Tác giả: Nara Ngư
Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015
Lượt xem: 1341709
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1709 lượt.
ởng tuần trăng mật cũng không có. Anh xem, chúng ta cũng đang trong giai đoạn tân hôn, cái loại tâm tình này của cô ấy chúng ta có thể hiểu được không phải sao?”
“Muốn anh không so đo cũng được, em sẽ cho anh cái phúc lợi gì đây ~~”
Âm cuối cố tình kéo dài làm cho Văn Mân không tự giác ngẩng đầu nhìn Tiếu Đồng, cũng lập tức bắt gặp ánh mắt mập mờ của anh. Nhất thời, cô hiểu được ẩn ý đằng sau câu nói này của anh, gương mặt lập tức đỏ lên.
“Cái đó…cái kia, điều kiện tùy anh định đoạt đi, đến lúc đó, em đều nghe theo anh, vẫn không được sao!”
Ngoài miệng thì đáp ứng nhưng trong lòng Văn Mân âm thầm rơi lệ, cô có thể không đáp ứng sao? Vì biết được chuyện Tiếu Đồng và Khương Bạch San ở kiếp trước mà ngay cả nhan sắc cũng phải hy sinh rồi.
Gặp Mặt
Văn Mân và Tiếu Đồng tới được ghế lô của khách sạn thì vợ chồng Khương Bạch San đã chờ sẵn ở đó.
So với lần trước gặp mặt ở bên ngoài cục dân chính thì lần này ánh mắt Phó Thiên Húc nhìn Tiếu Đồng rõ ràng nhiệt tình hơn nhiều.
Nhìn thấy Phó Thiên Húc như vậy, Văn Mân không khỏi tò mò nhìn thêm lần nữa. Mặc dù cô không biết anh ta, nhưng theo miêu tả của Khương Bạch San thì cô cũng không khó đoán. Người đàn ông này tính tình ngay thẳng, thậm chí có thể nói là không phải cái loại đầu óc linh hoạt.
Trước đó không phải Khương Bạch San đã nói anh ta không hoàn toàn chấp nhận phương thức điều tra của Tiếu Đồng, cũng không thích người không phải là nhân viên cảnh sát tham gia điều tra án sao? Như vậy thái độ hôm nay của anh ta phải là tương đối cứng rắn mới đúng, nhưng sao hiện tại lại là cái dạng này đây?
“Tư liệu cầm tới, tôi xem một chút.”
Mọi người vừa mới ngồi xuống, Tiếu Đồng liền hướng Phó Thiên Húc quăng lại một câu.
Phó Thiên Húc vốn tưởng rằng nếu hẹn ở khách sạn, dù thế nào cũng phải ăn xong rồi mới bàn tới việc chính sự. Thật không ngờ tới, Tiếu Đồng cư nhiên vừa mới ngồi xuống liền hỏi ngay tài liệu từ anh ta, nhất thời tay chân trở nên luống cuống.
May mắn là Khương Bạch San ở bên cạnh coi như bình tĩnh, cũng biết Tiếu Đồng lúc làm việc bình thường chính là tỏ ra khó chịu, cho nên đưa tay cầm lấy túi công văn từ tay Thiên Húc, đem tập tài liệu dày cộm bên trong túi giao cho Tiếu Đồng.
Trả Thù Nho Nhỏ
Tiếu Đồng nhận lấy túi văn kiện mà Khương Bạch San đưa qua, lập tức rút ra tập tài liệu bên trong nghiêm túc ngồi xem, gay cả một ánh mắt dư thừa cũng không nhìn Khương Bạch San.
Thấy cảnh này, Văn Mân âm thầm thở dài nhẹ nhõm một hơi. Nhưng ngẫm lại, cô lại cảm thấy được mình sao lại buồn cười đến vậy, biết rõ bọn họ hiện tại không có khả năng có chút mập mờ nào, nhưng vì nhớ tới những chuyện ở kiếp trước lại không thể không lo lắng và sợ hãi.
Lúc Tiếu Đồng xem tư liệu vẫn duy trì nét mặt bình tĩnh nhưng lạnh lùng, giống như tập văn kiện nhìn thấy cũng không phải tư liệu của một vụ án hình sự mà chỉ là một văn kiện hết sức bình thường.
Văn Mân nhìn Phó Thiên Húc với vẻ mặt ngưng trọng, bên cạnh là Khương Bạch San bộ dạng khẩn trương chăm chú nhìn Tiếu Đồng, không khỏi tò mò muốn liếc qua nhìn thử mấy tư liệu đó là gì.
Nhưng cô vừa mới khẽ động, còn chưa kịp nhìn thấy rõ ràng mấy tấm ảnh dán trong tập tài liệu, Tiếu Đồng đã sớm hơn một bước đem tập văn kiện khép lại, đặt lên một chỗ cách xa Văn Mân.
Văn Mân bị động tác đột ngột của Tiếu Đồng làm cho sửng sốt, lập tức ngẩng đầu khó hiểu nhìn anh một cái.
Mà Tiếu Đồng chỉ vươn tay nắm lấy bàn tay cô đang để dưới gầm bàn đặt lên đầu gối của mình, sau đó nhéo nhẹ một cái.
“Đừng nhìn, nhìn xong sẽ ăn không ngon.”
Nghe một câu giải thích đơn giản như vậy, sự nghi hoặc vừa rồi của Văn Mân lập tức tiêu tan, ngược lại trong lòng thoáng chốc liền cảm thấy rất ngọt ngào.
Nhớ đến ngày đó, khi lần đầu tiên anh dẫn cô đến phòng thí nghiệm, lúc đó anhcòn không hiểu được cô vì sao lại sợ hãi đám hài cốt. Hiện giờ, anh lại hiểu được tránh để cho cô nhìn thấy cảnh tượng đáng sợ gì đó. Mặc dù chuyện này chỉ là một chuyện rất nhỏ không thể nhỏ hơn, nhưng cô lại bị cái chuyện nhỏ nhặt này làm cho cảm động rồi.
Thật không biết, vì sao kiếp trước cô lại cảm thấy anh không hiểu phong tình, cảm thấy anh thật đầu gỗ. Thực ra, chỉ là bởi vì lúc đầu anh thiếu kinh nghiệm, cho nên đơn giản là không biết làm cách nào để sống chung với cô. Chỉ cần cho anh thời gian, chỉ cần nói thẳng cho anh biết cảm giác của cô, anh nhất định có thể làm tốt mọi thứ.
Thấy Văn Mân không có ý định xem văn kiện nữa, Tiếu Đồng mới lần nữa cầm văn kiện lên, nhưng không phải đưa cho Phó Thiên Húc mà là đưa cho Khương Bạch San.
“Cô xem mấy hình ảnh trong tư liệu, nói một chút suy nghĩ của cô đi.”
Giọng điệu thản nhiên nghiêm túc, một tia gợn sóng cũng không có, hoàn toàn không có tí ôn nhu giống như đối với Văn Mân vừa rồi.
Văn Mân thấy Khương Bạch San mở ra tờ văn kiện, chỉ liếc mắt nhìn ảnh chụp phía trên một cái sắc mặt liền trắng bệch, vẻ mặt phảng phất giống như nuốt phải con muỗi không được tự nhi