Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Cảnh Sát Đáng Yêu

Cô Cảnh Sát Đáng Yêu

Tác giả: Nhạc Tiểu Nữu

Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341658

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1658 lượt.

n.
“Đúng vậy, cậu thế nào rồi? Dự định sau khi tốt nghiệp sẽ làm gì?”
“Vẫn chưa có, mình không giống như các cậu đâu. Đúng rồi, mùng sáu ra ngoài đi! Cao Xuân kết hôn, đúng lúc mọi người tụ tập một phen, ở nhà họ Cao.”
“Ừ...” Lộ Phi Nhi lại hơi phân vân, cô không muốn gặp lại những bạn học đó, bởi vì cô không muốn nhớ đến những chuyện trong quá khứ, có một số người vẫn luôn khắc sâu vào trong đời, cho dù đã quên âm thanh của cậu ấy, quên mất nụ cười của cậu ấy, quên mất khuôn mặt của cậu ấy, nhưng mà mỗi lần nhớ đến cậu ấy, cái loại cảm giác này vĩnh viễn sẽ không bao giờ biến mất. Tổn thương khắc cốt ghi tâm như vậy, cho dù hiện tại Lộ Phi Nhi đã có tình yêu của bản thân, nhưng không có nghĩa là cô bằng lòng đến gặp Nhậm Vĩ.
“Phi Nhi, chỉ thiếu mỗi cậu, nhất định phải đến đấy, mùng sáu mình sẽ đến tìm cậu, cứ quyết định như vậy đi.” Không đợi Lộ Phi Nhi trả lời, Nhậm Hồng quyết định ngay lập tức, hơn nữa cúp điện thoại luôn.
Cao Xuân cũng là bạn học của Lộ Phi Nhi, nhà cậu ta làm nghề mổ heo, lúc còn đi học quan hệ cũng không được tốt, thực ra, ngoại trừ yêu đương thì giữa nam và nữ sẽ không thể có tình bạn, chuyển đến mọi người sắp tốt nghiệp, tình cảm sẽ kéo gần lại một chút, có đôi khi gặp nhau có thể sẽ trò chuyện một lát. Ở nông thôn, bây giờ đang là mùa kết hôn, bởi thì trong cả một năm chỉ có khoảng thời gian này là rảnh rỗi nhất, cho dù nhà Cao Xuân làm nghề mổ heo, nhưng mà nhà cậu ta cũng có đất trồng trọt, cho nên nhà cậu ấy cũng lựa chọn tổ chức tiệc cưới vào thời điểm này.
Đến buổi tối, Lộ Phi Nhi mới gửi cho Lý Thanh Lưu một cái tin nhắn, nói cho anh biết số điện thoại mới của cô, trời rất lạnh, Lộ Phi Nhi muốn vào nhà vệ sinh để nói chuyện tiếp, không thể kéo dài quá lâu, nhưng mà đợi cả nửa ngày cũng không có hồi âm nên đành phải quay về.
Sáng sớm ngày mùng sáu, Lộ Phi Nhi ăn xong bữa sáng, đang giúp mẹ dọn dẹp thì Nhậm Hồng tới.
“Phi Nhi, lâu rồi không thấy tăm hơi, cậu không còn nhớ đến mình nữa sao?” Nhậm Hồng vừa vào cửa, cũng không lo chào hỏi với cô giáo Vu Diễm Hoa của cô trước mà ngay lập tức chạy đến ôm chầm lấy Lộ Phi Nhi.
“Đương nhiên là nhớ rồi.”
“Con chào cô.” Lúc này Nhậm Hồng mới chào hỏi mẹ Lộ Phi Nhi.
“Ừ, tới rồi à? Vào trong nói chuyện đi!” Vu Diễm Hoa nói, Lộ Phi Nhi cảm thấy mẹ hơi khác, đoán chừng cũng là bởi vì vấn đề chuyện tình cảm của cô, chắc cũng có chút ý kiến với Nhậm Hồng nữa!
