Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Có Cần Lấy Chồng Không?

Có Cần Lấy Chồng Không?

Tác giả: Ức Cẩm

Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341311

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1311 lượt.

hai giây, sau đó, sụp đổ.
Rầm!!!
Sau tiếng đóng mạnh cửa, một người bỏ chạy thê thảm ra ngoài còn một người khẽ mỉm cười đầy thích thú trong văn phòng, đúng là có sự khác biệt rõ rệt.
Một lúc sau, Jason vẻ mặt sửng sốt bước vào.
“Sếp tổng, người lúc nãy vừa ra là phu…” Sau đó, anh ta sững người, nhìn chằm chằm Liêm Tuấn, “Sếp ơi, trên miệng anh… thế?”
Liêm Tuấn đưa tay lau miệng, sau khi nhìn thấy vệt son môi đỏ trên ngón tay, anh cau mày: “Jason, bắt đầu từ ngày mai, không cho phép nhân viên Liêm Thị trang điểm đậm, đặc biệt là tiếp tân.”
“Vâng thưa sếp.”
“Còn nữa, anh bảo tiếp tân mỗi ngày hai lần mang danh sách khách hàng lên đây cho tôi.”
“Vâng! Nhưng sếp à, thực ra tiếp tân nếu có khách hàng quan trọng đến đây đều trực tiếp báo cáo với sếp, không cần mỗi ngày hai lần… phiền như thế đấy chứ?”
Liêm Tuấn nheo mắt: “Vậy anh họ vợ nghĩ một ngày mấy lần thì thích hợp?”
Jason lau mồ hồi: “Hai lần là được, vẫn là hai lần là hay…”
Thế mới nói, là một con tôm nhỏ tầng lớp thấp thì đừng bao giờ hy vọng “được lãnh đạo bàn bạc thông qua rồi quyết định”. Vì rất nhiều quyết định bất hợp lý luôn luôn nảy sinh trong những cuộc đối thoại đơn giản như thế này.






