Tác giả: Vu Trinh
Ngày cập nhật: 03:27 22/12/2015
Lượt xem: 134978
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/978 lượt.
phê này còn đỡ, làm cho dạ dày của anh lại kịch liệt lật khuấy lên.
Nghê Tất Thư người phụ nữ này, căn bản là trời cao phái tới khảo nghiệm anh thật là đại phiền toái!
"Chủ tịch, buổi trưa anh phải đi ra ngoài sao?" Nghê Tất Thư từ ngoài cửa đi tới, cầm hộp tiện lợi đứng ở bên ngoài.
Nhìn sắc mặt của anh xem ra không tốt lắm, giống như bị bệnh, lại cũng giống như còn hờn dỗi chuyện buổi sáng.
"Khoan, anh uống cái gì vậy?" Một cái tay nhỏ vội ngăn anh lại.
"Aspirin." Anh trừng mắt nhìn như nhu nhược.
"Làm sao anh có thể uống thuốc lung tung?" dùng tay nhỏ bé không khách khí mở bung bàn tay của anh ra, đem hai viên thuốc ném vào thùng rác, nghiễm nhiên coi anh như một đứa trẻ ba tuổi cứng đầu cứng cổ.
"Cô —" anh trừng mắt nhìn người phụ nữ trước mắt rất tức giận, nhưng ngược lại không biết nên phản ứng ra sao.
"Xoa bóp đối với đau đầu rất hữu hiệu, tôi giúp anh!"
"Không cần, tôi không sao. . . . . ."
"Nhức đầu làm sao lại không có việc gì?" Cô giống như bà mẹ già nói."Không nói nhiều nữa, tôi xoa bóp cho anh trong vòng mười phút, nhức đầu sẽ lập tức đỡ rất nhiều."
Không nói lời gì , một đôi tay nhỏ bé âm ấm mềm nhũn dán lên hai bên huyệt Thái Dương của anh, bên vê bên kìm, sức tay có sức lực nhưng không mất đi êm ái.
Anh chỉ biết Nghê Tất Thư về kỹ xảo đánh bài mạt chược nổi danh gần xa, còn chưa có nghe thấy cô biết xoa bóp, vô cùng thuần thục thật giống như là chuyên gia.
Khoảng cách của hai người quá gần, bộ ngực của cô theo động tác vô ý quét qua lưng của anh, khiêu khích một hồi không khỏi rung động. Cô lại không chút nào phát hiện, hai mắt thủy chung quan tâm nhìn vào thái độ của anh.
Anh không phải nhân cơ hội mà sỗ sàng cợt nhã, tự nhiên cảm thấy không được tự nhiên, thỉnh thoảng hoạt động thân thể của cô đụng chạm, thật ra thì, sợ nhất là mình đối với cô có phản ứng sinh lý.
Phùng Đốc không thể không thừa nhận, cô xoa bóp cho anh cực kỳ thoải mái, anh không tự chủ được nhắm mắt lại, trong cổ họng mơ hồ rên rỉ.
Cô sử dụng tất cả vốn liếng, dường như muốn đem thần trí tâm hồn của anh tất cả vào Cửu Trọng Thiên mới cam tâm, để cho anh không có cơ hội mở mồm.
"Khá hơn chút nào không?" Giống như là sợ đã quấy rầy anh, cô sát vào bên lỗ tai anh cẩn thận hỏi.
Mạnh mẽ hồi hồn, anh đột nhiên quay đầu lại thiếu chút nữa bị cô bắt quả tang, hai người chưa tỉnh hồn nhìn nhau, mặt đối mặt, môi đối với môi.
Ánh mắt giao nhau một nơi đột nhiên bắn ra tia lửa, ánh mắt của bọn họ không hiểu dây dưa thành một lúc, ai cũng không chịu là người đầu tiên lui ra một bước, hai cặp môi chỉ kém mấy cm là có thể đụng phải lẫn nhau, bọn họ thậm chí còn có thể cảm thấy hơi thở ấm áp của đối phương, từng trận mê người phun về phía đối phương làm cho đầu óc choáng váng.
Hơi thở của cô rất ngọt, như trêu chọc làm cho người ta nghĩ đến việc nếm một hớp hương vị ngọt ngào như kẹo đường, da thịt trắng nõn không tỳ vết dưới ánh mặt trời xem ra trong trắng lộ hồng, ánh mắt như sương mù giống như là mùa hè trên mặt biển, mơ hồ lại sâu thẳm động lòng người.
Cô luôn luôn là cô gái vô tâm, gấp gáp sơ ý, không ôn hòa uyển chuyển, nhưng giờ khắc này, anh lại cảm thấy con người cô rất đáng yêu làm cho người ta ý loạn tình mê.
Môi của anh giống như là bị hương vị ngọt ngào mật hoa hấp dẫn, từng bước một đến gần hai mảnh ngọt mềm. Cổ họng của anh phát khô, a-đrê-na-lin cuồng tiết ra, nhịp tim bị khống chế, giờ phút này cảm giác, hoàn toàn không giống như bị nhức đầu.
Lúc ban đầu, anh cảm giác đầu của mình như bị xé rách thành hai nửa rất đau, thế nhưng sau khi được cô mát xa không giải thích được tự dưng biến mất!
Môi hai người giống như tăng cường nam châm không bị khống chế hấp dẫn lẫn nhau, rồi lại giống như là Satan ở dưới ma chú làm người ta khó có thể kháng cự, mắt thấy đôi môi lửa nóng sắp giao nhau —
"Cô Nghê, đồ ăn có chưa?"
Hai cặp môi giống như là bị bỏng tựa như hỏa tốc tách ra, cùng lúc, một thân hình khổng lồ tráng kiện mặc đồng phục đứng sững ở cửa.
"A. . . . . . Hoàn, còn chưa có!" Vội vàng từ bên cạnh Phùng Đốc nhảy ra, cô cầm lấy giấy bút giả bộ bận rộn nói, hoàn toàn không dám nhìn người, gương mặt đỏ bừng.
"Có thể hay không phiền nhanh một chút, nhiều người đang chết đói rồi!"
Bình thường tất cả công nhân bí mật cùng Nghê Tất Thư cãi nhau ầm ĩ tựa như bằng hữu, nhưng mà giờ phút này có chủ tịch ở đây, anh ta dùng từ có vẻ cực kỳ khách khí.
Anh ta cũng không quên sự kiện lần trước, bọn họ bị chủ tịch bắt một tuần lễ liên tục ở dưới ánh mặt trời tập hợp tinh thần. Nghe huấn thị bọn họ không sợ, nhưng sợ bị phơi chết dưới nắng 35 °C mà choáng váng té xỉu.
"Tôi sẽ đi!"
Vừa rồi hai người lau súng cướp cò, thiếu chút nữa ủ ra ngoài ý muốn, cô xấu hổ căn bản không dám nhìn anh lâu, vội vàng đi về bàn làm việc, cố tình bận rộn bắt đầu gọi điện thoại liên lạc bên ngoài mang bữa trưa đến.
Nhìn bóng dáng bận rộn của cô, anh như có điều suy nghĩ ánh mắt thật lâu không thu trở lại.
Tràn ngập hơi thở ngủ say trong phòng, u ám không tiếng