Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341352
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1352 lượt.
đang gào, ngựa đang hí, Đỗ Lôi Ty đang gầm!
Đang định nổi cơn thì bỗng nhiên, một giọng nói còn phẫn nộ hơn cô bỗng vang lên.
“Sao chị lại ở đây?”
Đỗ Lôi Ty giật mình, cơn giận mới được nhen nhóm bỗng bị dập tắt, nhìn bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn ngoài cửa, miệng cô bỗng biến thành hình chữ O.
Hác công chúa!
Đôi mắt hình quả hạnh trợn trừng, long lanh như nước đang tóe lửa, mặc một bộ áo xường xám nhỏ màu hồng phấn, Hác công chúa đứng ở cửa, con thỏ trong tay bị cô bé ôm chặt đến độ biến dạng.
Phía sau, lão Dư cười khà khà: “Thiếu gia, phu nhân, chúng tôi đến đón hai người về.”
Chẳng trách sếp tổng lúc nãy muốn giúp cô mặc quần áo vào, thì ra là lão Dư đến đọn họ “ra tù”. Nhưng đón thì đón đi, tại sao còn dẫn cô nhóc kia đến? Vừa nhìn thấy Hác công chúa là Đỗ Lôi Ty đã thấy đầu to hẳn ra, lờ mờ cảm thấy sẽ xảy ra chuyện gì đó.
Quả nhiên Hác công chúa ném con thỏ trong tay, lao đến chỉ vào Đỗ Lôi Ty, hét lên: “Sao chị lại ở trong phòng anh họ tôi? Chị… ch mặc cái gì trên người thế kia?”
Đỗ Lôi Ty khiếp đảm, không kìm được trốn ra sau lưng Liêm Tuấn.
Cảm nhận thấy cô gái sau lưng đang cần sự che chở của mình, Liêm Tuấn bỗng thấy tâm trạng rất tươi tỉnh.
“Công chúa? Giọng nói trầm trầm nhưng mạnh mẽ, thoắt chốc đã trấn áp cô bé.
“Anh ơi…” Ác quỷ nhỏ thoắt chốc hóa thân thành công chúa nhỏ, đôi mắt to trong veo lấp lánh, giọng nói ngọt ngào nũng nịu như vắt ra nước được, khỏi phải nói là đáng yêu biết nhường nào.
Nếu không vì đã cảm nhận sâu sắc bản chất kinh khủng của cô nhóc kia, Đỗ Lôi Ty nghĩ rằng lúc nãy cô đã nhìn nhầm mà thôi.
“Anh ơi, tại sao chị ta lại ở trong phòng anh?” Hác công chúa thỏ thẻ hỏi.
Liêm Tuấn cười dịu dàng, giọng nói cũng dịu lại: “Vì cô ấy là chị dâu họ của em.”
Nghe giọng nói dịu dàng ấy, Đỗ Lôi Ty thất thần.
Chưa bao giờ nhìn thấy nụ cười hòa nhã đến thế của sếp tổng, chứ đừng nói là giọng nói dịu dàng kia, lúc nãy còn nghĩ đã hiểu hết bản chất của anh, sao chỉ trong chớp mắt mà lại thấy anh lạ thế?
Trong lòng bỗng có cảm giác cay đắng.
“Chị ta không phải! Hai người rõ ràng là sắp ly hôn rồi!” Hác công chúa hầm hừ.
“Ai nói với em là bọn anh sắp ly hôn?” Giọng Liêm Tuấn thoắt chốc lạnh hẳn.
Hác công chủa chỉ tay vào Đỗ Lôi Ty: “Chính là chị ta!”
“Không phải em, không phải em…” Đỗ Lôi Ty vội huơ tay! Toi rồi, sếp tổng nếu biết cô đã thề câu ác độc rằng nếu không ky hôn sẽ sinh con không có mông trước mặt cô nhóc kia, không biết liệu có giận đến dộ thổ huyết không.
