Yêu Em Là Điều Tốt Nhất Anh Đã Làm
Tác giả: Linh Lạc Thành Nê
Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341931
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1931 lượt.
ại Hưng nhưng liên tiếp bị từ chối. Mà đúng là đụng phải mấy người này, đào móc được hành động trong quá khứ của Đỗ Mộ Ngôn nói cho Lại Hưng nên hắn ta mới giao ảnh chụp cho hắn, làm hắn có thể làm sáng tỏ sự thật với Tần Tuyên Tuyên.
Cưỡng hiếp?
Tần Tuyên Tuyên kinh ngạc nhìn về phía người phụ nữ tên Tạ Hiểu Vũ kia. Cô ta nhìn qua lớn hơn cô mấy tuổi, Đỗ Mộ Ngôn hiện tại đã 33 tuổi, vậy lúc hắn 17 tuổi, Tạ Hiểu Vũ mấy tuổi? 9? Hay 10?
Giọng Tống Kỳ không dừng, lần nữa truyền đến, “Tuyên Tuyên, em nhìn kỹ em, em với Tạ Hiểu Vũ, có phải có mấy phần giống nhau không?”
Tần Tuyên Tuyên nghe vậy, ánh mắt hơi biến đổi.
Không thể nghi ngờ rằng Tạ Hiểu Vũ là một cô gái xinh đẹp, tuy hiện tại cô ta đang bình tĩnh mím chặt môi nhưng cũng không ảnh hưởng gì đến vẻ đẹp của cô ta cả. Cẩn thận đánh giá lại, Tần Tuyên Tuyên không thể không thừa nhận, gương mặt Tạ Hiểu Vũ đúng là giống mặt cô đến ba phần. Nhưng thế thì sao chứ?
Tống Kỳ gằn từng chữ một: “Tuyên Tuyên, em còn chưa rõ ư? Đỗ Mộ Ngôn luôn miệng nói yêu em, thực ra là coi em là đồ thay thế của kẻ khác! Tuyên Tuyên, em nghĩ lại xem, hắn chưa từng tiếp xúc với em, sao lại muốn đặt bẫy chúng ta chứ? Vì người hắn để ý chưa bao giờ là em mà chỉ là vẻ bề ngoài của em mà thôi!”
Lời Tống Kỳ như một tiếng sét kinh hoàng, dừng trong đầu Tần Tuyên Tuyên, trong nháy mắt đánh cô đến mơ màng.
Tống Kỳ nói, là thật ư? Cô là đồ thay thế, người Đỗ Mộ Ngôn thích là Tạ Hiểu Vũ?
Hoảng hốt, Tần Tuyên Tuyên nhớ đến rất nhiều lúc, Đỗ Mộ Ngôn đều nhìn chằm chằm cô mà ngẩn người, không biết nghĩ gì, cô hỏi hắn cũng không trực tiếp trả lời. Bây giờ nghĩ lại, hắn nhìn mặt cô ngẩn người là vì “thấy mặt nhớ người” sao?
Nếu không nắm chặt Tống Kỳ, tựa vào hắn thì Tần Tuyên Tuyên gần như không thể đứng thẳng được.
Cô đã nói rồi, cuối cùng thì cô có gì tốt mà Đỗ Mộ Ngôn lại yêu cô vậy chứ? Khi đó hắn nói, hắn vừa gặp đã yêu! Có thể vừa gặp đã yêu thì dĩ nhiên không phải yêu tính cách của cô rồi. Không ngờ cô nghi hoặc rối rắm lâu như thế, đắc ý lâu như thế, sự thật lại đơn giản như thế, tàn khốc như thế.
Thì ra cô chỉ là một thế thân mà thôi.
“Mày câm mồm!”
Đỗ Mộ Ngôn hung tợn rống lên một câu với Tống Kỳ, không để ý người ở đó, hai tay nắm chặt bả vai Tần Tuyên Tuyên, nhìn chằm chằm ánh mắt cô nói: “Tuyên Tuyên, em không phải thế thân của bất cứ kẻ nào cả. Em đừng tin lời Tống Kỳ nói, hắn đang nói xấu anh!”
