Tác giả: Linh Lạc Thành Nê
Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015
Lượt xem: 1342012
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2012 lượt.
yên Tuyên.
Tuyên Tuyên mở to mắt: \'\'Tôi chỉ tin vào chứng cứ!\'\'
Đối với việc nhìn người của Tuyên Tuyên cô không hề có tin tưởng, tri nhân tri diện bất tri tâm, cô cũng muốn tin tưởng Tống Kì, nhưng những hình ảnh kia không phải là giả, sao cô có thể tin hắn đây?
Tống Kì lui về sau, bỗng nhiên nhìn Đỗ Mộ Ngôn, đáy mắt dâng lên ý chí chiến đấu: \'\' Họ Đỗ kia, tôi sẽ không chịu thua đâu. Tôi nhất định sẽ tìm ra chứng cứ anh hãm hại tôi! \'\' Hắn lại nhìn về phía Tần Tuyên Tuyên, ngữ khí chuyển thành nhu hòa, \'\' Tuyên Tuyên, hiện tại em không tin anh cũng không sao, anh sẽ không rời khỏi nơi này, nhất định anh sẽ tìm thấy chứng cứ cho em xem!\'\'
Tống Kì xoay người sải bước rời đi, ngồi lên xe của mình giẫm chân ga. Hôm nay gặp được Đỗ Mộ Ngôn, khiến cho hắn tỉnh táo lại, cho dù có bị công ty sa thải, hắn cũng sẽ không rời khỏi thành phố N, hắn nhất định sẽ tìm ra chứng cứ, chứng minh mình trong sạch, để cho Tuyên Tuyên nhìn rõ bộ mặt thật của tên họ Đỗ kia. Nhân tố quyết định mọi việc, chính là trên người vị Hoàng tiểu thư kia, chỉ cần hắn tìm thấy cô ta, sẽ dùng tất cả biện pháp khiến cô ta nói ra sự thật!
Đỗ Mộ Ngôn nhìn Tống Kì lên xe rời đi, tàn nhẫn nhíu mày. Bởi vì thủ đoạn của hắn có chút bớt đi, cho nên mới không thể làm Tống Kì suy sụp sao? Hắn hẳn là nên tìm người giết chết Tống Kì, nhất lao vĩnh dật ( một lần vất vả suốt đời nhàn nhã), miễn cho hắn ta lại đến dây dưa....? Không, không được, hắn không thể làm như vậy được....Hắn muốn dùng biện pháp khác, khiến Tống Kì phải rời đi.
\'\'Đỗ tiên sinh, vừa rồi cám ơn anh.\'\' Tống Kì vừa đi, một mình đối mặt với Đỗ Mộ Ngôn Tần Tuyên Tuyên có chút xấu hổ, dù sao vừa rồi Tống Kì cũng đem tội danh đổ lên người Đỗ Mộ Ngôn: \'\' Thực xin lỗi, anh đừng để ý tới những lời Tống Kì nói, hắn...hắn là có chút hiểu lầm.\'\'
\'\'Ừm, tôi biết.\'\' Đỗ Mộ Ngôn thản nhiên lên tiếng, bộ dáng như không chút nào để ý.
Tần Tuyên Tuyên nhẹ nhàng thở ra. \'\' Cảm ơn!.\'\'
Đỗ Mộ Ngôn kiềm chế kích động trong lòng, khuôn mặt nghiêm túc nói thêm một câu: \'\' Về sau hắn lại đến tìm cô, cô có thể dùng danh nghĩa của tôi đuổi hắn, tôi sẽ phối hợp với cô.\'\'
\'\'Không, không cần!\'\' Tần Tuyên Tuyên vội lắc đầu, \'\'Tôi nghĩ anh ta sẽ không đến nữa đâu.\'\'
Nói cái gì mà tìm chứng cứ.....đều là do Tống kì bịa đặt, hắn có thể tìm được chứng cứ gì? Chứng cứ gì đó đều không có trong lời nói của hắn, hắn sao có thể không biết xấu hổ mà tiếp tục tới tìm mình?