“Chị lừa gạt!” Hác công chúa hét lên, “Rõ ràng hôm đó chị đã nhận lời tôi! Chị nói nếu không ly hôn thì … ối…” Miệng cô bé đã bị Đỗ Lôi Ty bịt lại.">“Em chỉ nói đùa thôi, anh đừng nghe nó! He he… he he he…” Cô lúng túng cười, bất thần bị cô nhóc cắn cho một phát, “ui da” một tiếng buông lỏng tay ra.
“Anh họ, chị ta đã nói sẽ ly hôn với anh trước mặt em! Em không gạt anh đâu!”
Hác công chúa nói xong, tức tối nhìn Đỗ Lôi Ty: “Chị là đồ xấu xa, cả trẻ con cũng lừa! Không xứng làm chị dâu tôi! Đồ xấu xa, đồ xấu xa, đồ xấu xa!”
“…”
Đỗ Lôi Ty nghẹn lời.
“Đừng nói nữa.” Liêm Tuấn bỗng cắt đứt lời chỉ trích của Hác công chúa, giọng nói lạnh đến đáng sợ.
“Anh họ…” Hác công chúa ngân ngấn nước mắt, vẻ mặt ấm ức.
“Em…” Đỗ Lôi Ty mở miệng.
“Sao mỗi chuyện bé tí này đã khóc rồi?” Liêm Tuấn cúi xuống, tay véo má cô nhóc, giọng nói cũng dịu lại, “Về nhà với anh họ nhé?”
“Chuyện đó… thực ra em…” Đỗ Lôi Ty tiếp tục chen vào.
“Vâng!” Cô nhóc cười vui vẻ, đôi mắt cong cong vẫn còn ngấn nước mắt.
Đỗ Lôi Ty: “Thực ra…”
“Lão Dư, chúng ta đi thôi.” Liêm Tuấn nhìn lão Dư.
“Vâng, thiếu gia!”
Hác công chúa kéo tay Liêm Tuấn, nhảy nhót ra ngoài: “Oh yeah, về nhà thôi!”
Đỗ Lôi Ty: “…”
Và thế là, Đỗ Lôi Ty sai lời hứa của chúng ta cuối cùng đã bị sếp tổng phớt lờ hoàn toàn.
Đang có một màn tình cảm quấn quýt quyến luyến bên nhau, bỗng diễn biến thành một bộ phim mì ăn liền nhảm nhí cướp đoạt tình yêu ông anh của cô em họ, nữ chính nghẹn lời không nói được gì, chỉ có thể nói là sân khấu của cuộc đời thực sự quá rộng lớn!
Làm Lành
Một buổi tối đẹp trời, có lẽ những phu nhân nhà giàu của những nhà khác đang ngồi xung quanh vàn chơi mạc chược, cho dù là những bà thím trong các tiểu khu suốt ngày mắng nhiếc ông chồng vô dụng, có lẽ cũng đang vừa cắn hạt dưa vừa xem tivi. Chỉ mỗi Đỗ Lôi Ty vừa mới tăng cấp thành sếp tổng phu nhân đích thực, nhưng lại khoanh chân ngồi trên giường đánh … tiểu nhân.
Đạo cụ là con chó bông đầu giường, ngoài ra còn có thêm đôi dép lê.
“Đánh cái đầu tiểu nhân này! Dám phớt lờ ta!” Đỗ Lôi Ty đánh một lúc, nhớ lại sáng nay từ khách sạn ra, sếp tổng không nhắc gì đến cô như thể không quen biết, cũng không nhớ xem tối qua đã đối xử với cô thế nào! Quả nhiên Chu Dao Phi nói đúng, đàn ông có tiền đều không đáng tin!
“Đánh cái tay tiểu nhân này, cho anh hết ôm em họ!” Sếp tổng phớt lờ cô thì thôi, lại còn bế con bé Hác công chúa đá