Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341289
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1289 lượt.
ang quan sát. Cô bó tay, đành trợn mắt nhìn Thôi Vũ Chi đến trước mặt cô, nhiệt tình kéo tay cô, hét: “Alice, chúng ta cùng nhảy!”
Không cho cô từ chối, Thôi Vũ Chi đã kéo cô lên giữa sàn nhảy.
Trời cao ơi, đất dày ơi, con không muốn nhảy, con thà bị mắc bệnh phong đòn gánh!
Đỗ Lôi Ty chưa bao giờ lúng túng thế này, thật sự còn ngại gấp vạn lần so với lúc bị sếp tổng gbục diễn giảng hôm nọ, dưới sự chú ý của cả pub, cô đành vặn vẹo một chút theo tiếng nhạc, vốn tưởng sẽ bị mọi người phản đối, ai ngờ mọi người lại nể mặt cô, dần dần hưởng ứng cả.
Thôi, cứ làm tới vậy! Cùng lắm thì sau này đi đâu mang khẩu trang, để tránh bị người ta nhận ra.
Cô hạ quyết tâm, bắt đầu nhảy theo tiếng nhạc.
Thực ra Đỗ Lôi Ty cũng không phải là không biết nhảy, lúc học đại học, cô từng đại diện lớp tham gia cuộc thi nhảy, tuy lần đó thi cả lớp hai mươi nữ sinh, mười chín cô đều tham gia, duy nhất một cô vì ngã gãy chân mà bỏ cuộc. Nhưng dù sao bài nhảy của họ cũng được giải thưởng, tuy chỉ là giải khuyến khích. >_<
Đỗ Lôi Ty nhảy cũng khá đẹp, lại có thêm Thôi Vũ Chi trợ giúp, cảm giác cơ thể bắt đầu mềm mại, uyển chuyển hơn. Cô không còn dè dặt như trước, uốn éo theo điệu nhạc một cách vô thức, trong lòng tự dưng cũng có cảm giác khoan khoái lạ thường.
Đùng, sự buồn bực mấy hôm nay trong tích tắc đã được giải phóng, cô bỗng hiểu ra tại sao có bao nhiêu người mê mẩn quán bar, vì trong sàn nhảy, thân phận, địa vị, danh lợi đều không tồn tại, cái cần nhớ chỉ có âm nhạc, điệu nhảy, và bản thân.
Sau một điệu nhạc nhanh, DJ phía trên đổi đĩa, âm nhạc trở nên êm dịu hẳn.
Trong sàn nhảy mọi người vốn đang nhảy múa điên cuồng bỗng như hẹn trước, thoắt nhiên hai người thành một tổ, ôm lấy nhau, chậm rãi lắc lư theo điệu nhạc.
Đỗ Lôi Ty nhất thời không phản ứng kịp, Thôi Vũ Chi đã áp sát, hai quả bóng trước ngực ép vào cô, Đỗ Lôi Ty suýt nữa thì sặc m
Thần thánh ơi, cùng là phụ nữ, sao khác biệt lớn đến thế?
Cô đang đau buồn thì bỗng một anh đẹp trai lạ mặt tiến đến, đá lông nheo với Thôi Vũ Chi, cô nàng hiểu ý, lập tức bỏ rơi Đỗ Lôi Ty mà chạy theo anh đẹp trai, bỏ lại mình cô còn đang cảm khái vạn phần, chìm đắm trong sự mềm mại lúc nãy.
Là phụ nữ, thật tốt, thật tốt!
“Thưa cô, nhảy một điệu chứ?” Một bàn tay bỗng chìa ra trước mặt cô.
Đỗ Lôi Ty ngẩn ra, phát hiện đối phương lại là một anh chàng đẹp trai.
