Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chuyện Tình New York - Hà Kin

Chuyện Tình New York - Hà Kin

Tác giả: Hà Kin

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341618

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1618 lượt.

rằng, "hãy quan trọng hiện tại hơn tương lai" đó thôi. Let it be, cái gì đến sẽ đến, tận hưởng những gì mình có đi đã.
Hôm sau, đi làm, tôi gặp lại Billy. Ngạc nhiên vì hai ba ngày không gặp trông anh ấy khác quá, còn chả cạo râu nữa, phờ phạc. Tôi hỏi anh bằng tiếng Anh:
"Trông anh mệt mỏi quá Billy ạ? Có chuyện gì thế?".
Billy nhìn tôi đờ đẫn: "Anh sẽ giới thiệu em sang tiệm nail mới nhé. Em về được rồi, em nên chuyển đi chỗ khác nhiều khách hơn nhé?".
Ôi anh ấy đang hờn dỗi gì tôi chăng? Tôi nhíu mày tỏ vẻ không hiểu.
"Em nên đi đi, đừng ở đây". Rồi anh ấy kêu lên:
"Ôi mệt mỏi quá!".
Thoáng có khoảng lặng, tôi thấy sốc và ngạc nhiên.
"Nói đi Billy, có chuyện mà, chuyện gì vậy?".
-----
"Cho dù anh ở nơi đâu thì em cũng sẽ ở đó". Câu nói ấy, đã làm cho tôi có một giấc mơ đêm mộng mị, bắt đầu biết buồn và lo lắng cho tình yêu của mình thật rồi…
Nói là làm. Billy nhấc máy và gọi điện cho người bạn nào đó ở tiệm nail ở bên Queens. hỏi han xem cô ta có thể nhận được "một người bạn" của Billy xuống dưới đó làm việc hay không? "Con nhỏ nói giọng Hà Nội đấy, dễ thương lắm". Tôi nghe thấy Billy chêm câu đó vào nên mỉm cười, anh ấy nhìn tôi và cũng cười theo. Nhưng tôi thấy hơi buồn buồn.
Dập máy, Billy nói rằng tôi có thể ở đây hết tuần này nếu muốn, rồi anh ta sẽ dẫn tôi xuống một tiệm nail rất đẹp và chuyên dành cho người da trắng bên Queens, sẽ dễ chịu hơn bên này rất nhiều. "Đáng nhẽ khi em lên tay rồi anh phải cho em đi sớm, nhưng anh cứ muốn giữ em lại ở đây". Tôi nói chung chẳng biết nói gì, cảm giác lẫn lộn. Tôi đã rất muốn đi khỏi chỗ này vì nghĩ rằng nó ngột ngạt. Nhưng khi chuyện đó sắp xảy ra thì tự nhiên tôi lại thấy buồn, Billy dù sao cũng là một người tốt.
"Hôm qua anh đưa Lavender về nhà đấy. Anh đau đầu quá rồi, em đừng theo Lavender đến những nơi như vậy nữa được không? Em có thể chơi với nhỏ, nói chuyện với nhỏ, nhưng đừng đi theo nhỏ? Được không?".
"Có sao đâu ạ, đi club thôi mà. Em thấy thanh niên bên này vẫn đi mà, có sao đâu, sao như có chuyện gì nghiêm trọng vậy?".
"Trời, thôi, mà em gặp ban trai của Lavender rồi chứ? Cậu ta thế nào?"
"À dễ thương ra phết, chỉ là…"
Tôi ngập ngừng, vì tôi nghĩ Billy phải biết chuyện bà Mei không chấp nhận chuyện tình yêu này, biết đâu Billy cũng giúp cho bà ấy quản lý Lavender và ghét Josh thì sao. Hơn nữa, hình như chuyện họ gặp nhau là phạm luật gì đó.
