Nếu Tình Yêu Trở Thành Niềm Đau
Tác giả: Khải Ly
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 134699
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/699 lượt.
ng có một chút thay đổi, anh rốt cuộc là muốn thế nào? Bị anh nhìn thẳng vào, tim trong lồng ngực cô đập rộn lên, đây là cảm giác bị người ta nhìn thấu, anh cũng biết tâm cô bị xáo động vì anh? Trái tim này thật là khờ mà.
“a… nếu không ngại để em múc cho anh một bát nhé?” vì phép tắc xã giao, cô vẫn mở miệng hỏi anh một tiếng.
Anh im lặng trong ba mươi giây, thời gian là ngắn ngủi nhưng mà cảm giác lại thấy rất lâu, cô nghĩ là anh sẽ nhíu mày một cái, nhưng anh lại nhẹ nhàng gật đầu, cái này đúng là không thể đoán được!
Cô múc cho anh một bát, chầm chậm đưa tời trước mặt anh “Anh ăn từ từ”.
Tề Kiếm Vân ăn được hai miếng, may mắn là không có ngọt quá, anh ghét nhất vị ngọt đậm. Bỗng anh chợt nghĩ, anh từng cảm thấy môi vợ cũ thật ngọt, hơn nữa là anh rất thích liếm nó, chuyện gì đang xảy ra thế này?
Vấn đề phức tạp trước mắt anh bây giờ chính là, đã ba tháng trôi qua rồi, anh vẫn không tìm được người phụ nữ thay thế vợ cũ, điều này làm cho anh thực sự rất buồn bực.
Thực sự anh đã tận tâm hết sức, trợ lý đã cung cấp rất nhiều tư liệu về mỹ nữ, trên cơ bản chỉ cần anh nói một câu, thì giống như hoàng đế ngày xưa tuyển phi tần, muốn chọn ai cũng được.
Điều quỷ quái là cứ hé ra khuôn mặt khả ái nào trong ảnh chụp, anh một chút khẩu vị cũng không cảm thấy, ngay cả xắp xếp một buổi gặp mặt cũng không muốn.
Anh nghi ngờ mình có phải hay không đi vào nguy cơ của đàn ông tuổi ba mươi, nhưng mỗi sáng thức dậy xuống giường, anh vẫn có phản ứng sinh lý bình thường, chẳng lẽ nói theo cách khác là anh không có cảm giác đối với phụ nữ?
Hiện tại anh lại có một cái vấn đề, tại sao khi nhìn thấy vợ cũ anh lại có cảm giác thú tính trỗi dậy? (Thua luôn rồi ^^)
Cô có vẻ gầy đi một chút, thần sắc có vẻ sáng sủa, mái tóc dài che phủ hai tai, mặc một bộ váy thanh lịch mầu lam, không có lấy nửa điểm diêm dúa hoạc gợi cảm, lại làm cho anh lửa nóng như đòi mạng, đây rốt cục là cái vấn đề gì?
La Vũ Tịnh không hiểu sao tầm mắt của chồng cũ lại sắc bén như vậy, trước đây chỉ cần hai người ngồi đối diện nhau là làm anh tức giận ngay, thật không hiểu cô đã làm gì trêu tức anh, thôi cô di chuyển tầm mắt sang con vậy!
“Khắc Hiên, miệng con dính bẩn kìa!” La Vũ tịnh lấy khăn giấy lau mặt cho con, Tề Khắc Hiên hơi giật mình một chút, tuy là không có thói quen này nhưng cũng không cự tuyệt.
Nhìn dáng vẻ hòa hợp của hai mẹ con, làm cho tâm tình Tề Kiếm Vân trở nên ác liệt, nặng nề buông bát xuống, giọng nói lạnh như băng ở dưới không độ “Khắc Hiên bài tập hôm nay đã làm hết chưa?”.
“Đã làm hết ạ” nghe hiểu ngữ khí của cha, vui chơi là tội các, học tập là tất cả.
“Vậy đi luyện đàn Violong, đừng lãng phí thời gian”.
“Có vẻ như em không nên quấy rầy nữa, em đi trước đây” La Vũ Tịnh cầm lấy áo khoác và túi xác, giống như con thỏ nhỏ đang muốn chạy trốn, tính uy hiếp của Tề Kiếm Vân quả thực rất mạnh, xem ra cô đã tôi luyện nhiều năm cũng không thể thong dong đối mặt được.
(3)
“Mẹ”
thời khắc sắp bị tách khỏi mẹ, Tề Khắc Hiên nhịn không được kêu lên.
“sao?” động tác của cô đột nhiên dừng lại, hôm nay chính là lần đầu tiên con gọi cô, cố điều chỉnh trái tim đang tan ra của mình.
“Không, không có việc gì” Tề Khắc Hiên muốn nói lại thôi, bởi vì cha đã dạy dỗ từ trước, không được có những hành động làm nũng, trên thực tế cậu cũng không biết thế nào là làm nũng.
“Chờ lúc nào mẹ có thời gian sẽ trở lại thăm con, đương nhiên, sẽ không làm ảnh hưởng đến giờ học của con”.
Cô xoa đầu con, việc gặp lại con cứ thấy sao thật ngắn ngủi, nhưng cô nên thỏa mãn rồi. Có lẽ là ảo giác, khoảng cách của cô và con tựa như trở nên rất gần.
La Vũ Tịnh xoay người rời đi, hai cha con nhìn theo bóng dáng dần biến mất nơi phía của lớn, đột nhiên căn phòng trở nên trống trải, món chè bánh trôi đậu đỏ dường như cũng mất hết vị.
Không khí yên lặng làm người ta có cảm giác không thở nổi, giọng Tề Kiếm Vân trầm thấp ra lệnh “Mau đi tập đàn đi”.
“Vâng”. Tề Khắc Hiên đi về phía phòng ngủ, Tề Kiếm Vân đi về phía phòng làm việc, bọn họ đều có việc quan trọng mà chính mình phải làm, không có thời gian để suy nghĩ.
Nhưng đêm hôm đó, tiếng đàn violon đứt quãng liên tục, không thành thạo trơn tru như mọi ngày.
Đêm đã khuya, Tề Kiếm Vân lăn đi lộn lại vì không ngủ được, đi đến phòng ngủ của vợ cũ, nằm ở trên giường một hồi lâu, không biết là hoài niệm hơi thở cũ của ai, một nỗi buồn dày đặc bao quanh anh, cho tới bây giờ anh cũng rõ cảm giác này, đêm nay không biết là đã thở dài mấy trăm lần.
Trong trí nhớ của anh, vợ cũ là một người phụ nữ có vẻ ngoài đơn thuần nhưng nội tâm vô cùng phức tạp, có lẽ ly hôn cũng là một trong những thủ đoạn của cô, làm cho anh phát hiện thói quen, phát hiện ra cảm giác là cô tồn tại. (Haizzzz mệt cái anh này quá, suốt ngày tưởng…)
Nếu đó là sự thật thì cô đã tương đối thành công, bây giờ cả người anh đều không thấy thoải mái, kỳ quái là chính mình lại không thể chịu nổi.
Chết tiệt, anh phải tìm người phụ nữ thay thế cô, nếu không chắc là anh phát điên mất.
Công ty t