Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chúng Mình Lấy Nhau Đi

Chúng Mình Lấy Nhau Đi

Tác giả: Ức Cẩm

Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341395

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1395 lượt.

ời đang hát xướng rầm trời thì bốn móng vuốt tội lỗi len lén vơ hê’t đồ ăn trên bàn. Cuối cùng, cái túi đựng bằng giấy mỏng chịu không nổi, rách toạc.
- Toi rồi, túi rách rồi! – Lại bọc bọc gói gói, sột sà sột soạt.
- Còn chai rượu vin này thì sao? Tớ vừa mới nhìn giá, hơn một trăm tệ đấy!
- Hơn một trăm tệ?! – Xán Xán chớp mắt:
- Như Ngọc, chúng mình uống chai này đi!
Thế là hai người một lần nữa vỗ tay đánh bộp. Một tiếng đồng hồ sau:
- Bài cuối cùng? Bài cuối cùng ai hát? – Các bạn học cầm micro hỏi vang.
- Tớ đây! – Một tiếng quát vang như sấm.
Mọi người còn chưa kịp định thần, micro đa bị giằng lấy, rồi rẹt một cái, màn hình hiện chữ POSE.
Nhan Như Ngọc khoe vẻ đàn chị, Xán Xán hiện vẻ nũng nịu. Bạn học vừa bị cướp micro mới kịp hoàn hồn:
- Xin… xin hỏi hai bạn muốn hát bài gì?
Xán Xán và Nhan Như Ngọc lườm cho một phát rồi nhìn nhau cười.
- Chết cũng phải yêu!
Cả lớp đồng loạt bị sét đánh dựng đứng. Mấy phút sau, lần lượt từng người, từng người… đều đổ rạp dưới cây micro của Xán Xán và Nhan Như Ngọc. Sau những tiết tấu điên cuồng và hối hả, một tiếng hét lớn:
- Các bạn trước mặt, các bạn khỏe không?
Đáp lại, thấy người chất đống, ai oán khắp nơi. Nốt nhạc cuối cùng chấm dứt, mọi người thở phào một hơi.
- Như Ngọc, tớ muốn hát nữa!
- Được, hát thêm lần nữa!
Thế là một bản nhạc Chết cũng phải yêu được Tô Xán Xán và Nhan Như Ngọc trình bày mười lần, đến khi trong phòng có người bủn rủn chân tay, sùi bọt mép, lăn đùng ra đất…
* * *
Trong khi cả lóp đang đắm chìm ưong ký ức kinh hoàng mà không thể rứt ra, một ly rượu đã được đưa đến trước mặt Tô xán Xán. Tim ai cũng thắt lại, mắt mọi người đều ánh lên tiếng lòng:
- Tô Xán Xán, đừng có uống! Đừng uống mà!
Xán Xán trừng trừng nhìn ly rượu, không hề muốn chút nào, nếu là người khác mời rượu thì còn có thể nhưng là rượu Giang Nhược Vẳn rót ai bi.ết cô ta có âm mưu gì. Đang định ngẩng lên từ chối bỗng nhiên thấy vô số ánh mắt rừng rục nhìn mình, Xán Xán cảm động khôn xiết!
- Các bạn đã muốn tớ uống, thì tớ sẽ uống! – Nói rồi, cô khảng khái nhận ly rượu.
- Đừng mà! đúng lúc, một bàn tay đón ly rượu cho cô.
- Tôi uống thay cô ấy. – Cao Vũ nói rồi nâng ly rượu, uống cạn một hơi -Xán Xán không biết uống rượu tôi sẽ thay.
Rõ ràng biết bao! Cao Vũ nói uống là uống, điềm tĩnh không chớp mắt. Xán Xán kinh ngạc hết sức, Cao Vũ chỉ cười, nói với Giang Nhược Văn:
- Không biết Giang tiểu thư đã hài lòng chưa?
Hài lòng? Sao có thể hài lòng được? Mục đích của Giang Nhược Văn là ép Xán Xán uống say để lộ sở đoản, ngờ đâu bị Cao Vũ Chen Chân vào, tất nhiên không vui nên cưòi khẩy:
- Anh Cao thật vẫn còn thương hoa tiếc ngọc nhỉ!
Thật xấu hổ nhưng quả thật Xán Xán không biết uống rượu.
Anh nói rồi nhìn Xán Xán, nhớ lại những hành vi cô gây ra từ hai lần say rượu trước, ánh mắt trở nên trìu mến hẳn. Không biết giữ mình thế kia, không thể để nguời khác gài bẫy được…
- Anh Cao muốn thay xán xán nhận rượu phạt cũng không vấn đề gì, nhưng một ly không đủ!
- Thế Giang tiểu thư cảm thấy mấy ly mới đủ? – Giang Nhược Văn liếc Cao Vũ.
- Đáng ra cũng phải mười ly!
Mười ly??? Muốn lấy mạng người ta hả? Giang Nhược Văn cũng thật quá cô’ chấp! Xán Xán kéo kéo Cao Vũ:
- Thôi đi, để em uống mà!
Cao Vũ vỗ vỗ vào vai cô, tỏ ý cứ yên tâm, rồi hướng về Giang Nhược Văn:
- Chính xác mười ly là đủ chứ?
Lời vừa nói ra, mọi người có mặt đều rộ lên vẻ ủng hộ, nhất là người đàn ông Dương Tiếu từ đầu đã mến mộ chiếc quần bò của Cao Vũ:
- Cực cưng nhỏ thân yêu của anh ơi, bạn trai của bạn em đẹp trai quá, lại rất đàn ông nữa!
- Anh thân yêu, anh cũng có thể thế mà!
- Thật không?
- Anh thân yêu, trong mắt em anh luôn luôn là người đẹp trai nhất đàn ông nhất!
- Cực cưng nhỏ thân yêu của anh!
- Anh thân yêu!
Một con chim cứ líu lo bay đi bay lại…
Sắc mặt Giang Nhược Văn không quá hí hớn, nhưng cô cũng không tin anh có thể uống hết mười ly:
- Tôi sẽ không buồn cười đâu.
- Tôi biết. – Cao Vũ nói rồi, ly thứ hai đã cạn, mặt không chút đỏ, tim vẫn nhịp nhàng – Xán Xán, rót rượu đi.
Xán Xán giật thót, ngần ngừ không dám cầm chai rượu:
- Anh đừng gượng…
- Em nhìn anh có vẻ gượng sao?
Xán Xán im lặng, quả là không có vẻ gì là gượng. Thê’ là ly thứ ba được rót ra. Cứ vậy, Cao Vũ làm một lèo đã được tám ly, mọi người có mặt đứng một bên lau mồ hôi vì anh.
- Tiếp tục! – Cao Vũ đặt chiếc ly rồng xuống, nói với Xán Xán.
- Thôi đi! – Xán Xán ôm riết chai rượu – uống nhiều quá hại người lắm, em không muốn anh uống nữa! – Nhỡ anh uống đủ mười ly rồi lăn quay ra thì sao? Chẳng lẽ cô phải cõng anh về?
Xán Xán mếu máo, người ta chỉ là phụ nữ yếu đuối thôi mà!!!
Trông vẻ mặt cô rối loạn nhiều vẻ, Cao Vũ vô cùng thương cảm:
- Đừng lo, thật sự không vấn đề gì đâu.
- Mặc kệ thật hay giả, em cũng không muốn anh uống nữa!
- Muốn bỏ nửa chừng cũng được, nhưng mười ly chưa đủ, không thể coi là anh uống thay cô ấy được! – Giang Nhược Văn vẫn ngang nhiên ép bu


pacman, rainbows, and roller s