XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Có Cần Lấy Chồng Không?

Có Cần Lấy Chồng Không?

Tác giả: Ức Cẩm

Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341317

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1317 lượt.

em có lỗ nên anh mới đục em…”
Xe bỗng thắng gấp, dừng lại ven đường.
Không ngờ sếp tổng lại phản ứng ghê thế, Đỗ Lôi Ty giật bắn mình: “Anh đừng nhìn em thế… Em chỉ theo lối tư duy của anh… nói thử thôi mà…” Huhuhu, cho phép anh nói người ta là trứng thối, mà lại không cho người ta bảo anh là kiến hôi à!
“Lúc anh nhặt em về, tưởng em là một củ khoai tây.”
“Hả?” Đỗ Lôi Ty nghệch mặt ra.
“Chẳng ngờ củ khoai tây này lại là trứng gà ngụy trang.”
“…”
“Anh nghĩ cần thiết phải giữ em lại, để tránh em có cơ hội là lại mời gọi lũ kiến.”
“…”
“Từ ngày mai, em đến công ty làm việc.”
“Gì cơ?” Đỗ Lôi Ty cuối cùng cũng hơi tỉnh ra.
“Cô tiếp tân ở công ty vừa nghỉ việc rồi.”
“Em không muốn đi.”
Liêm Tuấn nheo mắt, hừ một tiếng bằng giọng mũi: “Hử?”
Đỗ Lôi Ty thoắt chốc mất cả khí thế: “Em… ý em là… tiếp tân thì cao quá…”
Anh biết ý gật đầu: “Em muốn khiêm tốn cũng được, anh còn thiếu một trợ lý…”
“… Em vẫn nên làm tiếp tân thì hơn.”
Thấy vẻ mặt thỏa mãn của sếp tổng, cuối cùng Đỗ Lôi Ty đã hiểu ra thế nào là tự tạo nghiệt thì không thể sống. Lần này, quả trứng ngụy trang khoai tây, đã hoàn toàn mất cơ hội mời gọi kiến hôi rồi!
_______________________________________
(1) Mao bạc hà: Một loài thực vật có tên tiếng Anh là nepeta cataria, là một ài thực vật sinh trưởng ở châu Âu, Tây Nam Á, Trung Á, hoa có màu xanh, lá hình răng cưa, khi ngửi có mùi vị thanh mát. Khi phơi khô rồi xé ra cho vào trong đồ chơi của mèo, bạn sẽ thấy nó như phát điên lên.