Hai cô gái tán gẫu những việc Lộ Phi Nhi đã trải qua, cũng nói đến những chuyện ở trường của Nhậm Hồng, sau đó đề tài cũng tự nhiên nhắc chuyện kết hôn của Cao Xuân, Nhậm Hồng trở về sớm hơn lqd Lộ Phi Nhi nên dĩ nhiên là biết nhiều hơn Lộ Phi Nhi một chút, hôn nhân của Cao Xuân không lãng mạn một chút nào, quen biết cô dâu qua hình thức xem mắt, sau đó mọi người thấy hợp nhau, chưa đến ba tháng đã muốn kết hôn rồi. Sính lễ là một vạn, hiện tại là năm hai ngàn, thật sự cũng không tệ. Hơn nữa, bộ dạng Cao Xuân vừa cao to vừa đẹp trai, đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến hôn lễ được suông sẻ.
Lộ Phi Nhi mặc áo lông màu trắng, khăn quàng cổ màu hồng phấn, gió lạnh thổi vào mặt khiến mặt cô đỏ bừng. Khi Lộ Phi Nhi và Nhậm Hồng đến nhà Cao Xuân, bên trong đã tụ tập rất nhiều người, Lộ Phi Nhi liếc mắt một cái liền nhìn thấy Nhậm Vĩ, lần nữa gặp lại, Lộ Phi Nhi vẫn cảm thấy trong lòng hồi hộp ngay lập tức, có lẽ bởi vì cô đã từng thầm mến cậu ấy nhiều năm rồi. Giống như trong một bài hát nào đó, ... coi anh như bạn bè, khiến cho em đau lòng, khiến cho em lo lắng...
Tất cả mọi người đều biết khúc mắc trong chuyện tình cảm của Lộ Phi Nhi và Nhậm Vĩ, tuy là không hiểu lắm vì sao đến cuối cùng bọn họ lại không đến được với nhau, nhưng Lộ Phi Nhi thích Nhậm Vĩ từ rất lâu thì mọi người đều biết. Không ai nhắc tới, nhưng tất cả đều cẩn thận quan sát hai người.
Từ lúc Lộ Phi Nhi vừa đến, Nhậm Vĩ đã thấy cô, cô vẫn xinh đẹp như vậy, toàn thân đều tỏa ra sức quyến rũ, dường như không còn lạnh lùng và kiêu ngạo như trước kia nữa.
“Đã lâu rồi không gặp.” Nhậm Vĩ chủ động đến trước mặt Lộ Phi Nhi, ngắt lời cô và mấy bạn học nữ đang trò chuyện.
“Đúng vậy! Đã lâu rồi không gặp, cậu khỏe không?” Lộ Phi Nhi cười trả lời cậu ấy, rồi tạm biệt Nhậm Vĩ, cảm giác thật sự giống như đã qua mấy đời vậy, đã từng thương cậu ấy như vậy, đã từng cố chấp như thế, trong lòng đã từng đau khổ như vậ, bây giờ lại xem như mây khói, thậm chí cô còn thể cùng cậu ấy nói chuyện mà không còn mặt đỏ tim đập, con người, thật đúng là một loài động vật kì diệu mà!
“Phi Nhi, chúng ta vào bên trong nói chuyện đi.” Nhậm Hồng và những người khác đều muốn vào trong nhà Cao Xuân, những người khác cũng không thường thức thời, đều lấy cớ rời đi, nhìn thấy tình huống như vậy, Lộ Phi Nhi nhíu mày, Nhậm Vĩ hiểu rõ Lộ Phi Nhi, biết suy nghĩ của cô.
“Chúng ta ra ngoài đi dạo một chút đi!”
“Cũng được.” Trong lòng Lộ Phi Nhi biết lần nói chuyện này là không thể tránh khỏi, không thể làm gì khác hơn là đi theo.
Phía sau nhà Cao Xuân chính là rừng cây, qua rừng cây chính là đồng ruộ