Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chúng Mình Lấy Nhau Đi

Chúng Mình Lấy Nhau Đi

Tác giả: Ức Cẩm

Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341317

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1317 lượt.

ng thể khép miệng.
Triệu Noãn Noãn:
Tô Xán Xán:
Cơm tối xong, Triệu Noãn Noãn cần mẫn thu dọn bát đĩa Xán Xán đấm lưng cho mẹ chồng, hầu chuyện mẹ chồng, tiện thể nói xấu Triệu Noãn Noãn thêm vài câu.
Cơ hội tốt thế này, đâu có dễ được!
Mẹ ơi, hôm nay mẹ vất vả quá! Các món mẹ nấu ngon cực
Xán Xán hả hê xoa bụng, khiến bà mẹ không khép được miệng vì cười.
Xán Xán nhà mình có cái miệng ngọt quá! Mẹ thích làm bếp mà! Yên tâm đi, lần sau nhé, Noãn Noãn mà có bắt nạt con, không làm món ngon cho con ăn, con cứ bảo mẹ! Mẹ sẽ làm cho con!
Vâng ạ! – Xán Xán cố ý nói dõng dạc.
Trong bếp, bóng Triệu Noãn Noãn co rúm lại.
Mẹ ơi, mẹ cũng đừng trách Noãn Noãn, anh ấy công việc bận rộn con làm việc nhà cũng đúng mà.
Cái gì mà đúng? Công việc bận rộn chỉ là cái cớ thôi chứ! Xán Xán à, con không thể chiều chồng như thế được, nó sẽ trèo lên đầu của con mất. Con xem mẹ ở nhà, dù có không làm việc nhà, bố nó trước nay cũng đâu có kiếm cớ này nọ gì được! – Nói rồi, bà lại cao giọng. – Sau này, ai mà bắt con làm việc nhà, con cứ bảo mẹ! Mẹ có liều cái mạng già cũng phải cho nó biết tay!
Trong bếp, bóng Triệu Noãn Noãn căng ra.
Mẹ! Mẹ tốt với con quá! – Xán Xán đắc ý. Quan hệ mẹ chồng nàng dâu tốt đẹp biết bao! Những gì truyền hình phát sóng đều sai toét!
Không phải sao! Con là con dâu quý báu của mẹ mà! Hôm nay không còn sớm nữa, mai đi cùng mẹ nhé, muốn mua gì mẹ sẽ tìm mua cho!
Vâng ạ! – Xán Xán vỗ tay hoan hô, đột nhiên dừng phắt lại.
- Mẹ à, mẹ nói rõ là.. sáng sớm mai?
- Ừ! Sáng sớm mai! Nếu con muốn ngủ thêm một chút thì chiều mai đi cũng được! Dù sao mẹ cũng có thời gian mà.
- Thế tối nay mẹ…
Tối nay đương nhiên ngủ ở đây!
- Cái gì!!! – Xán Xán trợn mắt đến nỗi con ngươi như sắp nhảy ra ngoài.
Triệu Noãn Noãn nghe tiếng, mặc cả tạp dề từ trong bếp vội vã chạy ra:
- Mẹ! Tối nay mẹ định ngủ ở đây á?
Bà mẹ đưa mắt lườm một cái:
- Sao? Không chào đón mẹ của con hả?
- Chào… chào đón… – Mặt Triệu Noãn Noãn trắng bệch như tờ giấy.
- Con dám không chào đón! Bây giờ mẹ sẽ gọi điện thoại bảo bố con con mang hành lý của mẹ tới, mẹ ở đây dăm bữa nửa tháng luôn xem con có chào có đón mẹ không! – Bà mẹ lên mặt ghê gớm.
- Mẹ… – Xán Xán dè dặt tiến lên trước. – Mẹ tới tất nhiên chúng con mừng lắm, chỉ tội một mình bố ở nhà, con sợ bố thấy quạnh quẽ quá…