"Thằng nhỏ đó cũng tốt, nhưng mà vì nó mà Lavender bây giờ ra nông nỗi thế này đây".
"Lavender bị mẹ cấm đoán ạ, anh nghĩ thế nào?".
"Bị cấm, đúng rồi, bị cấm, nhưng con nhỏ vì thế mà làm việc tồi tệ, anh không biết làm sao để giúp họ được nữa. Bà ấy cũng thật là quá đáng, bà ấy đang hại cả con gái mành. Á, anh xin lỗi em, xin lỗi vì giới thiệu nhỏ với em".
Tôi thấy lạnh toát người vì lời xin lỗi này. Sao lại thế nhỉ? Tôi phải cảm ơn Billy đã giới thiệu cho tôi một cô bạn rất xinh đẹp và đáng yêu chứ? Mà chẳng phải anh ấy đã rất muốn chúng tôi làm bạn đó sao?
"Sao anh lại xin lỗi, em chẳng thích thế, em quý bạn ấy lắm, mà có chuyện gì trầm trọng đâu. Em chẳng hiểu ra sao nữa, sao anh lạ thế?".
Tôi bắt đầu phản ứng thật sự. Tôi mệt mỏi bởi những hành động kỳ lạ của cả Billy và nhà Mei, nhất là cái kiểu họ vừa khinh thường vừa dè dặt với tôi. Họ có thể có những bí mật riêng, sự kiêu hãnh riêng, nhưng tôi cũng có những tự ái riêng của mình.
Billy ngước mắt. "Thứ tư em đồng ý đi ăn với anh chứ?"
"Vâng". Lần này thì tôi đồng ý, không từ chối nữa. Có cả tá chuyện để nói đây.
Gần trưa, tôi đi ra ngoài gọi điện cho Lavender hỏi thăm tình hình nhưng không liên lạc được. Tôi gọi điện cho Hạnh. Hôm nay tôi lại muốn sang nhà Hạnh chơi, vì vừa có một đống chuyện xảy ra có thể "buôn" được, cũng thấy cần có chỗ giải tỏa nữa. Hạnh "thế à thế à" liên tục, cô nàng thích buôn chuyện nên nghe tôi "quảng cáo". dăm ba câu là xem chừng sáng rực mắt. Tôi muốn kể cho bạn ấy nghe về chuyện tôi bị chó đuổi và ông em trai Jess đẹp trai của Ryan nữa. Chợt nhớ ra Hạnh chưa được gặp Ryan.
Billy hôm đấy có điện thoại liên tục, giọng căng thẳng, nói bằng tiếng Quảng, đích thị là với gia đình bà Mei. Tôi chẳng biết ngày mai có nên tiếp tục tới spa nữa hay không, ngại thật, có thể bà Mei biết chuyện chúng tôi tới club ngày hôm qua thì sao.
Bốn giờ chiều, quá buồn ngủ, chả hiểu sao cả ngày tôi cứ chỉ nghĩ về Lavender như bị ám ảnh vậy, như kẻ… tương tư vậy. Lúc đó có một con bé rất dễ thương người Hispanic vào tiệm wax lông mày, lúc tôi wax cho nó lỡ tay làm tuột cái khuyên trên mũi nó ra, điều này lại càng làm tôi nhớ… Lavender. Rồi một ý nghĩ táo bạo nảy ra, tôi muốn được đi xỏ khuyên mũi giống cô bé này.
Tôi hỏi con bé xỏ ở đâu? Nó bảo tới mấy phố downtown nơi bán đủ thứ hình xăm. Họ có dịch vụ xăm và xỏ các loại khuyên, họ làm rất vệ sinh và đảm bảo. Thế là tôi nung nấu cái ý định đi xỏ ấy trong đầu, bất kể bố mẹ có chấp nhặt hay không và trông sẽ như thế nào. Lavender chắc sẽ rất ngạc nhiên khi tôi có một cái khuyên mũi.
Năm giờ tôi lên tàu sang nhà


Polly po-cket