Cùng Làm Việc
Sáng sớm, Đỗ Lôi Ty đã bị Liêm Tuấn kéo ra khỏi ổ để đi làm.
Ngồi trong xe, cô mới sực tỉnh, vội nói: “Không được, em phải xuống xe.”
“Hối hận rồi à?” Liêm Tuấn hỏi.
“Không phải thế!” Đỗ Lôi Ty băn khoăn, “Em ngồi xe anh đến công ty anh làm việc, há chẳng phải cả công ty sẽ biết em có quan hệ với anh? Vậy cũng quá…”
Đã không kịp nữa.
Làn môi Liêm Tuấn đã áp vào môi cô, đầu tiên là nhấm nháp nhẹ nhàng, rời ra vài giây sau lại ép vào, sau đó điên cuồng như bão, chiếm đoạt hơi thở. Cả người cô bị đè dính vào lưng ghế, chịu đựng sức nặng và ham muốn của anh, tâm trạng bỗng trở nên vừa hưng phấn vừa căng thẳng… có cảm giác… như đang lén lút vụng trộm.
Xong một nụ hôn, áo sơ mi mới mua đã nhăn vài nếp gấp, cúc áo trước ngực hở toang, lộ ra chiếc áo lót màu hồng bên trong. Đỗ Lôi Ty nhận ra ánh mắt nóng bóng của anh, mới ý thức được cô đã hé lộ xuân quang, vội vàng đỏ mặt định cài lại.
Liêm Tuấn lại đưa tay ra trước cô, chăm chú giúp cài lại những chiếc cúc ấy.
Đỗ Lôi Ty sững người, để mặc ngón tay anh vô tình cố ý lướt qua làn da trước ngực, trong tim như có một ngón tay đang gảy lên một cung đàn nhạy cảm nào đó.
Chắc chắn cô đã được “gói ghém” kỹ lưỡng, không bị người khác nhìn thấy dấu hôn trên cổ tối qua, Liêm Tuấn mới gật đầu thỏa mãn, giúp cô chỉnh lại cổ áo, sau đó vỗ vỗ gương mặt hóa đá của ai kia, nói: “Ngố ngố, xuống xe đi.”
Ngố ngố, = =
Sếp tổng, từ bao giờ anh đã bị nhiễm thói quen xấu là đặt biệt danh cho người khác thế hả?
“Khoan đã!”
Đỗ Lôi Ty giúp anh chỉnh lại cà vạt, sau đó cười bẽn lẽn: “Em không muốn người công ty biết quan hệ giữa anh và em, có được không?”
“Cho alý do.”
Sếp tổng anh thật biến thái, chuyện này còn cần lý do à! Đỗ Lôi Ty nghĩ ngợi, nghiêm túc nói: “Nếu để nhân viên khác biết em vào công ty là dựa vào mối quan hệ này thì sẽ có ảnh hưởng không tốt.”
“Lý do này chẳng chút sáng tạo gì cả.”
Đỗ Lôi Ty choáng váng: “… Vậy anh cứ xem như là em đang cải trang vi hành đi.”
“Ồ?”
Trong ánh mắt thú vị của Liêm Tuấn, Đỗ Lôi Ty lấy hết can đảm nói tiếp: “Anh thấy đó, công ty lớn như thế, xảy ra chuyện nhỏ còn phải báo cáo từ cấp thấp đến cao rồi anh mới biết, như thế vừa không có hiệu quả cao vừa không đáng tin. Nhưng nếu do một cô tiếp tân như em thu thập tình báo, nhất định sẽ cho anh nắm bắt thông tin đầu tiên!” Cô vỗ ngực, đảm bảo như đang thề thốt trịnh trọng.
“Đừng vỗ nữa, đã bằng phẳng lắm rồi.” Liêm Tuấn nhắc nhở kịp thời.
“…” Sếp tổng, em đang bàn bạc chuyện công với anh, anh không thể chuyên tâm được à? >_< “Được, anh đồng ý.” Sếp tổng cất lên lời vàng ngọc, Đỗ Lôi Ty cuối cùng cũng được như ý, mở cửa xe chuồn ra ngoài. “Em đi nhanh thế làm gì?” Liêm Tuấn kéo cô lại. “Chúng ta đang hành động bí mật, không thể bị bại lộ, em đi trước đây!” Cô nói xong đã chuồn đi như một con cá bùn, mất hút không một gợn khói trong nhà đỗ xe. Thoát khỏi móng vuốt ma quỷ của sếp tổng, Đỗ Lôi Ty vui vẻ đến quầy tiếp tân điểm danh. Đến đó, người đón tiếp cô là một phụ nữ nhanh nhẹn khoảng hơn ba mươi tuổi, rất có khí chất nữ vương. “Tên gì?” “Đỗ Lôi Lôi.” Cô trả lời. “Không phải tên Đỗ Lôi Ty à?” Đỗ Lôi Ty choáng, sếp tổng sao có thể không xin phép cô mà tiết lộ chi tiết quan trọng thế này cơ chứ? “Cái đó… tôi vừa đổi tên…” “Thế hả?” Người phụ nữ cau mày, “Xem ra họ sẽ rất thất vọng.” “Gì cơ?” Đỗ Lôi Ty hỏi. “Không có gì.” Cô ta lắc đầu, “Tôi tên là Tô Mã Lệ, là chủ q