Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341301
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1301 lượt.
. Tóc dài, mắt đen, môi mỏng, nụ cười nửa kín nửa hở, ba phần mua chuộc bảy phần tử tế, trai gái già trẻ đều chết mê.
Thấy người phụ nữ ra mở cứa trố mắt, người đàn ông dịu dàng giơ tay nâng cằm cô:
- Người đẹp, sao vậy?
Eo ơi.. nổi hết cả da gà, Tô Xán Xán chớp mắt lùi lại, cảnh giác nhìn Cao Vũ – tên người đàn ông, hình tượng đẹp giai thoắt cái đã giảm đi gần hết.
- Nói mau! Anh tìm ai? – Tay chống nạnh, ngực ưỡn ra, Tô Xán Xán ra vẻ sư tử Hà Đông. Phụ nữ béo là một ưu điểm, ưỡn ngực ngẩng đầu đã đủ hiên ngang.
Cao Vũ sũng sờ ngoài cửa:
- Cô là ai vậy?
- Tôi? – Thấy tên đàn ông này đã không chịu khai họ tên còn hỏi ngược lại mình, Tô Xán Xán vừa bị Triệu Noãn Noãn bắt nạt tìm ngay được chỗ xả tức. – Tôi là ai thì can hệ tới cái mông anh ấy! Anh tới gõ cửa chẳng lẽ còn nói không biết tên chủ nhà? À, tôi biết rồi… nhất định là anh đến chào hàng chứ gì! Nói cho anh biết, khu này câm người chào hàng vào, nếu anh định kiêm cớ luồn vào đây là quá kém sáng suốt rồi, đội bào vệ dưới lầu không khách sáo đâu, hôm qua có kẻ chào hàng bị đánh nằm liệt giường nửa năm đây! Ý tôi là chẩn đoán nằm bất động nửa năm. Vì thế, tôi khuyên anh tốt nhấtbiến ngay đi, nếu không tôi gọi điện thoại gọi bảo vệ lên, đến lúc ấy anh chết hay sống không liên quan tới tôi… bla bla bla…
Tô Xán Xán đang khua môi múa mép làm tới, nước bọt tung tóe, thiếu chút nửa mọi triết lý kinh điển văng cả ra, nói một thôi một hồi bỗng nhiên cảnh giác:
- Sao anh vẫn chưa biến đi?
Người đàn ông nhịn không nổi, lặng đi một lát rồi ôm bụng cười phá lên.
- Ôi trời ơi! Anh cười cái gì! Những điều tôi nói là thật đấy, không tin anh đi hỏi bảo vệ mà xem…
Sao thế? – Nghe thấy ồn ào, Triệu Noãn Noãn đi ra, đẩy Tô Xán Xán đứng chắn trước cửa, đang định hỏi thì đột nhiên sững người:
- Là… anh à? – Mặt anh hơi đỏ.
Người đàn ông điển trai đang ôm bụng cười sặc sụa gắng gượng thẳng người lên, lườm yêu một cái, cười mê đắm:
- Sao thế? Quên anh nhanh thếsao?
Tô Xán Xán hơi ngạc nhiên, nhìn Triệu Noãn Noãn rồi đưa mắt nhìn người đẹp trai từ trên xuống dưới một lượt, tóc dài, mắt đen, môi mỏng… bỗng nhiên, cô đột nhiên hiểu ra.
Thì ra là cùng một bọn! Nó!()
* * *
Bước vào phòng khách, Xán Xán cảm thấy không khí giữa hai người họ rất tế nhị nên tìm cớ vào bếp gọt hoa quả, nhưng vẫn len lén gần cửa bếp nghe trộm.
Tình huống này khiến cô cảm thấy mình giống như nhân vật chính trong những câu chuyện tình tay ba cổ điển, mở cửa ra thấy người thứ ba đứng ngoài cửa, khóc lóc kêu la Tôi đã có con với anh ta, xin chị rời bò anh ấy..
