Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341370
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1370 lượt.
ày có bản lĩnh gì, chỉ dựa vào quan hệ với sếp lớn mà dễ dàng tiến thân đến vậy. Với loại-người này, Bạch Tinh Tinh không coi ra gì, việc hôm nay đã chứng minh, Tô Xán Xán làm nên việc thì khó chứ làm hỏng việc thì dễ như không.
- Thôi, cô không cần giải thích gì cả! Muốn giải thích thì đến gặp Tổng Giám đốc mà nói! – Nói xong, thu lại tập giấy tờ, không nhìn đến Xán Xán nữa.
Xán Xán về phòng, cả phòng im bặt đến nghe rõ cả tiếng đồng hồ nước nhỏ giọt. Cô ngẩng lên nhìn, bốn chung quanh mọi người đang dồn mắt vào cô, vẻ coi thường, vẻ trách cứ… khiến Xán Xán thấy lòng lạnh lẽo. Thậm chí cô còn cảm thấy đúng là cô sai, đúng là vì cô không gửi bản kế hoạch đi mà khiến công sức mấy tháng trời của bao nhiêu con người đổ xuống sông xuống biển, hình như đúng là sai lầm của cô…
Không khí trong phòng cứ kéo dài như vậy đến trưa. Bà lao công dọn vệ sinh cũng biết chuyện, nhìn Xán Xán đầy tức giận.
Chẳng lẽ quét dọn toa-lét cũng có thưởng theo quý? Nhưng dù thế nào, công việc ngày hôm nay vẫn phải tiếp tục.
- Ôn Nhu, cái giấy tờ kia.
Ôn Nhu ngẩng lên lườm Xán Xán, lẳng lặng đưa tập giấy tờ cho cô rồi cúi xuống chăm chú vào việc của mình. Xán Xán khóc thầm, lẳng lặng nhận tập tài liệu, tâm trạng vô cùng bi đát. Đến cả Ôn Nhu cũng…
- Cậu đừng trách cô ấy. – Bỗng nhiên ai đó vỗ một cái lên vai cô, Vương Mỹ Lệ nói khe khẽ bên tai. – Bọn tớ bàn bạc ổn rồi, lần này lãnh tiền thưởng quý sẽ đi Lệ Giang chụp ảnh hôn lễ, cô ấy chờ đợi từ lâu rồi… – Cô không nói nữa, ánh mắt buồn hẳn đi. Là một đôi tình nhân đồng giới thực ra không được mọi người chấp nhận, bọn họ khó khăn lắm mới dám dũng cảm tính chuyện…
Nhìn vào ánh mắt buồn bã của Vương Mỹ Lệ, Xán Xán thấy mũi cay cay, hình như đúng là lỗi của cô:
- Xin lỗi nhé… Tớ…
- Thôi! – Vương Mỹ Lệ mỉm cười vỗ vỗ vai cô – Vừa mới đi làm, ai mà tránh được sơ xuất chứ? Đến cả cô ấy- Vương Mỹ Lệ nhìn về phía Ôn Nhu, ánh mắt trở nên trìu mến. Cậu cứ yên tâm, cô ấy giận thế thôi, mau nhớ mau quên, đừng để bụng!
Tri kỷ đến vậy, còn mong gì nữa?
Nhìn vẻ thất vọng trên gương mặt Ôn Nhu, Xán Xán càng lúc càng dằn vặt. Thế là cô hạ quyết tâm đi tìm Lạc Thiếu Tuân nói rõ mọi việc! Nếu lần này đúng là do cô, dù thế nào cô cũng không tha thứ cho bản thân.
