The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chuyện Tình Của Tổng Tài

Chuyện Tình Của Tổng Tài

Tác giả: Giản Phàm

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 134699

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/699 lượt.

ọ đều có một nghi vấn: tại sao tổng giám đốc chỉ thích mỹ nhân tuyệt sắc, sẽ ở chung một chỗ với Hàn Phỉ Vũ chỉ có vẻ thùy mị thanh lệ?
Sau khi trợ lý giới thiệu cặn kẽ, Hàn Phỉ Vũ bước đầu đã được hiểu phạm vi công tác của cô là gì.
"Nếu Hàn tiểu thư còn có vấn đề gì, không cần khách khí, lúc nào cũng có thể tìm tôi."
Trợ lý Tả Hữu Nam là một cô gái xinh đẹp, hơn nữa có thể trong khoảng thời gian ngắn, giới thiệu cho Hàn Phỉ Vũ phạm vi công việc đâu vào đấy, có thể thấy được hiệu suất làm việc của cô rất cao.
Đối mặt với người như vậy, Hàn Phỉ Vũ hết sức lo sợ gật đầu.
"Vậy tôi không quấy rầy Hàn tiểu thư nữa." Trợ lý cười.
Cô ấy thật xinh đẹp. . . . . .
Khó trách người khác đều nói, người làm ở Thần Thoại, đều là tuấn nam mỹ nữ, dường như chỉ có cô đi nhầm địa chỉ.
Tại sao Tả Hữu Nam lại muốn cô làm thư ký của anh? So với cô gái xinh đẹp kia hình như mới thích hợp. . . . . .
"Em ở đây ngây ngô cái gì?" thanh âm Tả Hữu Nam bỗng dưng truyền vào tai Hàn Phỉ Vũ.
"Cái gì?"
"Ngày đầu tiên làm thư ký liền dám ngẩn người?"
"Không có." Cô mãnh liệt lắc đầu.
"Giúp anh xử lý phần văn kiện này."
Tả Hữu Nam không có ý định cùng Hàn Phỉ Vũ tranh cãi, hôm nay hành trình của anh rất nhiều, không có thừa thời gian lãng phí, anh bỏ lại văn kiện liền trở lại phòng Tổng giám đốc.
Hàn Phỉ Vũ vội vàng mở văn kiện Tả Hữu Nam ném cho cô, không có nửa giây chậm trễ.
Lượng công việc của thư ký Tả Hữu Nam so với tưởng tượng của Hàn Phỉ Vũ nhiều hơn, vừa giải quyết một phần văn kiện, một phần khác đã ném tới , căn bản không có thời gian để cô thở một hơi.
Thật vất vả đến giờ cơm trưa, cô mới có thể dừng lại một chút uống ly trà.
Tả Hữu Nam đâu?
Hàn Phỉ Vũ phát giác cả buổi trưa cũng không gặp qua Tả Hữu Nam.
"Hàn tiểu thư, cô còn chưa đi ăn cơm à?" Trợ lý đến bên cạnh Hàn Phỉ Vũ.
"Lý tiểu thư."
"Tôi đi ăn cơm trước." Lý tiểu thư cười, liền muốn tránh đi.
"Chờ một chút, Lý tiểu thư." Nói không chừng cô ấy biết Tả Hữu Nam đi nơi nào."Xin hỏi, cô biết Tả tổng giám đốc đi nơi nào sao?"
" Lịch trình Tả tổng giám đốc mấy ngày nay không phải đã đưa cho cô sao? Tôi còn tưởng cô biết đầu tiên đấy!"
"A. . . . . . Hình như là. . . . . ." Hàn Phỉ Vũ đáp lời, đáy mắt một tầng sương mờ.
"Cô không nhớ rồi sao?" Lý tiểu thư cảm thấy kỳ quái, Hàn Phỉ Vũ không giống như người nghe tai phải ra tai trái.