Đang nghĩ ngợi, bỗng nhận ra hai người đã mất hút, cửa phòng Triệu Noãn Noãn đóng gần kín, bên trong dường như có tiếng người nói.
Đói khát đến mức này sao?
Xán Xán nhất thời hai mắt sáng rực, trong đầu bắt đầu hiện ra những cảnh trẻ em không được xem. Hiếu kỳ, cô bèn tiến về phía cửa phòng. Mắt đang thao láo xem xảy ra việc gì thì cứa đột nhiên mở toang.
Triệu Noãn Noãn vẻ mặt ngạc nhiên nhìn cô:
- Em đang làm gì vậy?
- Đưa… đưa hoa quả…
- Hoa quả?
Xán Xán cúi đầu, bối rối, con dao gọt hoa quả sắc nhọn trên tay vẫn hướng về phía Triệu Noãn Noãn…
Triệu Noãn Noãn sa sẩm mặt:
- Còn không mau đi gọt hoa quả đi!
- Thì đi! – Nói rồi cô cầm dao quay lại bếp, cắt đầy một đĩa táo ‘lịnh mang ra đãi khách.
- Đây là cái gì? – Cao Vũ từ nãy đến giờ không nói một lời bỗng nhiên hỏi cô.
Xán Xán chưng hửng:
- Táo chứ gì!
- Sao không gọt vỏ đi?
Xán Xán ngấn người, gọt vỏ phức tạp chết được, thế là cô ra vẻ nghiêm chỉnh nói:
- Không gọt vỏ nhiều dinh dưỡng hơn.
- Tôi không ăn táo mà không gọt vỏ.
Á! Cái thằng to gan này! Xán Xán cũng không vừa:
- Hừ! Có ăn là tô’t rồi, sao lắm lời thế?
Cao Vũ cau mày:
- Noãn Noãn, em trả lương cho bà ô-sin này chưa?
Ồ-sin? Tô Xán Xán giật thót cả mình!
- Ô-sin cái gì hả? Tôi là…
- Cô ấy là em gái. – Triệu Noãn Noãn tiếp lời. Nhân lúc Cao Vũ không để ý, anh trừng mắt lườm Xán Xán.
- Em gái? – Cao Vũ nhìn Tỏ Xán Xán từ trên xuôrig dưới, rồi lại đưa mắt sang Triệu Noãn Noãn bên cạnh. – Chẳng giống gì cả…
- Cô ấy là em họ, con gái của ông cậu. – Triệu Noãn Noãn vội vàng giải thích.
- À… – Cao Vũ hiểu ra gật gù, quay đầu lại cười với Tô Xán Xán. – Em họ, làm phiền em gọt vỏ táo hộ nhé.
Tô Xán Xán:
- Nát một chút mới dễ tiêu hóa. – Cái cớ này cô đã nghĩ từ trước rồi, ăn được thì ăn, không thì nhịn đi.
Thôi được rồi, cô giữ lấy mà tự ăn đi. – Cao Vũ đành xua tay.
- Anh là cái loại người gì vậy? Vừa nói ăn, lại không ăn! Sớm biết thếnày, lúc nãy đã chăng…
- Xán Xán! – Lại là địa chu Triệu Noãn Noãn đáng ghét.
Xán Xán trợn mắt lườm Cao Vũ một cái:
- Không ăn thì tôi ăn.
Đang quay đầu định đi, Triệu Noãn Noãn quát dừng lại.
Lại còn muốn gì đây? Xán Xán mặt xầm xì quay lại.
- Không còn sớm nữa, đi ra ngoài ăn đi!
Ai chà! Nghe đến chữ ăn, cái đầu bé tý cúa Xán Xán nhanh chóng nở tung ra vì những tưởng tượng sơn hào hải vị, đến nỗi nhất thời quên béng cả cái nhìn ác cảm đôi