Tác giả: Linh Lạc Thành Nê
Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341892
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1892 lượt.
iống ba, lập tức quyết định gọi nhóc là Tiểu Ngôn.
Mỗi ngày nhìn con ở trong lòng mẹ, Đỗ Mộ Ngôn hoàn toàn bị vắng vẻ chỉ có thể ngồi bên cạnh ghen tị nhìn, trong lòng hối hận lúc trước không bỏ nó.
Lúc con trai ba tháng, Tần Tuyên Tuyên chính thức xin nghỉ việc, dường như sau khi sinh con, tình mẹ bao la trong lòng cô bộc phát, cô thầm nghĩ mỗi ngày bên cạnh con, liếc mắt một cái nhìn không thấy nhóc đều cảm thấy nhớ thương khó chịu. Dù sao Đỗ Mộ Ngôn hoàn toàn có thể nuôi sống mẹ con họ, vì vậy chờ con lớn chút nữa mới tính tíêp, còn giờ đây cô muốn ở cùng con.
Kể từ lúc con trai sinh ra, Đỗ Mộ Ngôn mãnh liệt cảm giác được một loại nguy cơ. Ví dụ như khi hắn nói chuyện với Tuyên Tuyên, cô luôn kéo chuyện con trai lại nói; ví dụ như, buổi tối T ần Tuy ên Tuy ên đang theo hắn làm đến mấu chốt, con khóc, chắc chắn Tuyên Tuyên không do dự đẩy hắn ra đi dỗ con.
Cứ như thế đến mấy tháng tiếp theo, lúc thằng nhóc được sáu tháng, hắn có xúc động hận không thể bóp chết cu cậu. Bởi vì che kín ghen tị với con trai, việc đặt tên cho con Đỗ Mộ Ngôn không tích cực lắm, hắn muốn cho thằng nhóc cái tên Đỗ Cẩu Đản cái tên khó nghe sẽ theo nó cả đời, vấn đề là chỉ dùng đầu ngón chân cũng biết Tần Tuyên Tuyên tuyệt đối không đồng ý, cho nên hắn cũng bỏ quyền, tùy ý Tần Tuyên Tuyên hưng phấn cầm từ điển lăn qua lộn lại tìm cái tên dễ nghe. Cuối cùng con trai có tên gọi là Đỗ Thần Sênh.
Thời điểm anh bạn Đỗ Thần Sênh được mười tháng,nhóc đã có thể cầm đồ lắc lắc lắc lắc đi lại.
Hôm nay một nhà ba người ngồi ở trên sô pha xem tivi, Đỗ Mộ Ngôn ôm Tần Tuyên Tuyên, mà Tần Tuyên Tuyên ôm Đỗ Thần Sênh im lặng ngồi. Chỉ chốc lát sau, Tần Tuyên Tuyên đem Đỗ Thần Sênh giao cho Đỗ Mộ Ngôn,còn bản thân đứng dậy xem nồi canh xương.
Chờ bóng dáng Tần Tuyên Tuyên biến mất ở cửa phòng bếp, Đỗ Mộ Ngôn lập tức có chút ghét bỏ đem Đỗ Thần Sênh đặt bên cạnh.
Đỗ Thần Sênh dùng cặp đen bóng không có một tia tạp chất ánh mắt vô tội nhìn Đỗ Mộ Ngôn, người sau hung ác nhìn thẳng bé, đồng thời nhìn phòng bếp liếc mắt một cái, đè thấp thanh âm nói: “Ba cảnh cáo con, Tuyên Tuyên là của ba, con biết điều một chút, đừng quấn quít lấy Tuyên Tuyên.”
Hắn vừa nói xong Đỗ Thần Sênh hắt xì một cái th ật to.
Đỗ Mộ Ngôn nhướng mày,hơi lạnh bốc lên vèo vèo.
Đỗ Thần Sênh nhướng mày, oa oa khóc lớn.
“Làm sao vậy?” Trong phòng bếp thanh âm Tần Tuyên Tuyên lo lắng truyền ra.
