Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cố Chấp

Cố Chấp

Tác giả: Linh Lạc Thành Nê

Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015

Lượt xem: 1341952

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1952 lượt.

yếu ớt mở nó ra, chậm rãi xem.
Chồng tư liệu này ghi lại quá trình trưởng thành của cô. Cô có một người cha là giáo sư dạy lịch sử ở trường đại học A, có một người mẹ dịu dàng hiền lành, gia cảnh cô khá giả, trưởng thành trong một gia đình gia giáo, thuận lợi trải qua tiểu học, THCS. THPT, đại học, sau đó làm việc tại công ty thiết kế Tụ Mỹ ở toàn nhà Thiên Vũ bên cạnh, dùng hai năm thời gian để trở thành quản lý phòng thiết kế. Mà một năm trước, cô đã kết hôn với người bạn trai hẹn hò hơn một năm - Tống Kỳ, vợ chồng sau khi cưới cũng rất yêu thương nhau, Tống Kỳ luôn tự tay làm cơm trưa tình yêu, giữa trưa nếu có thời gian sẽ đến tìm Tần Tuyên Tuyên để cùng ăn trưa. Bọn họ là đôi vợ chồng khiến người ta cực kỳ hâm mộ, tình cảm tốt đến mức tất cả những đôi vợ chồng khác phải đỏ mắt ghen tỵ.
Ngay từ đầu, Đỗ Mộ Ngôn muốn dùng điều kiện đủ để bất cứ người phụ nữ nào xiêu lòng của mình để chen chân vào giữa hai người, hắn tự nhận hắn đẹp trai hơn Tống Kỳ, cũng có tiền hơn, lãng mạn hơn Tống Kỳ, hai người đứng cạnh nhau, phụ nữ có mắt đều biết nên chọn ai.
Hắn thật sự nghĩ chuyện đó rất dễ dàng. Nhưng hắn quên rằng, cô gái có nụ cười tỏa sáng tươi đẹp như thế sao có thể dễ dàng phản bội chồng, phản bội gia đình chứ?
Lúc Đỗ Mộ Ngôn tìm tới Tần Tuyên Tuyên là một ngày nắng đẹp, hắn ngăn cản cô lúc cô tan tầm, lễ phép mời cô uống cà phê, nói là có việc cần bàn bạc.
Tần Tuyên Tuyên dĩ nhiên là biết Đỗ Mộ Ngôn - ông chủ Minh Khải ở bên cạnh có bộ dạng gì. Hắn đột nhiên xuất hiện khiến cô hơi bất ngờ, nửa ngày sau mới hoàn hồn. Cô chỉ hơi do dự một chút rồi theo Đỗ Mộ Ngôn đến quán cà phê gần công ty.
“Đỗ tổng, chào ngài. Ngài tìm tôi là vì muốn hợp tác với công ty tôi sao? Thật có lỗi, tôi ở bộ phận thiết kế, nhưng tôi có thể liên hệ đến phòng tiêu thụ giúp ngài…” Tần Tuyên Tuyên nói.
“Không, tôi tìm cô là có việc cá nhân.” Đỗ Mộ Ngôn cười phong độ, cười đến bắt buộc,”Không biết Tần tiểu thư thấy tôi thế nào?”
Tần Tuyên Tuyên hơi kinh ngạc, “Đỗ tổng, tôi không hiểu ý ngài là…”
Đỗ Mộ Ngôn mỉm cười, “Tần tiểu thư, tôi rất quý mến cô.”
“Cảm ơn.” Tần Tuyên Tuyên đứng ngồi không yên, “Nếu Đỗ tổng không có chuyện gì khác thì tôi xin phép về trước, chồng tôi đang đợi tôi về.”
Khi cô đứng dậy, Đỗ Mộ Ngôn bắt được cổ tay cô, không cho cô dễ dàng rời đi. Tần Tuyên Tuyên kinh sợ, giãy dụa như bị điện giật, khó hiểu nhìn Đỗ Mộ Ngôn.
