Hiểu Phong Thư Quán Bát Quái Sự
Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341407
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1407 lượt.
nổi, cô đứng dậy nhanh như chớp:
- Anh Noãn Noãn! – Vừa khóc vừa đạp cửa xông vào, phi đến bên giường bệnh khóc tướng lên. – Anh Noãn Noãn, anh không thể chết! Đều là lỗi của em! Em hại anh rồi! Anh chết rồi em biết phải làm sao? Em phải làm vợ góa hay sao?… Anh Noãn Noãn…
Vừa khóc vừa sờ soạng. Thôi rồi, thôi rồi, ngực anh Noãn Noãn đầy đặn mềm mại thế.
- Thưa cô, xin cô đừng sờ ngực tôi nữa, được không? – Một âm thanh lạnh lẽo cất lên, tiếng khóc im bặt, Xán Xán chan chứa nước mắt mù mờ ngẩng đầu, nhìn kỹ người trước mặt.
- Anh Noãn Noãn… Anh… anh bị đụng xe đến nỗi thành đàn bà rồi à?
Người phụ nữ trên giường trừng mắt, cuốì cùng đã quá sức chịu đựng:
- Có cô mới bị đụng xe hóa thành đàn bà ấy! Cả nhà cô bị đụng xe hóa thành đàn bà thì có! – Phẫn nộ quá mức, người phụ nữ hừ một tiếng, nhanh chóng trở mình, thẳng cổ rời khỏi phòng bệnh.
Xán Xán đứng tại chỗ ngơ ngẩn cả người.
Còn Triệu Noãn Noãn?
- Ha ha ha ha ha…
Cuối cùng, người đứng sau rèm xem hết màn kịch cũng nhịn không nổi, cười phá lên, đến nỗi ho sặc sụa, rồi lại cười.
Anh Noãn Noãn? Xán Xán rốt cuộc cũng thốt lên được câu này.
Wa!… Tấm rèm được vén lên, hóa ra đằng sau rèm còn có một giường bệnh nữa, Triệu Noãn Noãn đang ở đó ôm bụng cười ngặt nghẽo:
- Xán Xán… sao lại… sao lại có người ngốc như em thê’ hả? Đụng xe biến thành đàn bà?… Ha ha ha ha ha…
Đột nhiên anh dứt cười, ánh mắt họ giao nhau.
- Em khóc sao? – Anh không cười nữa, nhìn thấy mắt cô đỏ lựng, tim đau đớn. Không ngờ cô ngốc này mới vừa kêu khóc… Rốt cuộc cũng là thật. Cô ấy khóc! Cô ấy khóc vì anh! – Đừng khóc! – Anh vội vàng từ trên giường bước xuống, chỗ bị xe va quệt vẫn còn đau, đầu cũng choáng, nhưng anh vẫn ôm trúng cô rất chặt. – Khóc cái gì? Có gì phải khóc chứ? Anh vẫn ở đây mà! Đừng khóc nữa… ngoan nào…
Càng an ủi, người trong lòng anh càng khóc dữ hơn, lúc đầu còn nức nở, dần dần òa lên, Xán Xán như đứa trẻ bị oan uổng khóc tu tu, nước mắt ướt đầm bộ quần áo bệnh nhân, từng giọt rơi lã chã liên tục.
Anh láo toet, láo toet, đồ lừa đảo! Anh… anh làm em sợ chết đi được… hu hu…
- Đừng khóc, đừng khóc… – Anh dịu dàng xoa xoa lưng cô – Anh láo toét, anh láo toét, anh là đổ lừa đảo… ngoan nào đừng khóc nữa mà…
- Tất cả là lỗi của anh… Hu hu hu… – Xán Xán vẫn khóc
Ừ, là lỗi của anh! Đều do anh sai cả! Đùng khóc, đùng khóc nào.- Cứ khóc như thế; anh cũng chẳng biết phải làm gì, cuối cùng anh thì thầm bên tai cô: – Ngoan nào, anh sẽ đền em được không?
