Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Có Chạy Đằng Trời

Có Chạy Đằng Trời

Tác giả: A Đào Đào

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341907

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1907 lượt.

có người thân của Lục Tiến đã ngủ yên trong lòng đất.
Trên triền núi mọc đầy hoa tươi, vú nuôi đã tự tay làm một cái bàn trúc mới tinh, trên mặt bàn đặt hoa tươi biểu tượng hạnh phúc hòa thuận, trái cây, thuốc lá và cả lá cây cọ.
Sau khi dẫn theo Sơ Vân quỳ lạy hết mọi người rồi khắc tên Hạo Hạo vào một tấm thẻ trúc đặt trước mỏm núi, Lục Tiến nắm tay Sơ Vân đến bên chiếu, sau đó hai người ngồi đối diện nhau trên mặt đất.
Vú nuôi mặc một chiếc áo sơ mi dài tay nhiều màu sắc, mái tóc dài hoa râm cuốn lên thành búi, trang phục lộng lẫy làm “người chứng giám hôn lễ” cho hai người.
Bà quỳ xuống đất, chắp tay trước ngực, đối mặt với mặt trời mọc phía đông tụng kinh bái Phật, khuôn mặt già nua vô cùng thành kính.
Dưới sự dặn dò của vú nuôi, Lục Tiến và Sơ Vân úp lòng bàn tay vào nhau, sau đó vú nuôi dùng dây ruy băng trói hai người lại với nhau, để hai người cùng bỏ tay vào chậu bạc chứa nước hoa đã chuẩn bị sẵn, miệng thì thào chúc phúc, chúc cho hai người trong tương lai có thể như hương thơm của hoa, thanh khiết như nước.
Cuối cùng, bà đứng dậy, chậm rãi đi đến trước mộ phần của ba mẹ Lục Tiến, xoay người tháo xuống một đóa hoa tươi đang nở rộ. Sau khi nhúng hoa tươi vào chậu bạc, bà mỉm cười dùng hoa đi về phía hai người đang ngồi trên chiếu trúc rắc nước lên. Bà dùng đôi tay của mình thay thế ba mẹ Lục Tiến chúc phúc cho Lục Tiến và Sơ Vân sẽ có nhiều con cháu, phúc đức viên mãn.
Một cơn gió khẽ vờn qua, lá cây giữa núi rừng lay động nhe, phát ra âm thanh xào xạc, hoa tươi trên triền núi cũng lay động theo cơn gió giống như đang vẫy tay hoan hô.
Trong quá trình diễn ra hôn lễ đơn giản, tầm mắt của Lục Tiến và Sơ Vân đều không rời khỏi đối phương. Bọn họ dựa theo lời chỉ dẫn của vú nuôi, cùng nhau hoàn thành từng bước một.
Mãi cho đến khi vú nuôi tuyên bố hôn lễ chấm dứt Lục Tiến mới quỳ một chân dậy, ánh mặt trời chiếu rọi dưới rặng mây đỏ, hoa tươi trên triền núi lắc lư theo gió tỏa ra hương thơm quanh quẩn, hắn nghiêng người dùng nụ hôn như lời tuyên thệ hôn lên cô gái xinh đẹp mặc váy lụa mỏng rực rỡ.
Gương mặt như bạch ngọc của Sơ Vân hơi ửng đỏ, cô hơi nhắm mắt lại, mỉm cười nhận lấy nụ hôn của chồng mình.
Một đôi vợ chồng ôm hôn nhau trong biển hoa mênh mông, một cảnh tượng tốt đẹp như vậy khiến cho đôi mắt vú nuôi hoen đỏ. Bà lẳng lặng nhìn bọn họ rồi nước mắt rơi như suối trào.
Trong thoáng chốc, bà cảm thấy như mình đang xuyên qua thời gian, trở về hơn hai mươi năm trước chứng kiến một đôi vợ chồng khác.
Hai người nhiều năm không gặp nên mắt cũng đẫm lệ, sau khi ôm nhau một lúc, Sơ Vân cùng Lục Tiến dìu vú nuôi chậm rãi theo con đường nhỏ quay về sơn thôn, vốn tưởng rằng hai người họ sẽ ngủ lại ngôi nhà cũ của Lục Tiến một đêm nhưng không ngờ khi bọn họ vừa đi tới đầu thôn thì xe Euler phái tới tiếp ứng cho Lục Tiến đã đứng chờ sẵn.
Lục Tiến cũng không có quá nhiều thời gian để lo chuyện yêu đương nữa. Bởi vì ngay hôm sau khi hắn bị tập kích thì đã nhận được tin Euler đã tra ra người ra tay chính là quan viên cấp cao của quân chính quyền. Mà cùng thời gian đó, đối phương lại đưa ra yêu cầu hòa đàm, bọn họ yêu cầu giao nộp vũ khí cũng như chấp nhận cho quân chính phủ điều chỉnh biên giới. Nói cách khác thì là bọn họ muốn quân độc lập đầu hàng cũng như tiếp nhận sự lãnh đạo của bọn họ, mà quân độc lập chỉ có thể hưởng sự quản hạt của mình trong phạm vi đặc quyền nhất định. Điều kiện hà khắc hơn so với mấy lần trước đã khiến cho quân đội dấy lên sóng to gió lớn.
Euler vừa phái người chạy tới tiếp ứng vừa gia tăng gấp đôi binh lực ở biên giới. Trong mắt anh ta, đối phương đã mất thành ý hòa đàm, trận chiến này khó mà tránh khỏi.
***
Lục Tiến dẫn theo Sơ Vân trở về doanh trại suốt đêm. Đến khi bọn họ về tới doanh trại thì đã là nửa đêm, Euler vẫn đứng chờ dưới lầu cho đến khi người đã đứng trước mặt anh ta, sau đó anh ta quét qua hai người từ trên xuống dưới một vòng mới yên lòng.
Lúc anh ta nhận được tin xe của Lục Tiến đã gặp chuyện không may quả thật trong lòng vô cùng bất an, nếu là trước kia thì anh ta có thể khẳng định không tới hai ngày A Tiến sẽ an toàn đứng trước mặt anh ta, nhưng lúc này A Tiến còn dẫn theo một cô em dâu yếu ớt đến mức một con kiến cũng không đành lòng giẫm lên, anh ta thật sự lo lắng A Tiến sẽ vì che chở cho cô gái kia mà xảy ra chuyện gì. Cũng may hai người đều không sao, nếu không nhất định anh ta sẽ bị cái tên nhóc kia suốt ngày ôm súng đi theo sau mông anh ta, sau đó không ngừng nháy cặp mắt to mà hỏi anh ta khi nào thì ba mẹ về bức điên mất.
“Trở về là tốt rồi, trở về là tốt rồi” Euler thở ra một hơi, vẻ mặt như thật sự trút được gánh nặng, chỉ kém phần không có lau mồ hôi mà thôi.
“Anh vào phòng họp trước đi, tôi tới ngay.” Lục Tiến gật đầu với anh ta, dắt tay Sơ Vân đi vào căn nhà của mình.
Hắn đưa Sơ Vân lên lầu hai, vốn định nhìn Hạo Hạo một cái rồi mới đi nhưng liếc thấy phòng trẻ em yên ắng không có tiếng động gì nên nghĩ hẳn là con trai đang say giấc nồng, hắn kìm nén ý nghĩ muốn vào ôm lấy con, chỉ nh


XtGem Forum catalog