Tần Tuyên Tuyên đột nhiên tỉnh táo, nhìn Đỗ Mộ Ngôn, bỗng nhiên cong khóe môi, tươi cười đau đớn. “Giống như anh từng hãm hại nói xấu Tống Kỳ ư?”
Thân thể Đỗ Mộ Ngôn đột nhiên cứng đờ, “Sói đến đây” chuyện cổ tích này như nhận được sự xác minh của hắn. Bởi vì hắn nói dối quá nhiều nên Tuyên Tuyên sẽ không bao giờ tin hắn nữa ư? Có phải mặc kệ hắn nói gì cô cũng sẽ nghĩ hắn lừa cô không?
Nhìn thấy Đỗ Mộ Ngôn tuyệt vọng giãy dụa, Tống Kỳ mơ hồ cảm thấy đáy lòng có một tia sung sướng xẹt qua.
Khi đó, hắn cũng thế này, mặc kệ nói gì, Tuyên Tuyên cũng không tin hắn. Hiện tại, Đỗ Mộ Ngôn cũng đã thống khổ như hắn. Chỉ khác nhau là, khi đó hắn thật sự bị oan mà Đỗ Mộ Ngôn là gieo gió gặt bão!
“Tuyên Tuyêm anh biết lúc đó là anh sai.” Đỗ Mộ Ngôn nói, “Nhưng bây giờ, anh phải tin tưởng anh, anh không lừa em.”
Hắn bỗng nhìn về phía một nhà ba người của Tạ gia, tầm mắt đột nhiên sắc bén, “Các người muốn làm gì?”
Ba người nhà họ Tạ dường như hơi e ngại Đỗ Mộ Ngôn, Tạ Dương Trạch và Vương Tú Mai liếc nhau, cũng là Tạ Hiểu Vũ mở miệng, “Anh Thành Húc, sự việc đã qua lâu như thế, chúng tôi cũng không muốn truy cứu. Không ngờ anh thế mà…”
Ánh mắt như điện của Đỗ Mộ Ngôn bắn về phía Tạ Hiểu Vũ, cô ta cuối cùng không nói nên lời.
“Tống Kỳ cho các người bao nhiêu tiền?” Tầm mắt Đỗ Mộ Ngôn xẹt qua ba người, lạnh lùng nói.
Tạ Hiểu Vũ như e ngại lùi về sau nửa bước, lắc đầu nói: “Anh Thành Húc, Tống Kỳ không cho chúng tôi đồng tiền nào hết. Chúng tôi chẳng qua là không muốn Tần tiểu thư bị lừa mà thôi.”
Tống Kỳ nói: “Đỗ Mộ Ngôn, đừng tưởng ai cũng giống mày, chỉ biết dùng tiền để mua lòng người.”
Tạ Hiểu Vũ lại nhìn về phía Tần Tuyên Tuyên, vẻ mặt thành khẩn nói: “Tần tiểu thư, lúc trước anh Thành Húc… à thật xin lỗi, tôi quên, anh ấy bây giờ tên Đỗ Mộ Ngôn. Khi đó ba mẹ anh ấy đều qua đời, anh ấy không còn người thân nào khác, ba mẹ tôi nhận nuôi anh ấy. Mấy năm đầu thì chúng tôi thật sự sống với nhau rất vui vẻ. Nhưng sau đó ánh mắt anh ta nhìn tôi càng lúc càng kỳ quái…”
Những sự kiện liên tiếp xảy ra đã khiến đầu óc Tần Tuyên Tuyên loạn như ma, cô kinh ngạc nghĩ, 17 tuổi đúng là cái tuổi máu huyết mạnh nhất, vô cùng tò mò về giới tính, khi đó Đỗ Mộ Ngôn làm gì đó với Tạ Hiểu Vũ cũng không có gì lạ.
Đỗ Mộ Ngôn như thể không nghe thấy lời Tạ Hiểu Vũ, chỉ nhìn Tần Tuyên Tuyên, trên mặt đã không rõ là biểu hiện điều gì, chỉ là ánh mắt hắn sâu hút đến dọa người.
Tạ Hiểu Vũ liếc mắt nhìn Đỗ Mộ Ngôn một cái, thấy hắn không có phản ứng gì, không hiểu sao lại nhẹ nhàng thở ra, nhưng vẫn tiếp tục nói với Tần Tuyên Tuyên: “Tần tiểu t