Nếu lúc đó sự tự tin của Đỗ Mộ Ngôn không to lớn như thế thì hắn nên nhìn ra, ánh mắt Tần Tuyên Tuyên nhìn hắn đầy ý đối địch, nhưng hắn chỉ nghĩ đây là phản ứng bản năng của cô, vẫn miệt mài theo đuổi mục đích của mình.
“Tuyên Tuyên, anh cảm thấy người chồng bây giờ hoàn toàn không xứng với em.” Đỗ Mộ Ngôn đi thẳng vào vấn đề, “Em nên có một người đàn ông thật tốt.”
Tần Tuyên Tuyên không dám tin nhìn Đỗ Mộ Ngôn, ánh mắt kinh dị như thấy được một chuyện cực kỳ quái dị. Cô và Đỗ Mộ Ngôn chưa bao giờ gặp gỡ, cô không hiểu sao hắn lại tìm đến cô đưa ra một vấn đề hoàn toàn riêng tư như vậy.
“Đỗ tổng, đó là việc riêng của tôi, tôi không cần phải cùng ngài thảo luận gì cả.” Tần Tuyên Tuyên nhíu mày, xoay người đi ra, cô bỏ thêm một câu, “Còn nữa Đỗ tổng, tôi và chồng tôi tình cảm rất tốt, chúng tôi rất hợp với nhau.”
Thấy Tần Tuyên Tuyên không chút do dự xoay người rời đi, sắc mặt Đỗ Mộ Ngôn sầm xuống, “Tần tiểu thư, chúng ta còn chưa nói xong.”
Tần Tuyên Tuyên dừng bước, quay đầu lại nói: “Chúng ta không có lời nào để nói.”
“Tần tiểu thư, cô là người thông minh, hẳn hiểu được ý đồ của tôi khi tìm đến cô hôm nay.” ĐỖ Mộ Ngôn nhìn chằm chằm Tần Tuyên Tuyên nói, “Tôi hy vọng cô ly hôn với Tống Kỳ, theo tôi.”
Tần Tuyên Tuyên trừng to hai mắt, khiếp sợ nhìn Đỗ Mộ Ngôn, cô không hiểu vì sao Đỗ Mộ Ngôn có thể đưa ra một yêu cầu không thể tưởng như thế. Hơn nữa, hắn không biết xấu hổ đến cỡ nào mà có thể thản nhiên nói ra khỏi miệng như vậy?
“Đỗ tổng, tôi lặp lại lần nữa, tôi và chồng tôi tình cảm rất tốt.” Tần Tuyên Tuyên cố đè nén sự tức giận đang dâng lên trong lồng ngực, “Tôi không rõ vì sao ngài lại đưa ra yêu cầu không tưởng như thế, nhưng tôi có thể nói cho ngài rõ rằng, điều đó là không thể!”
Càng về cuối câu, Tần Tuyên Tuyên gần như rống lên với Đỗ Mộ Ngôn. Tuy rằng mới chỉ nghe tên chứ chưa từng gặp Đỗ Mộ Ngôn, nhưng cô không ngờ lần đầu gặp mặt của hai người lại là cảnh này. Cuối cùng thì đầu óc hắn có vấn đề hay là cô đang mơ?
Vì Tần Tuyên Tuyên từ chối thẳng thừng, vẻ mặt Đỗ Mộ Ngôn trở nên hơi khó nhìn.
Mà Tần Tuyên Tuyên lại lười để ý tới hắn, xoay người rời đi.
Chuyện này đối với Tần Tuyên Tuyên mà nói chỉ là một đoạn trí nhớ khiến cô giận dữ ghê tởm, ra khỏi quán cà phê cô liền ném đoạn trí nhớ này ra sau đầu. Bị cô dùng lời lẽ nghiêm khắc như thế để từ chối, chắc chắn Đỗ Mộ Ngôn sẽ phải buông tha cái suy nghĩ kỳ quái đó đúng không?
Trí nhớ mà Tần Tuyên Tuyên quên lãng cũng là đoạn thời gian Đỗ Mộ Ngôn cảm thấy tăm tối nhất. Hắn quá tự phụ, quá lỗ mãng trong chuyện này. Nhưng hắn sao có thể cam lòng buông tha? Sự từ chối


Snack's 1967