn nữa.
“Tôi đi tìm Khương tiên sinh.” Trần Hi tìm lý do liền muốn chạy.
“Không cho phép, tôi muốn em ở cùng với tôi, chúng ta tìm một chỗ luyện tập lại tình huống đêm đó một chút.” Doãn Triệt không buông tay lôi kéo Trần Hi.
“Buông ra, nếu không đừng trách tôi không khách khí.” Trần Hi hạ thấp giọng.
“Em định làm gì, còn muốn đá tôi sao?” Doãn Triệt ai oán nhìn Trần Hi: “Ngày đó lúc em uống say, không phải đã đá tôi hai cái còn gì, còn làm chọc vào mắt của nhân viên phục vụ khách sạn, cuối cùng em còn đem tôi làm cái đó…, những chuyện này em đều quên hết rồi sao?”
“Cái đó cái gì?” Trần Hi phát hiện mặt Doãn Triệt đỏ lên không ít.
“Dùng tay bắn súng, hơn nữa còn là em ép buộc tôi.” sau lời nói của Doãn Triệt giống như có một quả bom nguyên tử, thiếu chút nữa nổ tung trong đầu Trần Hi.
Ngôn ngữ Trung Quốc bác đại tinh thâm khiến Trần Hi nhận thức sâu sắc một từ ngữ bình thường lại có bao nhiêu ý nghĩa khác nhau.
Coi như cô có ngu ngốc đi nữa, cũng biết ý của Doãn Triệt nói “bắn súng” này không phải là “bắn súng” kia.
“Cái đó, tôi. . . . . .” Trần Hi khoa tay múa chân chính là không tìm được từ thích hợp để nói, nhưng cô cuối cùng cũng hiểu nguồn gốc vì sao mấy ngày gần đây Doãn Triệt lại quái dị như vậy rồi, thì ra huấn luyện của cô đạt hiệu quả bất ngờ như vậy, bây giờ cô còn mạnh hơn cả Doãn Triệt rồi, cô không biết là nên cảm thấy kiêu ngạo hay xấu hổ đây, cô chưa từng bao giờ nghĩ đến, mình thế mà lại có bản tính sắc nữ, uống rượu say còn cưỡng bức đàn ông.
“Mặc kệ, em phải chịu trách nhiệm.” Mới vừa nói chuyện, không biết Doãn Triệt từ lúc nào đã kéo Trần Hi tới góc trong đại sảnh, tất cả mọi người đang vây quanh trung tâm xem các tiết mục b