Bó Hoa Bí Ẩn
“Á!” Một tiếng hét vang lên ở quầy tiếp tân, Đỗ Lôi Ty nấp sau quầy, vẻ mặt hoảng sợ: “Mau lấy ra, mau lấy ra!”
Đã ba lần rồi, anh chàng tiệm hoa chưa kịp làm xong nhiệm vụ trao hoa cho Đỗ Lôi Ty đều bị cô gái có cái tên rất “thoáng” này “đãi ngộ” như vậy
Thực ra cũng không thể trách Đỗ Lôi Ty hoàn toàn, nếu trách thì trách cái người bí ẩn cứ thích tặng hoa hồng cho cô.
Lần trước nếu không phải vì đóa hoa hồng đó hại cô dị ứng phấn hoa, cô lại vô duyên vô cớ chạy đến phòng thay đồ hay sao? Mà nếu không phải vì đến đó thì cô có bị sếp tổng theo đuổi không? Nếu không phải sếp tổng, cô có bị chặn lại bên cửa phòng thay đồ rồi bị hôn đến đầu óc quay cuồng thậm chí còn…
“Làm gì có chuyện đó!” Long Tiểu Hoa đau lòng, “Là do người ta không cần nên mới cho tôi đấy chứ!”
“Ngay cả hoa hồng cũng không cần?”
“Đúng thế! Chính là cô em họ Đỗ Lôi Ty của anh đó! Nói gì mà bị bệnh dị ứng phấn hoa, cứ nằng nặc đòi tặng hoa lại cho tôi, tôi đã nhận hoa ba ngày liên tiếp rồi! Bla bla bla…”
Tiếp đó Long Tiểu Hoa nói gì, Jason không nghe vào nữa, mấy ngày nay đầu óc anh cảm thấy căng thẳng, phiền muộn quá.
Từ sau lần trước bị Đỗ Lôi Ty uy hiếp, thay cô đưa danh sách khách hàng đến cho sếp, sếp cứ mang mối hận với anh ta trong lòng, lúc nào cũng vọt ra câu “anh họ vợ” để làm anh ta sợ chết khiếp, anh ta sắp bốn mươi tuổi đến nơi rồi, cứ thế này thì sẽ càng già hơn mất! Vì nghĩ cho sức khỏe của mình, Jason quyết định làm người xấu một lần.
Nếu để sếp tổng biết vợ mình bị tên khác theo đuổi, nhất định sẽ chuyển toàn bộ sự chú ý vào việc đó, vậy anh ta không cần ngày nào cũng thấp thỏm lo âu nữa rồi!
Ha ha, sáng kiến này quá tuyệt
Thế là Jason chạy ngay đến văn phòng sếp tổng, bla bla mật báo cho Liêm Tuấn, nhìn Liêm Tuấn với vẻ vô cùng mong đợi: Bùng nổ đi! Sếp tổng đại nhân!
Hồi lâu sau Liêm Tuấn chậm rãi ngẩng lên, bình tĩnh nói: “Biết rồi, anh họ vợ!”
Jason gục đầu ủ rũ rời khỏi văn phòng, vốn muốn chuyển hướng chú ý của sếp tổng, ai ngờ sếp tổng lại có tự tin với sức hấp dẫn của mình đến thế, chẳng thèm hỏi lấy một câu, xem ra “ông anh họ vợ” là anh phải đảm đương nhiệm vụ một thời gian dài rồi đây.
Jason đi rồi, Liêm Tuấn gấp tập tài liệu lại và gọi điện thoại.
“Tổng… tổng giám đốc?”
Sau một tiếng kêu, cả quầy tiếp tân đều rơi vào im lặng, ai nấy dỏng tai lên nghe Tiểu Vương tiếp điện thoại.
“Tổng giám đốc… chào… chào anh! Có chuyện gì tôi có thể giúp cho anh ạ?” Tiểu Vương tỏ ra sung sướng, bàn tay cầm điện thoại run run.
“Anh ấy sao vậy?” Đỗ Lôi Ty hỏi Long Tiểu Hoa.
“Cậu không biết hả? Tổng giám đốc Liêm là thần tượng của Tiểu Vương, nghe nói màn hình vi tính của anh ta đều là hình của sếp tổng đó.”
Tiểu Vương? Liêm Tuấn? Đỗ Lôi Ty bất giác rùng mình lạnh lẽo.
“Kỳ l, Tổng giám đốc Liêm gần đây hình như rất quan tâm đến bộ phận tiếp tân của chúng ta.” Long Tiểu Hoa lẩm bẩm.
“Có à?” Đỗ Lôi Ty bỗng cảm thấy có phần lúng túng.
“Ừ, sếp công việc bận bịu lắm, tớ nghe nói bình thường cả thời gian về nhà còn không có…”
Đỗ Lôi Ty choáng, rõ ràng ngày nào anh cũng về nhà đúng giờ để hành hạ cô mà!!! “Chắc không ghê gớm thế chứ…” Cô lẩm bẩm.
“Sao ghê gớm? Tớ nói cậu nghe, bây giờ những thiên tài giới kinh doanh đa phần đều cuồng công việc, ba – bốn mươi tuổi còn chưa có vợ, còn là “kim cương Vương Lão Ngũ” (1) nữa. Thực ra toàn bộ đều lừa các cô gái chúng ta, đối với bọn họ công việc là tất cả, ai gả cho họ sẽ rất xui xẻo! Lôi Ty, cậu sao thế?”
“Không có gì!” Đỗ Lôi Ty vuốt mồ hôi lạnh, “Tớ chỉ cảm thấy có cảm giác sắp xui xẻo.”
Vừa nói xong, Tiểu Vương bỗng lao đến.
“Tiểu Đỗ, điện… điện thoại.” Vẻ mặt Tiểu Vương ngoài vui mừng ra còn có chút hưng phấn, trong hưng phấn lại có lẫn chút hoảng hốt, khi