Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cố Chấp

Cố Chấp

Tác giả: Linh Lạc Thành Nê

Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015

Lượt xem: 1341934

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1934 lượt.

hư, sau khi anh Thành Húc chạy trốn, chúng tôi cũng đã đi tìm, chúng tôi đều cảm thấy lúc đó anh ấy chỉ là nhất thời xúc động mà thôi, sau khi giải thích hiểu lầm sẽ không sao, không ngờ đều không tìm thấy anh ấy. Không ngờ anh ấy lại là ông chủ của Minh Khải. Tần tiểu thư, cô nhất định không biết đúng không? Minh Khải là tên của ba anh Thành Húc, lúc trước chúng tôi nghe tên Minh Khải thì đều nghĩ chỉ là trùng hợp, mãi gần đây mới biết ông chủ Minh Khải - Đỗ Mộ Ngôn là anh Thành Húc chúng tôi tìm đã lâu.”
Tạ Hiểu Vũ vừa nói vừa chú ý phản ứng Đỗ Mộ Ngôn, thấy hắn không rên một tiếng thì gan càng lớn, nhanh chóng thuận lợi nói hết.
“Đúng vậy Thành Húc. Cháu cũng không biết cháu đột nhiên bỏ đi, chúng tôi đã sốt ruột thế nào đâu.” Vương Tú Mai cũng mở miệng bổ sung thêm.
Tần Tuyên Tuyên yên lặng không nói. Cô không biết mình còn có thể nói gì nữa, như Tạ Hiểu Vũ nói vậy, cô hiểu biết về Đỗ Mộ Ngôn quá ít. Lúc trước, cuối cùng sao cô lại đồng ý đính hôn với hắn chứ? Quả nhiên, cô vẫn bị tiền của hắn, thân phận địa vị của hắn mê hoặc phải không?
Tần Tuyên Tuyên lộ ra nụ cười tự giễu, không bao giờ nhìn bất cứ kẻ nào nữa, hướng ra ngoài khách sạn mà đi.
“Tuyên Tuyên!” Tống Kỳ gọi Tần Tuyên Tuyên một tiếng, muốn đuổi theo cô, nhưng lại động đến chỗ đau, rên lên một tiếng, Tạ Hiểu Vũ thấy thế thì đỡ lấy hắn, nhìn hắn đầy thân thiết.
Tần Tuyên Tuyên lại như không nghe thấy, cúi đầu bước nhanh ra ngoài.
Khi cô đi qua người, Đỗ Mộ Ngôn bỗng dưng bắt được cánh tay cô.
Tần Tuyên Tuyên không ngẩng đầu nói gì, chỉ từ chối một chút, biểu đạt mình không muốn nói gì với Đỗ Mộ Ngôn nữa.
Tay Đỗ Mộ Ngôn hơi run run, nhưng hắn không buông cô ra, cũng khống chế sức mạnh để không làm tổn thương đến cô.
“Tuyên Tuyên, em đừng tin lời họ nói.” Hắn nói nhẹ, “Anh yêu em, Tuyên Tuyên… anh chỉ yêu em.”
Tần Tuyên Tuyên ngẩn người đứng đó một lúc lâu, rất lâu sau mới ngẩng đầu nhìn về Đỗ Mộ Ngôn, nhẹ nhàng phun ra hai chữ, “Thế ư?”
Đỗ Mộ Ngôn chỉ cảm thấy đầu óc như bị người ta hung hăng đập vào, không tự giác buông lỏng cô ra. Hắn nhìn cô rời đi không quay đầu lại lần nào, há mồm muồn giữ cô lại, nhưng đôi môi lại run rẩy không thể kiềm chế được.
Trong đầu hắn đột nhiên hiện lên hình ảnh cô nằm trong vũng máu, trong mắt hắn là một mảnh tuyệt vọng đau đớn.
Ít nhất đời này cô còn sống.






