Tác giả: Nhạc Tiểu Nữu
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341673
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1673 lượt.
i về nhà ngủ”
Đây là nói rõ, hiện tại lại lâm vào cục diện bế tắc, Lý Thanh Lưu nhìn anh một cái, “Vậy để tôi đi gặp anh ta một chút! Không cần phải ghi chép lại!”
“Được” Phó đội trường không có ý kiến gì, dù sao phá án ở đây cũng không cần phép tắc như vậy.
Lý Thanh Lưu dẫn theo Lộ Phi Nhi cùng tiến vào một căn phòng, lúc đầu căn phòng này vốn là phòng tiếp nhận, Chu Hưng Vũ thấy hai người bước vào, cũng không đứng lên mà chỉ nhìn thoáng qua, căn bản là không để người bọn họ vào trong mắt. Lý Thanh Lưu cũng không để ý, bước đến ghế ngồi đối diện anh ta, Lộ Phi Nhi ngồi vào bên cạnh anh.
“Cậu có quen biết nạn nhân không?”
“Không biết, hầu như có thể nói là chưa từng gặp qua!”
“Tại sao lại chưa gặp qua, hình như hai nhà hai người cách nhau không xa mấy?”
“Tôi và bà xã đã ly hôn, bình thường vẫn hay đến nhà mẹ vợ hoặc là đến nhà mẹ ruột tôi, căn bản là không thể nào về nhà”
Nghe xong lời nói của anh ta, Lý Thanh Lưu ngừng một chút, sau đó nói:” Nếu không phải cậu, dũ nhiên chúng tôi sẽ không xử oan cho người tốt, chỉ có điều tôi hi vọng cậu không cần lãng phí thời gian của chúng tôi, nếu như cậu có người làm chứng, chúng tôi cũng có thể giảm bớt thủ tục rồi.”
“Tôi đã nói, tôi ở nhà đi ngủ”
“Ha ha, hiện tại thời gian của chúng tôi rất gấp, chỉ có điều tôi cũng phải nhắc nhở cậu một chút, cho dù không phải cậu, nhưng lqd bởi vì chuyện này bị chúng tôi điều tra, cậu nghĩ tới người khác sẽ không đoán ra sao?” Thực ra, Lý Thanh Lưu cũng là được Lộ Phi Nhi gợi ý, luật dân sự ở đây rất giản dị, nhưng mà cũng nói rõ một số phương diện khác, chỗ này có thể khiến cho người ta càng thêm hiểu rõ, cái gì gọi là miệng đời đáng sợ.
Hai người Lý Thanh Lưu đi ra, trực tiếp về thằng phòng làm việc, Lý Thanh Lưu thấy Đồn trường Chu và Phó đội trưởng Hồ, sắc mặt vô cùng ngưng trọng.
“Đi tìm hiểu một chút, Chu Hưng Vũ nói ngày đó cậu ta đến ở lại nhà hàng xóm”
“Anh ta ở nhà hàng xóm làm gì chứ?” Một người hỏi, Lý Thanh Lưu nhìn anh ta một cái nói:
“Bởi vì người chồng hàng xóm không có ở nhà”
“Người chồng không có ở nhà, anh ta….” Vốn dĩ người nọ còn đang khó hiểu, sau đó sửng sốt rồi cũng hiểu rõ.
Sắc mặt của mọi người cũng không tốt, không có đối tượng tình nghi, diễn biến tiếp theo của vụ án muốn mọi người phải điều tra như thế nào đây? Chẳng lẽ phải đến sau khi có kết quả kiểm tra ADN, mới tiến hành kiểm tra ra phạm vi lớn sao? Nếu như là người ngoài địa phương thì sao? Nếu như vụ án này trở thành vụ án treo, vậy bọn họ nhất định sẽ chịu một ảnh hưởng rất lớn.
“Vậy…Bây giờ phải làm thế nào?”
Lý Thanh Lưu nhìn Phó đội trường Hồ, nhìn hơn nữa ngày, mới lên tiếng,” Tìm hai đứa bé kia đến đây đi!”
“Đứa bé?” Tất cả mọi người đều cả kinh.
“tôi cũng không hy vọng là như thế này, nhưng mà trước mắt xem ra bọn chúng là khả năng lớn nhất”
Lộ Phi Nhi mở to hai mắt, nhìn Lý Thanh Lưu, “Anh là nói hai đứa bé 12 tuổi và 14 tuổi sao?” Lý Thanh Lưu không trả lời cô, nhưng thật sự là anh có ý này. Tất cả mọi người đều đi, trong phòng chỉ còn lại hai người bọn họ, rất yên tĩnh, người nào cũng không có tâm trạng để nói chuyện.
Dọc trên đường đi, Lộ Phi Nhi vẫn không nói gì như cũ, cũng có thể nói, giống như cô và mọi điều quen biết, bị khiếp sợ không nói ra lời, hai đứa bé trai, một đứa 12 và một đứa 14 tuổi, bọn chúng đã thừa nhận hành vi phạm tội của mình, sau khi ra khỏi cửa hàng, bọn chúng đi theo nạn nhân, sau đó, hai đứa lôi cô đến một chỗ đất hoang, Lộ Phi Nhi quen biết bọn chúng, gần như là nhìn bọn chúng lớn lên, hai đứa bé này và nạn nhân quen biết nhau, ở cũng không xa, thậm chí còn từng cùng chơi đùa với nhau, bởi vì xem những loại phim không nên xem, cho nên phạm phải tội lớn ngập trời như vậy, cho dù không bị bắt vào trại giam, không bị trừng phạt, nhưng người thân của bọn chúng? Gia đình của bọn chúng thì sao? Bố mẹ bọn chúng có thể chấp nhận con của bọn họ đã gây ra chuyện như vậy sao? Những người xung quanh sẽ thấy thế nào? Việc này sẽ đi theo bọn chúng suốt đời, còn có cả người nhà của nạn nhân nữa? Hung thủ giết người không thể bị đưa ra trước công lý, đây là chuyện tàn khốc biết bao nhiêu chứ? Một cô con gái như hoa như ngọc, chuyện này vốn dĩ không nên xảy ra.
“Phi Nhi, đừng suy nghĩ nữa, em là cảnh sát, chuyện như vậy không cần phải suy nghĩ quá tiêu cực” Tâm trạng của Lý Thanh Lưu cũng không tồi tệ lắm, nhưng mà anh vẫn hy vọng, một người đơn thuần thiện lương như Phi Nhi không cần phải chịu ảnh hưởng.
“Thật sự là làm cho người ta khó chịu! Thật không ngờ kết quả sẽ như vậy.
Chuyện này quá chấn động, ảnh hưởng đến tất cả những người biết chuyện, nhất là bố mẹ của những đứa bé này, đều phải tăng trông giữ chặt chẽ với con cái của mình. Lộ Phi Nhi cũng suy nghĩ, tương lai phải giáo dục con cái của mình như thế nào? Nghĩ tới đây, không khỏi nhìn Lý Thanh Lưu, loại người như anh, đoán chừng là cũng không phải là kẻ dễ bị bắt nạt.
Đến phòng trọ của Lộ Phi Nhi, cô bắt đầu dọn dẹp phòng, lau chùi bụi bặm một chút, Lý Thanh Lưu cũng không chịu giúp một t