Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chồng Xấu Đến Quấy Rối

Chồng Xấu Đến Quấy Rối

Tác giả: Hạ Mạt Tang

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 134939

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/939 lượt.

tốt tiến lên vỗ vỗ bả vai Trương Mặc, "Trương Mặc, có thể nói cho tôi biết hay không, trong phòng bệnh vừa nãy bà lão cùng với người phụ nữ kia là quan hệ như thế nào?"
Trương Mặc kỳ quái liếc anh, "Anh hỏi bọn họ làm gì? Ah? Đúng rồi, tôi nhớ ra rồi, thời gian trước anh kết hôn, tôi bởi vì có ca phẫu thuật cũng không thể rút chút thời gian đi uống rượu mừng của anh, chúc mừng nha!"
"Chúc mừng thì miễn, anh trước hết nói cho tôi biết bà lão kia cùng người phụ nữ kia là quan hệ như thế nào?"
Mặc dù kỳ quái, nhưng Trương Mặc vẫn quyết định nói cho anh biết, "Bà lão kia là một người rất tốt, cùng Hà tiểu thư không quan hệ, nghe bà nói Hà tiểu thư là người tốt bụng chăm sóc bà, lại nói Hà tiểu thư này cũng rất kiên cường, là người mẹ độc thân, một mình mang theo đứa bé, vừa muốn tìm công việc kiếm tiền vừa muốn chăm sóc tốt cho bà, tôi thật sự không biết cô ấy rốt cuộc làm sao làm được vậy. . . . . ."
" Bà phải mổ sao?" Sở Dực Nghiêu nghe được một nửa liền cắt đứt lời nói của Trương Mặc.
Trương Mặc gật đầu một cái, "Ngày mai làm phẫu thuật."
"Phí giải phẫu cần bao nhiêu tiền?" Anh nghĩ anh đã hiểu ra, tại sao Hà Văn Tĩnh lúc vừa bắt đầu mặc kệ anh nói điều kiện gì cũng cự tuyệt anh, nhưng khi nghe thấy anh nguyện ý trả năm trăm vạn thì ngay lập tức đồng ý cùng anh diễn vở kịch này.
"Ba trăm vạn."
"Chuyển bà vào phòng bệnh hạng nhất, mặc kệ hết bao nhiêu tiền, cũng tính hết vào của tôi!" Sở Dực Nghiêu nghiêm mặt nói.
"Tại sao?"
"Bởi vì. . . . . ." Sở Dực Nghiêu khuôn mặt anh tuấn vặn vẹo hạ xuống, cắn răng nghiến lợi nói: "Bởi vì người phụ nữ ngu ngốc kia bây giờ là vợ của tôi!" Người phụ nữ này, đến bây giờ vẫn còn coi anh là người ngoài, trở về xem anh làm thế nào trừng trị cô!
Hai mắt Trương Mặc trợn tròn nhìn anh chằm chằm, bộ dáng như bị sét đánh, Hà tiểu thư đó và Sở Dực Nghiêu. . . . . . Điều này sao có thể?
"Trương Mặc, mong anh giúp tôi một tay chăm sóc thật tốt cho bà, tôi đi về trước đây." Anh muốn trở về chờ Hà Văn Tĩnh, muốn xem Hà Văn Tĩnh giải thích với anh như thế nào.
Đi hai bước, anh lại dừng lại, nghiêng đầu cười hì hì nhìn Trương Mặc vẫn trong trạng thái ngây ngốc đứng đó nói, "Trương Mặc, có thời gian nhớ đi về nhà thăm thím Trương, bà rất nhớ anh!"






Dựng xe máy xong, lấy mũ bảo hiểm trên đầu xuống treo trên tay lái, Hà Văn Tĩnh giống như ăn trộm chạy vào cửa chính Sở gia, từ từ lên lầu trở lại phòng của Sở Dực Nghiêu.
Cô mới vừa đóng cửa lại, liền nghe “ba” một tiếng nhẹ vang lên, tiếp theo, phòng tối đen như mực đột nhiên sáng choang, cô bị kinh sợ hít vào một hơi, chợt xoay người, liền thấy gương mặt tuấn tú của Sở Dực Nghiêu phóng đại trước mặt, cô không nhịn được thét chói tai.
Nhưng tiếng thét chói tai của cô mới vừa phát ra, miệng liền bị Sở Dực Nghiêu bưng kín, Sở Dực Nghiêu nhíu chặt mày liếc nhìn cô, không vui nói: "Em hét cái gì vây? Ngộ nhỡ đánh thức ông nội cùng Thụy Khải thì làm thế nào?"
Thật là, anh rất đáng sợ sao? Nhìn dáng vẻ cô như nhìn thấy quỷ,làm anh rất khó chịu.
Rốt cuộc thấy rõ rang người đột nhiên xuất hiện trước mắt cô là Sở Dực Nghiêu, thì cô không khỏi thở phào nhẹ nhõm, tức giận giơ tay lên đẩy bàn tay che miệng cô của anh ra, vỗ ngực oán giận nói: "Anh làm em sợ muốn chết!"
Cô cũng không quên, giữa cô và anh còn có một phần hiệp nghị, mặc dù trong khoảng thời gian này quan hệ giữa hai người cũng không tệ lắm, nhưng cô cũng không dám tự mình đa tình, cho là Sở Dực Nghiêu cái người đàn ông mắt cao hơn đầu này sẽ giống cô, không biết từ lúc nào cô đã bất tri bất giác yêu anh.
Nghĩ đến sẽ có một ngày hai người chia tay, cô liền cảm thấy tâm vô cùng đau, đau đến như muốn chết đi vậy, nhưng tình yêu của cô không hèn mọn đến mức phải cầu xin người khác thương hại.
Nếu như trong tình cảm, nỗ lực vun đắp chỉ có một mình cô mà thôi, thì cô tình nguyện lựa chọn rời xa, cũng sẽ không quỳ rạp xuống chân anh, hy vọng anh sẽ thương xót cô.
"Hiệp nghị?" Nghe hai chữ này, trong tim Sở Dực Nghiêu bỗng nhiên dâng lên một cảm giác tức giận.
Hai người bọn họ cũng không biết ở trên giường đã lăn qua lăn lại bao nhiêu lần, cô đến bây giờ vẫn còn đem vài phần hiệp nghị này nói ra, người phụ nữ này là kẻ ngu sao? Đem tình cảm thật lòng của anh coi như không có gì, không chỉ như vậy, anh còn nghĩ sẽ bỏ ra thời gian cả đời đối xử tốt với cô thì lờ nói này của cô có bao nhiêu đả thương người.
Hà Văn Tĩnh bị tiếng hô của anh làm sợ hết hồn, trong âm thanh kia tràn đầy chất vấn cùng tức giận, dường như. . . . . . Dường như cô trong lúc vô tình tổn thương hại tới tấm chân tình của anh.
Nhưng rất nhanh, cô liền gạt bỏ suy đoán này, làm sao có thể? Sở Dực Nghiêu. . . . . . Anh làm sao có thể sẽ giống cô thích anh, đi thích cô? Nghĩ đến sự khác biệt thân thế giữa hai người, cùng với địa vị cách quá xa, quá nhiều ngăn cản xảy ra.
Hơn nữa trải qua nhiều ngày chung sống, cô phát hiện anh ưu tú tuyệt đối không chỉ một hai kiểu, một người trẻ tuổi đầy hứa