Tiếng khóc rốt cuộc cũng yếu đi, cả khuôn mặt vừa khóc não nề ló ra từ ngực anh, mắt híp lại, mũi đỏ ửng, môi càng thảm hơn.
- Đền… thế nào? – Âm thanh đứt đoạn, cơ thể vì khóc dữ quá vẫn chưa hết run rẩy.
Anh chau mày:
- Nói đùa thôi.
Lắm lời! Đúng là đồ láo toét, Xán Xán nổi giận:
- Đùa thế nào? Anh phải đền em chứ!
- Ư ư ư! – Anh dẩu môi, ánh mắt âu yếm như nước hồ thu – Tô Xán Xán, em cưới anh đi!
Trong vòng chưa đầy một tiếng đồng hồ, con chó của nhà hàng xóm cách xa hàng kilômét cũng biết cô ấy sắp cưới chồng
Vì chỗ nằm trong bệnh viện rất hạn chê’ lại thêm thương tích của Triệu Noãn Noãn không đáng ngại, đến chiều là bác sĩ đồng ý cho về nhà. Xán Xán vốn tưởng Triệu Noãn Noãn không đồng ý nên rắp tâm chuẩn bị mọi lời khuyên giải, kết quả là chưa kịp thuyết phục, anh đã đồng ý luôn.
Vậy là 12 tiếng đồng hồ sau tai nạn xe, Triệu Noãn Noãn ra viện. Xuất viện cùng lúc còn có một nam một nữ bệnh nhân cùng phòng.
- Anh Noãn Noãn, hai người kia lạ quá nhỉ.
Triệu Noãn Noãn tâm trạng râ’t thoải mái, giọng nói cũng vui vẻ hẳn lên:
- Cười cái gì mà cười, có gì đáng cười đâu? Cũng vì lo cho anh đấy chứ! Anh có biết hôm nay nhận được điện thoại từ bệnh viện em đã căng thẳng thế nào không? Em còn nghĩ rằng anh… – Cô không nói nữa.
- Ngốc thế chứ… – Tim anh mềm ra. Anh tiến đên ôm chặt lấy cô, nhìn đôi môi vì khóc mà sưng mọng, anh cúi xuống, hôn lên.
Nụ hôn này âu yếm gấp bội so với tôi hôm qua, mà hiệu quả cảm xúc lại càng gấp bội, khi anh buông cô ra, đôi mắt cô mơ màng, chân không đứng vững, vẫn nép chặt vào ngực anh. Đạt được hiệu quả đến thê’ Triệu Noãn Noãn vô cùng đẹp lòng: Hai người ôm nhau đứng đó, anh còn muốn cúi xuống hôn nữa, bỗng nhiên cảm thấy có gì khác lạ.
- Xán Xán? Xán Xán! Tô Xán Xán!
- Dạ.- Cô yếu ớt ngẩng lên. – Anh Noãn Noãn… Em thấy.,, nóng quá…
Triệu Noãn Noãn vội vàng áp tay lên trán cô. Hỏng rồi, sốt rồi!
* * *
Mấy ngày liền ăn không đủ, sức đề kháng giảm đáng kể, lại thêm đêm tối nhiễm lạnh và say rượu, Xán Xán đổ bệnh. Bệnh viện khốn khổ vừa tiễn được một bệnh nhân thì lại đón vào một bệnh nhân. Bệnh nhân này bệnh tình không dễ dàng thuyên giảm như bệnh nhân bị thương ngoài da Triệu Noãn Noãn. Xán Xán nằm một lèo ba ngày.
- Xán Xán! – Cửa phòng bật mở, bà mẹ xông vào trước. – Giời ơi con ngốc này! Ai bảo con không ăn hả, giờ thì hay chưa, ốm thế này rồi – B
à mẹ miệng thì trách cứ nhưng ánh mắt tỏ ra rất đau lòng.
- Mẹ