Cô cảm giác Hàn Phỉ Vũ là một người làm việc rất nghiêm túc, khi cô giải thích tính chất công việc thì Hàn Phỉ Vũ liền cúi đầu, vung bút viết nhanh, đem lời nói cô nói viết trong quyển sổ nhỏ.
Vô luận là chuyện gì, cô đều viết rất cặn kẽ, giống như sợ sẽ không nhớ.
Nhưng những chuyện như nghe điện thoại, ghi lại lời nhắn, cũng không cần phải ghi trong sổ đi!
Tính cách bất thường của Hàn Phỉ Vũ, khiến Lý tiểu thư không nhịn được buồn bực.
"Hiện tại nhớ rồi." Trong gương mặt tươi cười của cô có loại khổ sở không xua đi được .
Lý tiểu thư ở trên bàn Hàn Phỉ Vũ tìm một hội, liền tìm được lịch trình Tả Hữu Nam .
"Ở chỗ này."
"Cám ơn." Hàn Phỉ Vũ nói.
Cô là thư ký củaTả Hữu Nam, lẽ ra nên rõ ràng hành tung của anh nhất, nhưng cô lại hỏi người khác anh đang ở nơi nào, thư ký như cô quá không xứng đáng.
Đầu óc như cô, làm thư ký thật không đủ tư cách.
"Quyển lịch trình này ghi chép cặn kẽ hành trình của Tả tổng giám đốc mấy ngày nay, chỉ là có lúc Tả tổng giám đốc sẽ điều chỉnh một ít thời gian, để bảo đảm cô hoàn toàn hiểu rõ hành trình của Tả tổng giám đốc, làm tốt công tác chuẩn bị, như đi họp cần văn kiện gì, cô nên thường hỏi anh trước cần phải làm gì.
Cô đừng ngại phiền toái, ngộ nhỡ anh sửa lại hành trình, mà cô lại không biết, chuẩn bị sai đồ, anh sẽ giận dữ, đến lúc đó gặp nạn chính là cô." Lý tiểu thư nói.
"Được, tôi hiểu." Hàn Phỉ Vũ gật đầu, vội vàng lấy bản bút ký, ghi nhớ lời nói của Lý tiểu thư.
"Nói thí dụ như. . . . . ." Lý tiểu thư cẩn thận giải thích đặc tính của Tả Hữu Nam, làm Hàn Phỉ Vũ mới nhậm chức có thể sớm thích ứng.
"Ah?" Cô nhìn tờ lịch trình."Trong khoảng thời gian này làm sao trống không?"
Ở giữa thời gian liên hoan và đi họp, có hai giờ trống.
"Đây là thời gian riêng tư của Tả tổng giám đốc."
" Thời gian riêng tư?" Rõ ràng không nghe rõ, Hàn Phỉ Vũ hỏi ngược lại.
"Đó là thời gian hẹn hò của Tả tổng giám đốc." Lý tiểu thư chậm rãi nói.
Hàn Phỉ Vũ cảm thấy đầu đột nhiên trống rỗng.
"Cô nên hiểu rõ Tả tổng giám đốc chúng ta là một người thế nào đi!" Lý tiểu thư một câu hai nghĩa.
Cô biết lời nói Lý tiểu thư chứa đầy hàm ý, tĩnh tâm chờ cô nói tiếp.
"Anh thích phụ nữ, nhưng sẽ không chỉ thích một loại, phụ nữ đối với anh, chỉ là một đồ để thay đổi, anh không biết chuyên nhất là gì, chỉ cần biết rõ giao dịch thân thể.
Tôi không phủ nhận, cô là thư ký đầu tiên, hơn nữa lại là phụ nữ có quan hệ với anh ta, nhưng cái này không đại biểu cái gì, giờ phút này anh ta đối với cô nhiệt tình mê muội, không có nghĩa là về sau sẽ như thế. . . . . ."
Lý tiểu thư ngừng một chút, mặc dù cô biết nếu