Không ngờ đấy không ngờ trước khi hết hôn chẳng ai cần cô, kết hôn rồi lại đào hoa như thế, trước có Tiêu Doãn tỏ tình, sau có trai đẹp làm quen, hoa đào đã sắp bằng tốc độ hoa rơi trên trời rồi! (Ví dụ kiểu gì thế? -_- |||)
Cô đưa tay ra với vẻ cảm kích vạn phần, còn chưa kịp đặt tay lên tay anh đẹp trai thì bị một bàn tay khác đột nhiên nắm lấy, kéo lại.
Đỗ Lôi Ty kêu khẽ một tiếng, rơi ngay vào vòng tay mạnh mẽ, đột nhiên một mùi vị vô cùng quen thuộc bao trùm toàn thân cô như một tấm lưới, cô bỗng thấy nghẹt thở.
Anh! Là anh!
Đỗ Lôi Ty không dám ngẩng lên, muốn chống cự nhưng không hề có sức, đành nhắm mắt lại, cúi đầu giả chết.
Anh cũng không vội, cứ ôm cô như thế, chậm rãi lắc lư theo tiếng nhạêm dịu, hai người trông chẳng khác mấy với những cặp đôi khác trong sàn nhảy.
Đỗ Lôi Ty vùi đầu vào lòng Liêm Tuấn không dám ngước lên, mặt đã đỏ bừng bừng. Cảm giác này như thể bị bắt gian tại giường rồi chờ đợi bị xử trảm vậy, mỗi một phút một giây đều dài dằng dặc, thực sự khó chịu đựng.
Một lúc sau, giọng nói trầm trầm trên đỉnh đầu cô vang lên: “Không ngờ em còn biết khiêu vũ, thật khiến anh mở rộng tầm mắt.”
Đỗ Lôi Ty bỗng muốn khoét một cái lỗ, chui xuống cho rồi.
“Lần sau vào dạ tiệc năm mới của Liêm Thị, chắc phải gọi em lên múa cột mới được.”
Khóc, người múa cột rõ rành ràng là Thôi Vũ Chi, liên quan gì đến cô!
“Không có gì muốn nói à?”
Không muốn nói, em chỉ muốn tìm tảng đậu phụ đập đầu chết!
Anh nói xong mấy câu đó, cuối cùng không nói gì nữa, một lát sau, âm nhạc dịu dàng lại chuyển sang tiết tấu nhanh trong sàn nhảy, rất nhiều người bị phong đòn gánh lại lên cơn.
“Muốn nhảy nữa à?” Liêm Tuấn hỏi.
Đỗ Lôi Ty cúi đầu, ra sức lắc lia lịa.
Nhảy với người khác thì đòi tiền, nhảy với sếp tổng thì đòi mạng
“Không nhảy thật à?”
“Không nhảy nữa…” Lại cúi đầu.
“Vậy thì về thôi.”
“Vâng…”
“Khoan đã!” Anh bỗng gọi cô, tay chỉ một hướng: “Đưa con yêu tinh rắn kia theo.”
Yêu rắn? Đỗ Lôi Ty nhìn theo tay anh chỉ, thấy Thôi Vũ Chi đang uốn éo hệt một con rắn trong đám người, cảm thán: Ví dụ của sếp tổng quả nhiên rất hình tượng rất sát thực tế!
Lúc kéo Thôi Vũ Chi đang điên cuồng ra khỏi cửa pub thì đã là tờ mờ sáng.
“Hai người kéo tôi ra làm gì? Tôi chưa nhảy xong mà!” Thôi Vũ Chi càu nhàu.
“Muộn quá rồi, em nên về nhà đi!”
Đỗ Lôi Ty tìm lời khuyên giải nhưng Thôi Vũ Chi nào có nghe, vẫn làu bàu mãi: “Tôi muốn nhảy, tôi muốn nhảy!” Suýt nữa thì nhảy điệu thoát y ngay trước cửa pub.
“Á!” Cô ta bỗng hự lên một tiếng rồi đổ ập lên Đỗ Lôi Ty, lại nhìn Liêm Tuấn, anh bình thản rút tay lại, nói gọn: “Đánh ngất cô ta là