Tác giả: Linh Lạc Thành Nê
Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341976
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1976 lượt.
c kỳ chậm chạp nhấm nuốt.
Sau một lúc lâu, hắn bỗng nhiên cúi đầu nở nụ cười, tiếng cười lớn dầu, cuối cùng trở thành nụ cười to điên cuồng.
Cuối cùng… cuối cùng Tuyên Tuyên cũng là của hắn.
Bạn Gái
Ngày hôm sau là thứ bảy, theo ý Đường Vi, Tần Tuyên Tuyên thừa dịp cuối tuần đưa Đường Thi đi dạo chơi, nhưng Đường Vi lại nói hôm qua chơi cùng bạn học mệt muốn chết rồi nên hôm nay muốn nghỉ ngơi ở nhà.
Thân thể Đường Thi vốn không tốt, Đường Vi nghe cô bé nói thế thì dĩ nhiên không khuyên cô bé ra ngoài nữa, chỉ dặn dò Tần Tuyên Tuyên ngồi chơi nhiều hơn với Đường Thi.
Trong lòng Tần Tuyên Tuyên nhớ thương Đỗ Mộ Ngôn, lúc ngồi chơi với Đường Thi thì có chút không yên, mãi đến sau khi ăn cơm trưa xong, cô không nhịn được nữa mới nói với Đường Vi là bản thân muốn đến bệnh viện một chút.
Biết Tần Tuyên Tuyên muốn thăm Đỗ Mộ Ngôn nên Đường Vi không có ý kiến gì thêm nữa, nhưng thật ra Đường Thi dù không nói muốn đi theo nhưng ánh mắt mờ ám của cô bé khiến Tần Tuyên Tuyên nhìn mà mất cả tự nhiên.
Ngay lúc cô còn đang ngây người, tay Đỗ Mộ Ngôn dùng sức một chút, trong tiếng hô kinh hoàng của kéo cô ngã xuống giường, nghiêng người ép thân lên, áp trán lên trán cô, nhìn sâu vào đáy mắt cô, “Tuyên Tuyên, địa vị của anh, thật sự không sánh nổi em họ của em sao?”
Bỗng nhiên biến thành tư thế mờ ám như vậy khiến cho toàn bộ khuôn mặt Tần Tuyên Tuyên trở nên đỏ bừng. Cô hẹn hò với Tống Kỳ hai tháng, chẳng qua cũng chỉ là nắm tay, hôn môi một chút, mà Đỗ Mộ Ngôn lại hoàn toàn khác biệt với Tống Kỳ, tuy nói trước mặt cô thì Đỗ Mộ Ngôn luôn ôn hòa, nhưng hành vi của hắn thì luôn rất lớn mật, khiến cho cô có chút không thể tiêu thụ nổi.
“Không có ý nghĩa gì hết!” Tần Tuyên Tuyên nói, “Anh mau tránh ra, để em đứng lên!”
Cô đẩy đẩy ngực Đỗ Mộ Ngôn lại đột nhiên nghe được tiếng thở hắt của hắn, bàn tay nhất thời cứng lại.
Đỗ Mộ Ngôn không hề có ý tránh ra, cười nhìn Tần Tuyên Tuyên, cúi đầu nói: “Em đồng ý trở thành bạn gái của anh, anh sẽ thả em ra!”
“Đâu có chuyện ép mua ép bán như thế bao giờ!” Tần Tuyên Tuyên cũng không chịu. Cô nhớ rõ cô mới đồng ý để Đỗ Mộ Ngôn theo đuổi chưa lâu, hắn còn chưa theo đuổi gì được, cô cũng chưa có suy nghĩ kỹ, sao có thể dễ dàng nhận lời làm bạn gái hắn như thế chứ?
“Anh chỉ là hơi gấp mà thôi.” Đỗ Mộ Ngôn cười nói.
Hơi thở phun trên môi cô, khiến hô hấp của Tần Tuyên Tuyên cũng vô thức dồn dập hơn vài phần. Nếu không phải lo lắng cho thân thể hắn thì cô đã đẩy hắn ra từ lâu rồi.