Xán Xán tới phòng làm việc của Lạc Thiếu Tuấn, cửa đang đóng chặt, cô thư ký cũng không có bên ngoài. Cô tiến lên mấy bước, đang định gõ cửa bỗng nghe thấp thoáng bên trong tiếng nói, ý chừng không tốt đẹp lắm. Sự tò mò khiến cô muốn nghe rõ hơn, cửa cách âm phòng Tổng Giám đốc đúng là không tốt, nghe câu được câu chăng, chỉ rõ mấy chữ kế hoạch, chịu trách nhiệm. Cô đang muốn nghe nữa thì cửa đột ngột mở ra. Xán Xán đang dựa vào cánh cửa bị giật mình đánh thót, chưa kịp phản ứng đã thấy Bạch Tinh Tinh giận dữ từ trong phòng xông ra, hai người lại va vào nhau.
Ui da! Xán Xán ôm đầu, lần này cô va phải rõ ràng, đúng là chất liệu đàn hồi!
- Hừ! – Bạch Tinh Tinh lạnh lùng hứ một tiếng, trừng mắt lườm, quay đầu đi thẳng, để lại Xán Xán đứng sững sờ. Nếu cô nhìn không nhầm, khi cửa mới mở, cô dường như thấy Lạc Thiếu Tuấn bên trong, có vẻ anh đang rất giận dữ…
Xán Xán kinh hãi, đúng là phen này gây họa to-rồi! Cô rón rén gõ cửa, khe khẽ nói:
- Tổng Giám…
Không ai đáp lại.
- Thưa, Tổng Giám đốc, anh có đó không ạ? Em là Tô Xán Xán Xán…
vẫn im lìm.
- Tổng…
- Vào đi.
Âm thanh lạnh lùng như vang lên từ một nơi nào rất sâu, Xán Xán nghe thấy mà lạnh hết người. Cô chậm chậm đẩy cửa, cúi đầu bước vào, ngẩng lên thấy Lạc Thiếu Tuấn mặt đang nhìn ra cửa sổ, vóc dáng đĩnh đạc bất động đối diện với cô, vẻ lạnh lùng. Hai người im lặng rất lâu, cuối cùng Xán Xán không chịu nổi.
- Thưa Tổng Giám đốc, về việc bản kế hoạch, em muốn…
- Không vấn đề gì.
Lạc Thiếu Tuấn đột ngột quay lại nhìn thẳng vào Xán Xán. Cô, cô bị ảo giác chăng? Xán Xán khó hiểu nhìn Lạc Thiếu Tuấn, dụi dụi mắt. Anh, anh ấy đang cười? Lạc Thiếu Tuấn đang cười! Xán Xán nhìn anh đăm đăm, lâu lắm mới định thần được nét tươi cười trên khuân mặt anh vẫn vậy, điềm tĩnh, dịu dàng, cứ như chẳng xảy ra việc gì, nhưng mà… hưng mà tại sao lại có cảm giác khó chịu ?
- Không vấn đề gì, người ta ai cũng có sai lầm, – Lạc Thiếu Tuân bước tới, vỗ nhẹ lên vai Xán Xán, nụ cười nhếch mép vẫn ở đó.
- Nhưng mà em…
- Anh đã nói không vấn đề gì rồi, em còn bận tâm gì nữa ? Chuyện làm ăn lâu dài mà.
- Nhưng đây là công sức mấy tháng trời của mọi người !- Xán Xán không kìm được kêu lên.
Lạc Thiếu Tuấn bình thản, tiếp tục cười mỉm :
- Yên tâm, mọi người sẽ không trách em đâu.
- Còn tiền thưởng cả quý…
- Một năm có bốn quý thưởng, chút tiền đó mọi người không bận tâm đâu…
- Anh thế nào cũng nói được !- Bỗng nhiên Xán Xán cao giọng cắt lời Lạc Thiếu Tuấn – Mọi người vất vả đã lâu, chỉ vì bản kế hoạch này không gửi đi mà mọi nỗ lực đều đổ xuống sông xuống biển ! Sao họ có thể không bận tâm được ?- Xán Xán nhớ đến nét mặt của Ôn nhu, không nén được sự khó chịu.
Lạc Thiếu Tuấn bị Xán Xán to tiếng cắt lời nên sững ra trong