Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chúng Mình Lấy Nhau Đi

Chúng Mình Lấy Nhau Đi

Tác giả: Ức Cẩm

Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341390

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1390 lượt.

t, dịu dàng nhìn cô.
- Đứng ngơ ngẩn làm gì? Đi nào.
Xán Xán ngơ ngác gật đầu:
- Vâng.
Đêm lành lạnh, hai người đi sau sóng đôi, Triệu Noãn Noãn đi đằng trước, cách họ rất xa. Trên đường về nhà, chẳng hiểu do đâu, không khí rất trầm lắng. Triệu Noãn Noãn chỉ chăm chú vào tay lái, không hé răng. Xán Xán mấy lần định khơi chuyện nhưng bị anh trả lời cụt ngủn, cuối cùng đành chịu, nem nép ngồi y như người lái xe. Sự trầm lắng rất dễ khiến người ta buồn ngủ, lại thêm cả ngày chơi mệt, chẳng mấy chốc đã ngà ngà. Khi Xán Xán ngủ thói quen là đã say giấc thì dù bên tai có tiếng động gì cũng không tỉnh. Vì thế, cô chẳng nhớ mình về đến nhà khi nào. Mơ màng chỉ cảm thấy xe dừng lại, sau đó toàn thân được nhấc bổng, sau nữa như thế nào không nhớ được, chỉ có cảm giác duy nhất là bên tai vang tiếng tim đập thình thịch…