“Anh đứng lên trước rồi em lại nói chuyện với anh.” Tần Tuyên Tuyên nói.
Đỗ Mộ Ngôn nở nụ cười, “Không nói lời nào cũng được.” Hắn nhìn Tần Tuyên Tuyên thật sâu, tỏ vẻ sắp hôn xuống.
Tần Tuyên Tuyên vội quay đầu, “Anh chờ một chút!”
Đỗ Mộ Ngôn dừng động tác lại, nói như thật: “Em đồng ý làm bạn gái của anh rồi?”
Tần Tuyên Tuyên thấy nguy cơ tạm thời được giải trừ liền quay lại khó chịu nhìn Đỗ Mộ Ngôn, “Anh không thể ép em đồng ý được.”
“Không chịu đồng ý thì để anh hôn một chút!” Đỗ Mộ Ngôn nhìn chằm chằm đôi môi Tần Tuyên Tuyên, ánh mắt rõ ràng khiến tim cô đập thình thịch.
Mắt thấy hắn sắp hôn xuống, Tần Tuyên Tuyên nóng nảy, “Anh không thể không biết phải trái như vậy được!”
Đỗ Mộ Ngôn được một tấc lại muốn tiến lên một thước, nếu là một tháng trước, khi mà lòng Tần Tuyên Tuyên tràn ngập đề phòng, một chút cũng không tự nguyện nhìn thấy hắn. Cô ấy chỉ cần tỏ vẻ từ chối hắn một chút thì hắn tuyệt đối không dám quá phận chọc cô chán ghét.
Nhưng bây giờ lại không giống, Tuyên Tuyên đã bắt đầu thích hắn! Ỷ vào chút thích này của cô với hắn, hắn không sợ biểu hiện quá mức sẽ bị cô chán ghét.
“Trước kia anh để ý nhiều nắm, bây giờ anh không muốn nói gì nữa.” Đỗ Mộ Ngôn cong môi cười, cúi đầu hôn xuống, nhưng hắn cũng không hôn đến đôi môi Tần Tuyên Tuyên mà là mu bàn tay của cô.
Ở giây phút cuối cùng, cô đã che kín miệng mình.
Ánh mắt Đỗ Mộ Ngôn hiện lên ý cười, đôi môi cũng không rời khỏi mu bàn tay Tần Tuyên Tuyên, ngược lại chiếc lưỡi thò ra nhẹ nhàng vẽ lên khắp mu bàn tay cô.
Nhất thời Tần Tuyên Tuyên như bị sét đánh lại tiến lùi gì cũng không xong. Cảm giác tê dại xuyên thấu qua mu bàn tay đi vào toàn thân cô, gương mặt cô không chịu thua kém mà đỏ bừng lên.
Đỗ Mộ Ngôn ngẩng đầu, nhìn Tần Tuyên Tuyên cười mờ ám: “Vẫn không quyết định ư?”
Tần Tuyên Tuyên đột nhiên hồi phục lại tinh thần, thấy hắn lại làm bộ muốn hôn lên mu bàn tay cô, cô giật mình vội nói: “Em đồng ý!”
Động tác của Đỗ Mộ Ngôn dừng lại, đưa một tay gỡ bàn tay ngỏ của cô ra, nhìn cô chằm chằm nói: “Lặp lại rõ ràng đầy đủ một lần nữa.”
Tần Tuyên Tuyên trừng mắt nhìn Đỗ Mộ Ngôn, lời nói đã ra khỏi miệng dĩ nhiên không thể thu về được nữa. Thật ra đồng ý làm bạn gái hắn cũng không sao, khi nào thấy không hợp thì chia tay là được rồi. Nghĩ thông suốt, cô lại lặp lại một lần, “Em đồng ý làm bạn gái anh.”
Đỗ Mộ Ngôn yên lặng nhìn Tần Tuyên Tuyên, đáy mắt vui sướng, hơi choáng váng mở