XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chuyện Dũng Cảm Nhất

Chuyện Dũng Cảm Nhất

Tác giả: Mèo Folk Scotland

Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341296

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1296 lượt.

r>“Thực ra họ cho vậy cũng là đúng, mỗi người đều có nhu cầu theo đuổi lợi ích kinh tế, vì thế con người ta phát minh ra tiền, làm giao dịch, sáng tạo thị trường cổ phiếu, và cả phố Wall.Mọi người tạo ra tài phú đồng thời cũng muốn làm nên hạnh phúc.Nhưng mà, tôi lại muốn hỏi một vấn đề cũ, tiền tài và hạnh phúc có phải có quan hệ trực tiếp hay không? ” Học sinh phía dưới nhìn nhau, Ôn Nhiễm ngẩng đầu, nhìn vào mắt anh, trong ánh mắt đó rất dịu dàng giống như không hề suy nghĩ ” Rất ít người ở đây có thể cho tôi câu trả lời, trừ khi đó là một người thuộc chủ nghĩa lạc quan giả tưởng hoặc là chủ nghĩa bi quan.”
“Bởi vì chúng ta sau khi học xong đều tự hỏi, kiếm tiền, làm kinh tế thì phải lấy hay bỏ.Đây không phải là thích lựa chọn cái nào mà là lựa chọn tốt nhất đề mang đến giá trị đó.Cách lựa chọn nàu rất dễ dẫn đến sự chênh lệch, giữa tiền tài và hạnh phúc.Vì thực hiện giá trị, chúng ta sẽ bắt đầu lo lắng đến giới hạn, phí tổn rồi giá cả, chúng ta sẽ hy vọng dùng số vốn ít nhất đễ mang lại tiền lời nhiều nhất.Đương nhiên, có thể mang đến giá trị lớn nhất là tốt, nhưng trên một phương diện khác lại giống như công dã tràng, cái gì cũng không có được.Kết quả này luôn có khả năng phát sinh, bởi vì lựa chọn cho tới bây giờ luôn mang tính phiêu lưu nhất định.”
Trong hội trường im lặng như tờ, Diệp Dĩ Trình cười cười:”Cho nên, việc suy xét rất khó khăn.Bài diễn thuyết của tôi không phải nói về nhân sinh, bởi vì nó quá rộng lớn, mà tôi cũng không phải nhà triết gia.Tôi chỉ muốn nói cho các bạn ngồi đây, những người khi bước vào xã hội, bắt đầu công tác, bắt đầu vì lợi ích của mình mà tính toán chi li, đôi lúc tự xài xể bản thân, đến khi bắt đầu cảm thấy mệt mỏi thì chỉ muốn đem hết mà vứt bỏ.Không thể không tính toán phí tổn, tiền lời, không thể không tính toán đến phương thức mang lại lợi ích kinh tế tối đa, mà chỉ là tùy vào cách mà bạn chọn.Như vậy sẽ giảm đi rất nhiều lần.”
Nói xong anh nhìn quét qua hội trường một vòng, lúc ánh mắt nhìn thấy cô, ý cười càng dịu dàng đi một chút.Bước từng bước xuống bục, mọi người liền im lặng khiếp sợ.Còn chưa kịp khôi phục tinh thần, Ôn Nhiễm nhìn Lâm Sanh đang giật giật áo mình.Trương Khảm lúc trước còn nói vị Diệp giáo sư kia diễn thuyết không chuyên nghiệp giờ đã ngồi vỗ tay vang trời, cô ngồi ở đây còn phải giật mình.
Lâm Sanh quay đầu nhìn sang, mắt ngập ý cười:”Ôn Nhiễm, cẩn thận nhé, sau buổi diễn thuyết này tình địch của cậu lại càng nhiều a.”
Ôn Nhiễm a một tiếng rồi tiếp tục nhìn lên bục, vẻ ngoài thì bình tĩnh nhưng tâm trạng lại xốn xang, anh quả rất đặc biệt, người khác tranh giành nhau cái gì, anh không cần biết, người khác không thèm để ý đến cái gì đó, anh lại cố tình làm ra.Cô, không phải là ví dụ rõ ràng nhất sao?
Ôn Nhiễm khẽ mỉm cười, ánh mắt dừng lại nơi bóng dáng của anh, vỗ tay theo.






Sau tháng đầu nhập học,Ôn Nhiễm gặp lại Đồng Chu.
Bộ dạng gầy yếu của Đồng Chu khiến cô sửng sốt, cốc thủy tinh trong tay rơi xuống choảng một tiếng trên mặt đất mới khiến cô hồi phục tinh thần, vội vàng dọn lại.Khi tay chạm vào mấy mảnh thủy tinh cô lại có lúc chần chừ.Lát sau, một bàn tay với tới, thay cô thu dọn.
Ôn Nhiễm nhìn khuôn mặt gần trong gang tấc, tròn tròn, vẫn còn dáng vẻ của một đứa trẻ con, bây giờ lại gầy yếu suy sụp, cô hỏi:”Ba cậu, có khỏe không?”
Đồng Chu hơi ngẩng đầu:”Qua đời rồi.”
Ôn Nhiễm sửng sốt, động tác của Đồng Chu cũng không ngừng lại:”Qua đời hai tháng, hai tháng sau mẹ kế của mình tranh giành tài sản, cho nên mình phải lên tòa án mãi.”
Từ trước đến nay, Đồng Chu chưa bao giờ có được khí thế bức người như vậy, cô giống như, không biết phải đối mặt thế nào.
Đồng Chu ngồi sụp trên giường:”Bây giờ, ngay cả chính mình cũng không thể tưởng tượng ra đã làm nên chuyện đó.”Cô ôm lấy đầu, biểu tình giống như vô cùng thống khổ:”Cậu có biết mình muốn tham gia hạng mục GP lắm không? Mình tự nhủ rằng, nếu làm tốt có thể được đến tổng bộ GP Anh quốc thực tập! Cậu còn nhớ khi đến sân bay tìm mình không?Mình lừa cậu đấy Ôn Nhiễm, mình luôn nhớ đến hắn, mình muốn đi Anh tìm hắn nhưng mà đến sân bay rồi mới phát hiện ra, mình không thể đi, mình cái gì cũng không có.Với năng lực hiện tại của mình, đi GP là cơ hội duy nhất.Cậu biết không Ôn Nhiễm, là cơ hội duy nhất của mình…”
Cô bây giờ vẫn nhớ rõ ràng cảm giác khi nhìn danh sách trúng tuyển.Cô không có, mà người thứ hai mươi mốt lại là cái tên của người đã từng nói với cô sẽ không tham gia thi tuyển,ÔnNhiễm lại trèo vào được sau vòng sát hạch.Trong phút mất mát đó, tuyệt vọng, phẫn nộ cùng nhau ập tới, cô không thể nào chịu nổi, giống như mất đi cả lí trí.
“Khi đó mình ghét cậu, ghen tị với cậu Ôn Nhiễm, mình cầu lại không thể có, cậu không muốn thì lại được.Cho nên mình mất đi lí trí, làm ra chuyện đó với cậu, thậm chí còn hãm hại Lâm Sanh…”Giọng Đồng Chu có chút run run,”Thực ra làm xong mình lại hối hận, tối hôm đó mới không dám trở về, mình sợ thấy cậu, sợ chứng kiến cậu vì mình mà bị thương.Sau