Anh lớn, anh không chấp, nhưng em chấp
Một giấc ngủ thẳng băng đên khi trời sáng bạch.
Khi Xán Xán ngồi dậy, kim đồng hồ đã chỉ 10 giờ. Xán Xán giật mình, tức khắc tỉnh như sáo. Muộn quá rồi! Từ lần trước, sau khi Triệu Noãn Noãn kéo cô đi chạy buổi sáng, có một thời gian dài cô không ngủ muộn được nữa. Nhưng hôm nay Triệu Noãn loãn không gọi cô dậy chạy, trong lòng cô cảm thấy lạ. Cô biết, Triệu Noãn Noãn đã nói là làm, đã quyết định thì hiếm khi thay đổi, không ngờ hôm nay cũng thả lỏng cho cô, chẳng biết có phải… ốm rồi không? Xán Xán thấy hốt hoảng, vội vàng mặc quần áo chỉnh tề chạy ra.
- Anh Noãn Noãn! Anh Noãn Noãn…
- Làm gì thế? – Cao Vũ đang ở phòng khách, nhìn thầy Xán án đầu tóc rối bù chạy ra, cười thân thiện. – Dậy một cái là phải gặp ngay anh Noãn Noãn sao?
- Lấy đâu ra cơm trưa?
- Trước đây anh Noãn Noãn đều để phần cơm trưa cho em mà…
Cao Vũ liếc cô một cái:
- Tô Xán Xán, anh thật sự nghi ngờ em ở nhà một mình sẽ bị chết đói mất.
Sao anh biết?
Cao Vũ im lặng, đúng là thảm cho cô ấy thật!
- Được rồi, đi ăn nào. – Cao Vũ đành đứng dậy, chỉnh lại quần áo rồi nhìn Xán Xán, nói thêm một câu. – Yên tâm, anh mời!
Hay quá! Xán Xán như trút được gánh nặng:
- Nói là anh mời, không hối hận đấy chứ?
Im lặng…
Vì Cao Vũ mời khách, nên địa điểm tất nhiên do anh chọn. Gọi taxi, đi một thôi một hồi, rẽ bảy tám chỗ, bụng Xán Xán đã kêu inh ỏi.
- Đến chưa vậy? – Xán Xán sợ tìm được đến nơi thì mình đã chết đói rồi.
Cao Vũ không quan tâm, cứ nhìn thẳng phía trước, bỗng dừng bên cổng một tòa nhà, quay lại bảo Xán Xán:
- Đến rồi.
Vừa nghe thấy thế, Xán Xán mừng rỡ nghển cổ nhìn vào, bỗng chốc sững sờ.
- Thế này… sao đông người thê? – Chỉ thấy phía trước một hàng người ai cũng vươn cổ ngóng về phía trước.
Cao Vũ đút hai tay túi quần, lườm cô:
- Tâ’t nhiên là làm ăn tốt rồi.
Xán Xán nhìn cái hàng người kia, sợ đến nỗi rớt nước miếng:
- Thê’chúng ta xếp hàng đến bao giờ?
Cao Vũ nhún vai:
- Không biết.
Không biết? Tô Xán Xán sững người:
- Chúng ta không thể đổi sang nơi khác để ăn sao? – Làm ơn cô đói lắm rồi! Vô cùng đói! Siêu đói!
- Anh mời, anh được chọn chứ. – Cao Vũ đối với việc ăn ngon rất cầu kỳ.
Ặc… Xán Xán đã thấm nhuần một đạo lý: kẻ ăn theo!
Xếp hàng một lúc, đúng lúc cô đói muốn xỉu đi thì bỗng nghe một tiếng kêu chói tai vang lên.
- Wa, không phải Tô Xán Xán đây sao?
Xán Xán ngoảnh đầu về phía có tiếng nói, rồi cũng ngây người, không thể không nói thế giới này thật nhỏ! Khương Kiệt và Giang Nhược Văn cũng tới đây, lại còn xếp hàng phía sau cô nữa. Lúc này, ý nghĩ đầu tiên vụt qua óc cô là sao bọn họ còn chưa ly hôn?
- Ui cha, thật là ngẫu nhiên! – Giang Nhược Văn vốn cao hơn Xán Xán nửa cái đầu, giờ lại đi giày cao gót, cúi xuống nhìn cô. Ưỡn ngực ngửa đầu, trông giống như một con công ngoáy đuôi. Khương Kiệt đứng sau cô ấy, mới nhìn thấy Xán Xán thì cũng giật mình:
- Thật tình cờ…
- Đây chẳng phải là anh Cao sao? – Giang Nhược Văn bỗng phát hiện ra Cao Vũ đứng bên cạnh Xán Xán, sắc mặt thoáng chút khác, giọng nói lạc đi. – Xán Xán, hóa ra cậu với anh Cao vẫn cùng nhau?
Không đợi Xán Xán trả lời, Cao Vũ vòng tay ôm vai cô:
- Cảm ơn mọi người quan tâm, tôi với Xán Xán râ’t ổn.
Xán Xán cảm động nhìn Cao Vũ, trước mặt người ngoài, quả thực anh rất trượng nghĩa, không bao giờ để cô bị mâ’t mặt.
Giang Nhược Văn cười gượng gạo, một lúc sau dường như nhớ ra điều gì, cao giọng nói:
- Hai người có lẽ còn chưa kết hôn?
Sau đó nhìn Xán Xán vẻ đắc ý, chừng như muốn nói, bạn trai đẹp trai thì sao? Chưa kê’t hôn thì không đáng kể!
Cái đứa con gái này thật lắm lời!
- Vội gì. – Cao Vũ tươi cười, tiện tay ôm Xán Xán vào lòng, nói một cách rất tự nhiên – Mà cô ấy cứ chối đây đẩy chứ. – Anh ôm rất mạnh, Xán Xán tức thở, vươn tay đẩy anh ra. Cô đói đến xây xẩm mặt mày nên tay vươn ra mà mềm nhũn. Tình huống này làm Giang Nhược Văn hiểu là Xán Xán e thẹn đẩy người yêu.
Lửa ghen tỵ bùng lên, cô ta đá đểu:
- Kiệt… người ta đói rồi, không đợi nổi nữa đâu.
Giọng the thé bực bội, Xán Xán nghe mà khô