Chân Thật
“Tuyên Tuyên!”
Tống Kỳ đuổi theo Tần Tuyên Tuyên ra ngoài, nhưng cô không đợi hắn, trực tiếp đón xe Taxi rời đi.
Nhìn Tần Tuyên Tuyên một thân lễ phục hoa lệ nhưng đôi mắt lại đỏ ửng, mặt lái xe Taxi lộ vẻ kinh dị, nhưng không nói gì, đạp chân ga cho xe chạy, nhưng thường nhìn Tần Tuyên Tuyên ở ghế sau qua kính chiếu hậu.
“Tiểu thư, cô muốn đi đâu?” Đi hơn 3 phút vẫn không thấy Tần Tuyên Tuyên nói chuyện, cuối cùng lái xe không nhịn được hỏi.
Bị Đỗ Mộ Ngôn túm lại, Tần Tuyên Tuyên không thể giãy dụa, nhưng cũng không muốn nghe hắn nói gì nữa.
“Mặc kệ anh nói gì cũng vô dụng.” Tần Tuyên Tuyên lắc đầu, ngay cả liếc mắt nhìn Đỗ Mộ Ngôn một cái cũng không muốn.
“Tuyên Tuyên, em hãy nghe anh nói xong đã rồi anh sẽ để em đi!” Đỗ Mộ Ngôn nói.
Tần Tuyên Tuyên lại dùng sức vùng vằng mấy cái nhưng phát hiện sức lực của mình hoàn toàn không thể so được với Đỗ Mộ Ngôn, chỉ đành dừng lại, nhưng cũng không muốn nhìn hắn.
Đỗ Mộ Ngôn biết Tần Tuyên Tuyên đã ngầm đồng ý cho hắn cơ hội giải thích rồi, nhưng hắn cũng không mạo hiểu buông cô ra, vẫn nắm chặt tay cô, nhìn chằm chằm vào gương mặt cô nói: “Về chuyện của Tống Kỳ, anh sẽ không giải thích điều gì, vì vốn dĩ anh còn có thể làm quá đáng hơn nữa.”
Tần Tuyên Tuyên khiếp sợ nhìn lại, cô không ngờ Đỗ Mộ Ngôn sẽ không biết xấu hổ nói ra lời nói như vậy. Cô vốn nghĩ hắn sẽ xin lỗi cầu xin sự tha thứ của cô, nhưng hắn nào có biết mình đã sai chứ?
“Nhưng ba người nhà họ Tạ kia, anh phải làm sáng tỏ cho bản thân mình.” Đỗ Mộ Ngôn nói.
Đây là một quá khứ cực kỳ bình thường nhưng cũng rất không bình thường, nói nó bình thường là vì bây giờ trong các loại tiểu thuyết phim truyền hình đều sẽ có một đoạn như thế, nhưng nói không bình thường là vì Tần Tuyên Tuyên chưa bao giờ nghĩ nó sẽ xảy ở hiện thực.
Năm Đỗ Mộ Ngôn 8 tuổi, cha hắn chết trong một vụ tai nạn, mẹ hắn vốn rất yêu cha hắn không chấp nhận nổi sự thật đó, ngày ngày say rượu, say rượu rồi thì không đánh cũng mắng Đỗ Mộ Ngôn. Khi đó Đỗ Mộ Ngôn còn tên là Đỗ Thành Húc, còn nhỏ hắn nghĩ mẹ hắn chỉ tạm thời say rượu dữ tợn mà thôi, sớm muộn gì sẽ có một ngày bà sẽ trở lại là người mẹ dịu dàng lương thiện như trước, nhưng tạm thời này là tận 5 năm, năm hắn 13 tuổi, thời điểm mà hắn gần như đã chết lặng, mẹ hắn vì trúng độc rượu cồn, không thể cứu chữa mà chết đi.
Người thân trong nhà hắn rất ít, ông bà nội ngoại đều đã qua đời, lăn lộn khắp nơi, hắn đến nhà Tạ Dương Trạch và Vương Tú Mai. Tạ Dương Trạch là chú họ hắn, vì để ý đến tài sản nhà hắn mà đồng ý nuôi dưỡng hắn. Từ lúc đó, hắn bắt đầu cuộc sống ăn


XtGem Forum catalog