Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cố Chấp

Cố Chấp

Tác giả: Linh Lạc Thành Nê

Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015

Lượt xem: 1341912

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1912 lượt.

n vẫn ngẩn ngơ đúng ở trước cửa phòng phẫu thuật, thật sự sắp thành một bức tượng.
Cửa phòng phẫu thuật mở ra, bác sĩ mặc bộ quần áo phẫu thuật mệt mỏi đi ra, tiếc nuối nói cho Tần Tuyên Tuyên biết rằng mẹ cô không thể cứu chữa được, đã tử vong.
Tần Tuyên Tuyên lảo đảo đi vào phòng phẫu thuật, người mẹ vốn vô cùng dịu dàng của cô toàn thân dơ bẩn đang nằm trên bàn phẫu thuật. Cô lảo đảo bước hai bước rồi bỗng nhiên té ngã trên mặt đất. Đỗ Mộ Ngôn đưa tay đỡ cô nhưng lại bị cô hất ra không chút lưu tình.
Tần Tuyên Tuyên bổ nhào vào trước mặt Đường Vi, khóc rống lên.
Đã không còn nữa, người thân duy nhất của cô cũng không còn nữa.
Tần Tuyên Tuyên cũng không biết mình đã khóc bao lâu, khi thần trí của cô được giọng nói của Đỗ Mộ Ngôn gọi trở về, cô quyết định một việc.
“Tuyên Tuyên, hãy nén đau buồn… em còn có tôi.” Giọng nói của Đỗ Mộ Ngôn thật sự không chút sức lực. Hắn gần như đã đoán được tương lai xám xịt.
Tần Tuyên Tuyên chậm rãi đứng lên, chậm rãi xoay người, cúi đầu chậm rãi đi về phía Đỗ Mộ Ngôn.
Đỗ Mộ Ngôn nhìn cô, đáy lòng có giọng nói nho nho đang chờ đợi kết quả nào đó. Giờ phút này cô vô cùng đau khổ không còn người thân, chỉ có hắn mới có thể cứu vớt cô.
Nhưng đáplại sự chờ đợi của Đỗ Mộ Ngôn chỉ là trận đau nhức ở bụng.
Trong tay Tần Tuyên Tuyên không biết đã có một con dao phẫu thuật từ lúc nào, trước khi Đỗ Mộ Ngôn đẩy cô ra, cô dùng hết sức đâm ba nhát lên bụng hắn.
Ánh mắt cô nóng rực điên cuồng, trong con ngươi màu nâu là ngọn lửa hận thù bừng cháy mãi mãi không bao giờ tắt, cô nghiến răng nghiến lợi như thế phải xé rách hắn ra.
Trái tim Đỗ Mộ Ngôn bống nhiên co rút, vô cùng đau đớn.
Hắn làm nhiều thứ như vậy không phải là để nhìn thấy vẻ mặt hận thù này của cô. Hắn hy vọng cô có thể dùng ánh mắt mềm mại như vậy nhìn hắn, dùng sự dịu dàng ấm áp vây quanh hắn.
Nhưng cuối cùng cũng chỉ là mơ mộng của hắn, lúc này cô ban tặng cho hắn, chỉ có hận thù lạnh như băng.
Hắn ôm bụng mới bị đâm mấy nhát, máu tươi ấm áp từ cơ thể hắn chảy ra nhưng hắn như không hề cảm giác được. Thân thể đang lạnh dần, hắn lại không hề quan tâm, chỉ nhìn cô gái kia, lảo đảo bước từng bước đến gần cô.
Tần Tuyên Tuyên bỗng nhiên điên cuồng cười lớn.
“Anh vĩnh viễn sẽ không chiếm được tôi!”
Nói xong lời này, cô giơ dao đâm thẳng vào trái tim trong lồng ngực mình.
Sắc mặt Đỗ Mộ Ngôn lập tức biến đổi, hắn muốn xông lên phía trước ngăn cản cô, cô lại dùng sức rút dao ra, máu tươi phun trào, nhanh chóng làm toàn thân cô nhiễm hồng.
“Tuyên Tuyên!”
Hắn gầm rú ôm lấy cô, trong mắt toàn màu máu.
Hai mắt Tần Tuyên Tuyên nhắm nghiền, không còn hơi thở, trước khi chết cô thậm chí còn không thèm liếc nhìn hắn thêm một lần nào nữa.
Hắn chậm rãi ngã xuống, mất máu quá nhiều cũng khiến hắn không thể chống đỡ được nữa, ý thức của hắn dần dần trờ nên mờ mịt, hắn nghe được xung quang có người kinh hoàng hô lên.
Nhưng hắn không hề để ý, chỉ kinh ngạc nhìn vẻ mặt yên tĩnh của cô, lộ ra vẻ mặt tuyệt vọng lại điên cuồng.
Vì sao, vì sao muốn dùng đến cái chết để né tránh? Rõ ràng hắn yêu cô như vậy, vì sao cô lại đối xử với hắn như thế?
Hắn ôm chặt cô, không muốn buông ra dù chỉ một phút.
Thời điểm tỉnh lại, hắn phát hiện, bản thân trở về hai năm trước.
Cô còn chưa kết hôn, còn chưa phát hiện mục đích trong lòng hắn. Hắn cũng chưa làm ra chuyện gì không thể cứu vãn được.
Hắn còn cơ hội có được cô.
Hắn biết, hắn phải có được cô không tiếc bất cứ giá nào. Nhưng lúc này đây, hắn sẽ không phạm phải sai lầm đời trước nữa.
Đời trước của Đỗ tổng chính là như thế, kết quả là đồng quy vu tận.