- Có làm sao? Vợ chồng già rồi, có phải như hai con mới cưới đâu… – Bà mẹ đúng là lắm lưỡi, thoắt cái đã lại cười ha hả.
Đánh mắt với con dâu, thực là biết quan tâm quá!
Trong tình thế Cao Vũ sắp trở về, bà mẹ lại đột nhiên muốn ngủ lại, phải làm sao đây? Triệu Noãn Noãn với Xán nhìn nhau cùng trơ mắt ếch.
- Nếu không, anh gọi điện thoại cho bố tới đón mẹ anh về?
- Sao thế được? Bố anh ngày nào cũng muốn mẹ anh ở lại đây cho rồi, bố muốn mẹ đừng có về nữa ấy chứ!
Xán Xán cuống lên:
- Vậy nếu không, anh gọi cho Cao Vũ, nói nhà có họ hàng tới thăm, không còn chỗ ngủ, để anh ấy ở ngoài một hôm được không?
Triệu Noãn Noãn chớp mắt nhìn Xán Xán:
Muốn gọi thì em đi mà gọi.
-Này! Anh ta là bạn trai của anh, sao em lại phải gọi? Vả lại việc này, em có quyền gì để gọi cho anh ta?
Nói bao nhiêu lần rồi, anh với anh ấy không phải là quan hệ đó!
Xí, người ta chả hôn anh là gì!
Hai người đang đấu khẩu thì chuông cửa chợt reo vang.
-Hỏng rồi! – Xán Xán vỗ đùi, xông phắt ra, nhưng không kịp nữa.
Chỉ thấy bà mẹ và Cao Vũ đang đứng ở hai bên cửa, nhìn nhau đăm đăm, nét mặt hai người đều lộ rõ vẻ kinh ngạc.
Hai người nhìn chòng chọc vào nhau rất lâu, bà mẹ lên trước:
Xin hỏi anh là…
Xán Xán vừa thấy tình hình không ổn, nhân lúc Cao Vũ còn chưa đáp lời, vội vàng kéo Cao Vũ:
* Mẹ à! Đây là… bạn học của Noãn Noãn! Vâng, bạn học ạ!
Thực tế chưa đến nỗi be bét, thì nói bạn học là hợp lý nhất.
Bà mẹ đầu tiên sững sờ, sau đó định thần, cười ha hả:
- À, hóa ra là bạn học của Noãn Noãn? Hình như tôi chưa gặp lần
nào! Nào, vào đây ngồi xuống, mau ngồi xuống đi…
Cao Vũ bị hai người tung hứng như sương đầu cành: Em họ… ái chà! Em làm gì vậy? chưa nói hết câu đã bị Xán Xán nhéo ngầm cho một cái.
Sao thế? – Bà mẹ hiếu kỳ nhìn hai người.
- Không… không có gì… – Xán Xán cuống quýt gần chết.
May sao Triệu Noãn Noãn thấy Xán Xán ứng phó không nổi, kịp thời bước tới:
Mẹ à! Anh ấy tới tìm con… không cần trò chuyện.. không trò chuyện…
- Sao lại không cần trò chuyện? Hai đứa trẻ bọn con sao lại thiếu hiểu biê’t thế nhỉ? – Bà mẹ nói rồi, cười chuộc lỗi với Cao Vũ.
- Hai đứa nhỏ này không có phép tắc gì, cậu đừng chấp! Để tôi tự giới thiệu, tôi là mẹ của Noãn Noãn.
Bà mẹ vừa mở miệng, Xán Xán đã tái mặt, chỉ còn nước học đà điểu rúc đầu vào cát, cắm mặt xuống đất.
Triệu Noãn Noãn thì vẻ mặt cũng chẳng hơn gì, trong tình cảnh quẫn bách đứng chôn chân tại chỗ, không biết làm gì.
Thời gian trôi từng phút, từng giây, đúng vào lúc Xán Xán lấy hết sức bình sinh định liều mạng tự thú, bỗng nhiên nghe thấy Cao Vũ dõng dạc:
- Ôi! Thì ra là bác ạ! Cháu chào b


Lamborghini Huracán LP 610-4 t