Tác giả: Nara Ngư
Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015
Lượt xem: 1341678
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1678 lượt.
khí nặng như vậy a ~~, quên đi, chúng ta vẫn là vào phòng đi.”
Văn Mân đảo cặp mắt trắng dã, cố gắng kiềm chế lại đưa tay lấy dĩa hoa quả vọt tới ngồi xuống bên cạnh người đàn ông phách lỗi này.
“Đâu có, anh nghe lầm rồi, làm sao lại có oán khí đây, tôi vui mừng còn không kịp đấy, ha ha a.”
“Vui vẻ là tốt rồi, tới, tới đây, đem táo cho đại gia ăn.”
Tiếu Đồng tà tà tựa vào ghế sa lon, mắt híp lại chờ đợi Văn Mân phục vụ, trong ánh mắt tràn ngập ý cười.
Nhưng là Tiếu Đồng quả nhiên còn chưa được ăn, Văn Mân mới đưa dĩa táo đến gần miệng hắn, điện thoại cố định đặt trên bàn trà liền reo lên.
Văn Mân nhìn cũng không nhìn Tiếu Đồng, đem cái dĩa trên tay đặt xuống đĩa trái cây trên bàn, lấy tốc độ trước nay chưa từng có nhào qua nhấc lấy cái điện thoại.
Mà Tiếu Đồng nguyên bản còn nằm dựa trên ghế sa lon bất chun chun cái mũi, trừng mắt liếc nhìn cái điện thoại, tựa đầu vào ghế sô pha, miệng còn lẩm bẩm: “Sáng mai sẽ đem cái dây điện thoại trong nhà đều cắt đứt, ghét, chuyên môn phá hư chuyện tốt của người ta.”
“Này…Mẹ, vâng, vẫn ở nhà, không có đâu? Tiếu Đồng a?” Văn Mân quay lại nhìn thoáng qua người đàn ông đang đưa lưng về phía mình nằm trên ghế sa lon, hơi hạ thấp giọng lại tiếp tục nói: “Không biết nữa, chúng con gần đây cũng chưa có dịp liên hệ, con nghĩ anh ấy chắc là còn bận rộn rất nhiều việc đi…Không có việc gì, con sẽ tìm thời gian để cảm ơn người ta đã giúp con lật lại bản án, vâng, thôi nhé, con còn có việc, cúp máy trước a.”
Văn Mân thấy Tiếu Đồng vừa nghe đến lời nói của cô bên này, đột nhiên đứng bật dậy nhanh chóng tiến lại gần, biết hắn đang có ý định phá hư chuyện gì, cho nên vội vàng nói mấy câu liền đem điện thoại cúp trước.
Cuộc Điện Thoại Tiết Lộ Bí Mật
Đang lúc hai người ôm nhau cảm nhận sự ấm áp của đối phương thì chiếc điện thoại di động lỗi thời trong túi Văn Mân chợt vang lên.
Tiếu Đồng nhíu chặt mày, vươn tay thò vào túi Văn Mân, lấy điện thoại di động định trực tiếp ấn phím tắt máy, thiệt là, ai lại đi phá hư chuyện tốt người ta như vậy, lúc này còn gọi điện thoại tới, không đem người này liệt vào danh sách cấm qua lại cũng là may mắn lắm rồi.
Nhưng trong nháy mắt lúc nhấn tắt điện thoại, động tác của Tiếu Đồng hơi khựng lại, cầm di động cúi đầu nhìn vẻ mặt mê mang đang chằm chằm nhìn mình của Văn Mân.
“Thế nào? Là ai gọi tới.” Văn Mân vừa nói, liền vươn tay cầm lấy điện thoại từ trong tay Tiếu Đồng, nhìn màn hình điện thoại.
“Nhóc, mẹ chúng ta không phải vừa mới cúp điện thoại sao, bây giờ còn gọi nữa, nhưng lại gọi vào di động?”
Tiếu Đồng hỏi vấn đề này, chính Văn Mân cũng không biết đáp án, cho nên chỉ có thể hoài nghi nhận điện thoại, nhưng là cô còn chưa kịp mở lời, bên trong di động đã truyền tới tiếng rống giận của mẹ.
“Nha đầu chết tiệt kia, còn dám nói cùng Tiếu Đồng không quen, gần đây không liên lạc, hai người đều đã như vậy rồi, con còn không thừa nhận? Còn tính làm gì? Có phải hay không chờ bên người có thêm đứa nhỏ thì mới tính là quen a?”
“Mẹ, mẹ nói cái gì vậy? Con như thế nào đều nghe không hiểu mẹ đang nói là có ý gì?” Văn Mân sững sờ nghe lời Văn mẹ nói, nhưng có nghe mà không hiểu a, lời này của mẹ nói là có ý gì a? Là biết chuyện cô cùng Tiếu Đồng ở chung rồi? Chắc không phải đâu, chuyện này không có vài người biết, hơn nữa vài phút trước lúc gọi điện tới mẹ cũng không nói là đã biết cái gì đấy thôi.
“Nghe không hiểu? Con còn giả bộ ngu với mẹ? Con…Con…Này nha đầu chết tiệt kia, mẹ đây cũng không có ý tốt nói cho con biết, ba mẹ con chân trước vừa mới đi, con sau lưng liền mang Tiếu Đồng về nhà, còn…còn…còn hôn nhau, con thì hay rồi, mẹ hỏi con, các con trước khi thân mật có thể đem điện thoại cắt đứt được sao? Ai u, thật sự là, để mẹ già ta đây nghe các người thích tới thích lui, còn không sợ làm cho mẹ con buồn nôn chết?” (haha, bị phụ huynh bắt gian tại…điện thoại rồi nhé )
Nghe đến đó, Văn Mân lúc này mới đột nhiên ý thức được xảy ra chuyện gì rồi, lập tức quay đầu nhìn chiếc điện thoại cố định trên bàn trà, vừa nhìn xuống, tay còn nắm di động chợt run lên.
Thì ra vừa rồi cô vội vàng cúp điện thoại thế nhưng không có treo hẳn, nói như vậy, vừa rồi cô cùng Tiếu Đồng trong lúc đó nói chuyện, mẹ cô ở đầu bên kia điện thoại cũng đã nghe thấy rõ ràng rồi?
“Mẹ ~ ngài sao lại như vậy a? Con vừa rồi đã cùng ngài nói gặp lại sau rồi, ngài nghe được cái gì vậy nên đem điện thoại chủ động cúp đi, ngài thật đúng là toàn bộ đều nghe được từ đầu đến đuôi sao?”
“Mẹ không nghe hết, mẹ làm sao biết con không bị thua thiệt a, Tiếu Đồng tiểu tử đó nếu như nó lên xe trước mua vé sau* cái gì đó vậy ta tìm ai khóc đây a? Nhanh nhanh, để cho Tiếu Đồng nghe điện thoại, chuyện này nó nhất định phải cho mẹ một lời giải thích, hôn cũng hôn rồi, đoán chừng sờ cũng sờ rồi đi, dù sao nó cũng phải có lời giải thích, đúng không?
“Ai u, mẹ của tôi a, ngài cũng đừng làm mọi chuyện rối lên nữa, chuyện này không có liên quan tới Tiếu Đồng, đây đều là con…”
“Dì Văn, người khỏe chứ.” Tiếu Đồng nghe Văn Mân nói chu