Phiên Ngoại Sau Khi Cưới Không Biết Xấu Hổ Không Biết Ngượng Ngùng (1)
Tần Tuyên Tuyên cảm thấy, cuộc sống sinh hoạt sau khi cưới của mình, quả thực có thể hình dung đến không biết xấu hổ không ngượng.
Tuy nói trước khi kết hôn cô cũng thấy được, Đỗ Mộ Ngôn quả thật là một người có dục vọng chiếm giữ rất mạnh, đặc biệt còn là người đàn ông thích động chạm tay chân, nhưng cô không nghĩ tới, kết hôn xong Đỗ Mộ Ngôn sẽ. ..... đói khát như vậy.
Tần Tuyên Tuyên tính cách bảo thủ, tuy nói sau khi cùng một chỗ với Đỗ Mộ Ngôn cô liên tiếp bị những hành động lớn mật của hắn bắt khiến buông lỏng một chút, nhưng tổng thể mà nói, vẫn tương đối ưa thích vận động truyền thống trên giường. Nhưng Đỗ Mộ Ngôn không phải, có lúc hắn giống như sẽ tùy thời tùy chỗ động dục, làm cho cô cảm thấy ăn không tiêu.
Một ngày chủ nhật, ánh nắng tươi sáng. Tần Tuyên Tuyên đem sữa tươi và trứng chiên tới trước mặt Đỗ Mộ Ngôn, ngồi xuống ghế bên cạnh hắn, im lặng ăn xong bữa sáng.
Tần Tuyên Tuyên kêu lên một tiếng, một tay chống mặt bàn,tay còn lại đấm ngực Đỗ Mộ Ngôn, sẳng giọng: “Anh làm gì thế! Mau tránh ra!”
Thân thể Đỗ Mộ Ngôn kẹp ở giữa hai chân Tần Tuyên Tuyên, nghe vậy hai tay nắm lấy đùi cô kéo ra hai bên, chỉ nghe Tần Tuyên Tuyên khẽ hét lên, cơ thể ngửa về phía sau, Đỗ Mộ Ngôn lập tức áp sát, không c