Tác giả: Linh Lạc Thành Nê
Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015
Lượt xem: 1342027
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2027 lượt.
iện tại bản thân cô cùng công ty này cũng có liên quan.
Thời điểm cô đến nơi đối phương còn chưa xuất hiện, nói rõ mục đích đến, tiếp tân dẫn cô tới phòng khách ngồi chờ trước, vì tổng giám đốc của tập đoàn Minh Khải đến, cho nên các lãnh đạo từ trên xuống dưới đều đang ở phòng họp. Tần Tuyên Tuyên đến sớm, cô cũng không nói gì, đi theo người phía trước dẫn đường tới phòng chờ.
Mà trong phòng hội nghị bên kia, Đỗ Mộ Ngôn ngồi ở vị trí chủ vị, trợ lí Lý ngồi bên cạnh, các lãnh đạo lớn nhỏ của Minh Khải ngồi xung quanh, nơm nớp lo sợ báo cáo tình hình công ty gần đây.
Hiện tại người đang báo cáo là tổng giám đốc mới Trịnh Thành, miệng hắn nói thao thao bất tuyệt, trong lòng lại không nhịn được mà kinh ngạc. Hắn là nhân viên từ tổng bộ của Minh Khải được điều đến đây đảm đương chức tổng giám đốc của công ty điện ảnh và truyền hình mới được thành lập này, vì vậy cũng coi như quen thuộc Đỗ Mộ Ngôn, hôm nay đột nhiên Đỗ tổng đến khảo sát, nói là phải họp nghe bọn họ báo cáo, thật sự khiến hắn một phen kinh sợ. Tình hình gần đây của công ty hai ngày trước hắn mới lấy được văn bản báo cáo chính thức, hôm nay Đỗ tổng đã tới rồi…..Không phải là hắn có cái gì không vừa lòng đấy chứ?
Trịnh Thành đánh giá cao bản thân và cơ hội lần này, bởi vậy thanh âm nói chuyện vô cùng âm vang mạnh mẽ, trên mặt là nụ cười tự tin. Sau khi hoàn thành báo cáo, hắn mới nhìn về Đỗ Mộ Ngôn, nhất thời trong lòng giật thót một cái.
Lý Tái thấy biểu hiện của Trịnh Thành thì biết bộ dáng hiện giờ của Đỗ Mộ Ngôn đã dọa đến hắn, thấy Đỗ Mộ Ngôn không có ý kiến gì, Lý Tái khụ một tiếng, mở lời xoa dịu không khí, mời những người còn lại tiếp tục báo cáo.
Đỗ Mộ Ngôn vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh không có phản ứng, bầu không khí trong phòng hội nghị càng thêm căng thẳng, vẻ mặt mỗi người đều nơm nớp lo sợ, cố gắng để bản thân khi báo cáo trấn định không có gì sai sót, tránh bị Đỗ Mộ Ngôn bắt được.
Không ai biết rằng,thật ra Đỗ Mộ Ngôn căn bản không nghe được bọn họ đang nói cái gì. Cánh cửa phòng hợp một nửa là cửa kính, ngoài cửa là một dãy hành lang, cuối hành lang chính là sân khấu, vừa rồi hắn đã nhìn thấy Tần Tuyên Tuyên đến đây, cô được đưa đến phòng khách.
Trời mới biết hắn muốn trực tiếp đi đến trước mặt cô đến cỡ nào, nói cho cô biết chỉ một câu nói của cô, hắn có thể làm bất cứ điều gì vì cô. ( Mèo: chị bảo chị muốn a tránh xa chị ra. Đỗ tổng: ko muốn biến thành món mèo hầm thì cút! Mèo: …… ) Nhưng hắn không thể! Hắn phải bày ra bộ dáng lạnh nhạt với cô, muốn cô bỏ đi cảnh giác, chờ cô quên đi Tống Kì, có thể tiếp nhận một đoạn tình cảm mới, hắn mới có thể tiếp tục theo đuổi cô. Rõ ràng rất muốn ôm cô, hôn lên mỗi tấc da thịt ấy, hiện tại hắn lại chỉ có thể liều mạng nhẫn nại….Trời mới biết hắn phải kiềm chế khó khăn đến nhường nào!
Tay phải đặt trên bàn bỗng dưng nắm chặt thành quyền, dọa Diệp phó tổng đang báo cáo sợ tới mức dừng lại, suýt nữa tông cửa bỏ chạy……Đỗ tổng không vừa ý hắn sao? Không lẽ hắn sắp bị sa thải?
Chứng Cứ
Tần Tuyên Tuyên ngồi ở phòng khách im lặng chờ đợi không hề hay biết trong phòng hội nghị bên kia đang xảy ra một cơn bão táp trong yên lặng, mắt thấy đã qua thời gian hẹn gặp, mà người bên kia vẫn chưa có dấu hiệu liên lạc, Tần Tuyên Tuyên đứng ngồi không yên. Có lẽ tổng tài của Minh Khải là tới thị sát tình hình, không biết bọn họ sẽ phải họp bao lâu. Cô cố tình hỏi thăm đôi chút, ít nhất phải biết thời gian cụ thể, để bản thân còn có chút hy vọng. Vừa mới bước ra khỏi phòng khách, chỉ thấy cửa phòng họp ở cuối hành lang mở ra, Đỗ Mộ Ngôn dẫn đầu đoàn người đi tới.
Tần Tuyên Tuyên theo bản năng lùi lại phía sau, lại cảm thấy nếu làm như vậy thì thật không tốt, cũng không lễ phép, Đỗ Mộ Ngôn hiển nhiên đã nhìn thấy cô, cô không thể làm gì khác đành phải đứng lại.
‘’Tần tiểu thư, tại sao cô lại ở đây?’’ Đỗ Mộ Ngôn đi đến bên cạnh Tần Tuyên Tuyên thì dừng lại, vẻ mặt lạnh đạm hỏi thăm. Nét mặt cũng ánh mắt hắn khi đối diện với cấp dưới cũng không có gì khác biệt, thậm chí còn mang theo một tia lãnh ý, thật giống như Tần Tuyên Tuyên chỉ giống như một người quen bình thường mà thôi.
Biểu hiện của hắn như vậy làm cho cả người cô đều thả lỏng. Đôi mặt với vẻ ôn hòa trước kia của hắn khiến cho cô không được tự nhiên, thì cô càng thích hắn hiện tại đem cô đối xử như người xa lạ, dù sao, bọn họ vốn chính là không quen thân, hắn cùng ba cô có qua lại, chứ đâu có quan hệ gì với cô đâu.
Ánh mắt của Lý Tái phóng tới quá mức quỷ dị, Tần Tuyên Tuyên cau mày nhìn lại, nhưng chỉ thấy anh ta đang vội vàng đuổi kịp bóng dáng Đỗ Mộ Ngôn, cô có cảm giác vô cùng kì lạ, chợt nghe thấy người vừa nãy đứng ra khách khí nói: ’’ Tần tiểu thư, tôi là trưởng phòng phòng hành chính Ngiêm Hàn, chúng ta tới văn phòng của tôi nói chuyện đi.’’
‘’Được, Ngiêm trưởng phòng.’’ Tần Tuyên Tuyên hoàn hồn, đi theo Ngiêm Hàn, cảm giác lỳ lạ vừa rồi, hoàn toàn bị cô ném ra sau đầu.
‘’Nha, là thế này.’’ Tần Tuyên Tuyên nghĩ nghĩ, vẫn thấy l