Đỗ Mộ Ngôn nhìn Tần Tuyên Tuyên, không nhịn được trả lời: \'\' Nếu cô muốn từ chối người khác theo đuổi, cũng có thể dùng danh nghĩa của tôi.\'\'
Tần Tuyên Tuyên ngẩn ra, có chút kinh ngạc nhìn Đỗ Mộ Ngôn.
Đỗ Mộ Ngôn lúc này mới kinh ngạc phát hiện mình vừa mới nói gì, trầm mặt xuống, cho dù không cam lòng cứ thế rời đi, nhưng cũng chỉ có thể nghiêm mặt nói: \'\' Tần tiểu thư xin cứ tự nhiên, tạm biệt.\'\'
Hắn xoay người nhanh chóng rời đi, khộng muốn lại dùng biểu hiện gải dối với cô, vẻ mặt trầm xuống hơi dữ dằn, đáy mắt phát ra một tia tàn nhẫn độc ác.
Hắn tuyệt đối không để cho Tống Kì cơ hội nào nữa.
Nhìn bóng dáng Đỗ Mộ Ngôn nhanh chóng rời đi, cảm giác áp lực trong nháy mắt biến mất, cô cho là mình nghĩ nhiều, xoay người hướng về phía nhà ga.
Trợ Lý Tạm Thời
Dựa vào buổi nói chuyện lần trước cùng Mạc tổng, Tần Tuyên Tuyên đem bản hồ sơ xin việc trước đó cầm về. Thật ra chuyện Mạc tổng biết cô muốn từ chức cũng không hắn là việc xấu, có lẽ hắn đã cùng Tả An lôi và Tương Giai hai người bọn họ nói chuyện, làm cho cô ở bộ phận tiêu thụ có được những ngày sống dễ chịu hơn chút. Cô không muốn cùng người khác đối địch, chỉ hy vọng có thể được hòa bình chung sống, nhưng một mình cô nhiệt tình cũng vô dụng, nếu người của phòng tiêu thụ vẫn đối với cô có thái độ thành kiến ác liệt, cô cũng không thể lúc nào cũng đem mặt nóng áp mông lạnh của người ta được.
Cô quyết định sẽ tiếp tục làm ở đây trong vòng một tháng, nếu thật sự không làm được, cô sẽ rời đi.
Thời điểm ăn cơm chiều, Đường Vi đột nhiên nổi lên hứng thú hỏi chuyện về Tống Kì.
\'\'Tuyên Tuyên, sao dạo gần đây không thấy con cùng bạn trai hẹn hò vậy?\'\' Đường Vi nghi hoặc nói. Tần Tuyên Tuyên luôn ở nhà, mỗi ngày dù ra ngoài chơi cuối cùng vẫn là về nhà, Đường Vi còn nói, thời điểm hai tháng trước Tần Tuyên Tuyên cùng Tống Kì yêu nhau cuồng nhiệt, cách vài ngày sẽ ra ngoài đi chơi tối muộn mới về, trong khoảng thời gian này lại không thấy yêu đương hẹn hò gì, bà cảm thấy có chút khó hiểu.
Vài ngày sau, khi đi làm Tần Tuyên Tuyên cảm giác có gì đó khác lạ. Có lẽ đúng như suy đoán của cô, Mạc tổng đã đề cập qua với mọi người phòng tiêu thụ, cô cảm giác bọn họ nhìn cô không còn tràn ngập một loại địch ý nữa, mặc kệ trong lòng bọn họ nghĩ gì, ít nhất vẫn cùng cô giữ vẻ ngoài ôn hòa. Chỉ như vậy cũng khiến cô thỏa mãn.
Giữa trưa hôm nay, Tần Tuyên Tuyên nhận được một cuộc gọi, cô không nghĩ là sẽ nhận, ai ngờ đầu bên kia vang lê