Trong lòng Đỗ Mộ Ngôn hoảng hốt, lập tức ôm lấy Đỗ Thần Sênh, trúc trắc vỗ lưng con, chờ Tần Tuyên Tuyên vẻ mặt lo lắng chạy đến bên cạnh hắn, trên mặt hắn biểu cảm đã thay thành người cha tốt,“Không biết sao con khóc nữa.”
“Anh ôm con không đúng, mau đưa em!”
Tần Tuyên Tuyên từ trong tay Đỗ Mộ Ngôn tiếp nhận Đỗ Thần Sênh còn khóc nháo không ngớt, không bao lâu Đỗ Thần Sênh nấc vài cái, dần dần nín khóc.
Tần Tuyên Tuyên bắt đầu tiến hành hướng dẫn Đỗ Mộ Ngôn,“Anh phải ôm như thế này, vậy con nó mới thoải mái.”
Thấy Đỗ Mộ Ngôn ôm con đã đúng, Tần Tuyên Tuyên mới quay lại phòng bếp.
Đỗ Mộ Ngôn thân thể cứng ngắc ôm con trai mềm nho nhỏ trong lòng, nhìn kỹ lại, hắn phát hiện tên nhóc này đâu có giống hắn, ánh mắt kia rất giống Tuyên Tuyên. Trầm mặc hồi lâu, hắn nghĩ, dù sao cũng là hắn và Tuyên Tuyên sinh, như vậy hắn sẽ đối xử tốt một chút với tên nhóc này.
Thời điểm Đỗ Thần Sênh hai tuổi, xuất phát từ cưng chiều con, Tần Tuyên Tuyên vốn định mời một chuyên gia dạy riêng, nhưng Đỗ Mộ Ngôn lại nói nên cho con với bạn bè cùng lứa tuổi tiếp xúc mới giúp thể xác và tinh thần khỏe mạnh trưởng thành vì thế đem Đỗ Thần Sênh quăng đến trường học. Đương nhiên trong lòng Đỗ Mộ Ngôn nghĩ không có con trai ở nhà phá thế giới hai người của hắn và vợ yêu rồi.
Nhưng mà nguyện vọng của Đỗ Mộ Ngôn cũng không thể thực hiện được, vì mới ba ngày, Đỗ Thần Sênh đã về nhà.
Đỗ Thần Sênh bị toàn bộ giáo viên cung kính trả lại, một cô giáo khoảng hơn ba mươi dáng vẻ hiền lành, tự nhiên biết ba ba Đỗ Thần Sênh là loại người nào, hết sức khách sáo uyển chuyển giải thích sở dĩ bọn họ gửi trả Đỗ Thần Sênh là một quyết định khó khăn.
Chỉ số thông minh Đỗ Thần Sênh so với bạn bè cùng lứa rất cao, trong trường không biết giảng dạy anh bạn nhỏ như thế nào nữa. Nói cách khác, Đỗ Thần Sênh là thần đồng.
Đối với kết quả này, Đỗ Mộ Ngôn giận mà không dám nói gì, còn vẻ mặt Tần Tuyên Tuyên thì đối lập nhau vừa buồn vừa vui, còn hắn lại chỉ phiền não.
Cuộc sống bi thảm Đỗ Mộ Ngôn là lúc Đỗ Thần Sênh có thể sử dụng lưu loát ngôn ngữ biểu đạt ý tứ bản thân.
Hôm nay Đỗ Mộ Ngôn giống như bình thường mọi ngày thừa dịp Tần Tuyên Tuyên vào trong bếp bắt đầu thời gian “Dạy” con.
“Đỗ Thần Sênh, con đã lớn.” Đỗ Mộ Ngôn mắt cũng không chớp đối với con trai chưa đến ba tuổi đang ăn trên bàn chậm rãi nói,“ Đừng hở tí là trốn vào lòng mẹ con.Cô ấy là vợ của ba, không phải của con!”
Đỗ Thần Sênh yên lặng nhìn chằm chằm Đỗ Mộ Ngôn, ánh mắt chớp chớp.
Đỗ Mộ Ngôn nhướng mày, trong đầu hiện lên một ý tưởng không dám tin, thấp giọng hỏi: “Thành thật nói cho ba biết, không ph