Tác giả: A Đào Đào
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341878
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1878 lượt.
nhạt.
Sau khi Lục Tiến nắm tay cô đi qua khe núi, Sơ Vân bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh ngạc la lên, “Đẹp quá!”
Hoa dại mọc khắp đồi núi rất tự nhiên nối tiếp nhau, theo gió chập chờn, cứ như vậy xâm nhập vào tầm mắt cô. Đỏ, vàng, tím, như thơ như vẽ làm cho người ta phải hoa mắt mê đắm. Cô không nhịn được thả tay Lục Tiến ra, xách váy lên chạy lên sườn núi, đi về phía biển hoa.
“Thật là đẹp! Thật sự quá đẹp!” Mặt trời vừa lên chiếu ánh vàng rực cả một biển hoa, đẹp không gì sánh nổi.
Lúc chạy đi dây buộc tóc đã rơi xuống, mái tóc dài bị gió nhẹ nhàng nâng lên, cô không nhịn được mở rộng hai tay, nhắm mắt lại hít một hơi thật sâu không khí mang theo hương hoa tươi mát.
Lục Tiến mỉm cười, đi đến triền núi, quỳ gối ngồi xuống một mỏm núi nhỏ, ánh mặt trời chiếu lên mặt hắn, vô cùng điển trai, hắn đưa tay ngăn trở ánh sáng, nheo mắt nhìn cô gái đang nhắm mắt hít thở phía trước.
Trong biển hoa, cô gái mặc váy trắng như đang tắm gội bằng ánh nắng màu vàng kim, kinh hãi than lên thiên nhiên thật kì diệu. Cô không nói gì, trước ánh mắt người khác nở một nụ cười mừng rỡ mới là hình ảnh đẹp nhất.
Một lúc sau, Sơ Vân hoàn hồn từ trong sự kinh ngạc. Quay đầu lại nhìn bốn phía, thấy Lục Tiến đang đứng trên triền núi đợi cô, cô bất an mấp máy miệng, cẩn thận xách váy đến gần hắn.
“Xin lỗi, tôi chỉ…” Cô khẽ nói xin lỗi, nhất thời ham vui nên đã làm cho hắn đợi đến mất kiên nhẫn phải không?
Lục Tiến không nói gì, chỉ duỗi bàn tay phải về phía cô gái có đôi gò má ửng hồng, đôi mắt ướt át của cô nháy nháy, tiến lên một bước đặt bàn tay nhỏ bé của mình vào tay hắn. Bàn tay to lớn nắm lấy, bao quanh đôi tay ngọc của cô, kéo cô ngồi xuống cạnh mình.
“Ở đây đẹp không?” Hắn lẳng lặng nhìn cô.
“Ừm” Cô vui vẻ thoải mái nhìn biển hoa, không chút do dự gật đầu.
Lục Tiến mỉm cười, cùng cô nhìn về phía biển hoa. Nửa ngày sau, hắn buông cô ra, đứng dậy.
“Ơ, còn đi đâu nữa sao?” Sơ Vân cũng đứng dậy theo.
“Không cần, đến rồi.” Lục Tiến khẽ lắc đầu, cầm giỏ trúc vú nuôi đã chuẩn bị lên.
“Ơ?” Sơ Vân sửng sốt, không phải nói đi gặp người nhà cùa hắn sao?
“Ba, mẹ con đã về.” Lục Tiến lấy từ trong giỏ ra hai cái chén, đặt trên gò núi cách hai người không xa, sau đó chậm rãi đặt điểm tâm trong giỏ lên.
“Lão già thối, con đã về.” hắn đi đến gò núi thứ ba, lấy một bình rượu đế từ giỏ trúc ra, mở nắp bình rót đầy ba chung rượu, sau đó đặt lên sườn núi.
“Lão nghiện thuốc, con đã về.” hắn mang giỏ đến gò núi thứ tư, lấy một bao thuốc lá ra, sau đó một vài điếu trong bao ra, dùng bật lửa đốt ba điếu thuốc thơm, đặt từng cây lên phiến đá nhỏ trên sườn núi.
Cuối cùng, hắn hắn lùi về sau vài bước, lẳng lặng nhìn về sườn núi phủ đầy hoa dại xanh tốt.
Bàn tay nhấc váy của Sơ Vân thoáng cái buông lỏng ra. Cô nhìn về phía Lục Tiến đang lẳng lặng nhìn về mấy nầm mồ phía trước, sắc mặt lạnh lùng nhưng mang theo một vẻ cô đơn không nói nên lời, nước mắt rơi xuống, chảy đầy mặt.
Nguy hiểm tới đột ngột
“Vú à, vì sao người nhà của anh ấy lại như thế?” Thân thể cô hoàn toàn ngâm trong nước ấm trong thùng tắm, hai tay ôm đầu gối tựa vào thùng. Hàng lông mi dài hạ xuống, ánh mắt dán vào những gợn nước trong thùng, khóe mắt đỏ ửng, kinh ngạc hỏi nhỏ.
Bên ngoài vú nuôi chậm rãi dùng gáo rót nước ấm vào thùng. Sau khi nghe thấy cô hỏi vậy, tay cầm gáo của bà dừng lại một chút.
Nửa ngày sau, bà thở dài một hơi, đổ hết chỗ nước vào lại vào sau đó chậm rãi ngồi xuống chiếc ghế trúc bên cạnh thùng.
“Vú, có phải cháu rất giống mẹ của anh ấy không?” Sơ Vân quay đầu lại lẳng lặng nhìn bà.
“Không, không phải.” vú nuôi khẽ lắc đầu.
“Cái này…không giống.” bà khoa chân múa tay nghiêm mặt, dùng tiếng phổ thông cứng ngắc trả lời. Nhìn bếp lò còn đang đốt củi, gương mặt đen gầy gò của bà có vẻ như đang nhớ lại, “Nhưng hai người khá giống nhau, đều là người phương khác tới.” Vú nuôi nhìn gương mặt xinh xắn của cô, có vẻ giật mình. Thật sự rất giống, đều có nụ cười ngọt ngào, còn đẹp hơn cả hoa trong núi, nhìn qua là biết không nên thuộc về nơi này.
“Bà ấy là do ba của A Tiến mua về.” vú nuôi thì thào nói. Sau đó thấy cô trừng mắt nhìn mới giật mình hoàn hồn, biết mình đã nhiều lời.
“Mua về?” Sơ Vân sửng sôt.
“Cháu gái chớ hỏi nữa, nếu A Tiến đồng ý thì vú sẽ nói cho cháu biết, aizz, nghiệp chướng mà.” Vú nuôi khẽ thở dài, cầm lấy chiếc váy trắng của Sơ Vân, cẩn thận nhặt mấy cộng cỏ dính trên đó.
Lại là như thế sao…
Sơ Vân kinh ngạc nhìn vú nuôi cúi đầu không chịu nói, ngu ngơ một lúc.
Sau khi trở về từ chỗ nấm mồ, Sơ Vân không còn trông thấy vẻ mặt cô đơn trước đó của Lục Tiến nữa. Lúc trở lại căn nhà trúc, hắn đã khôi phục lại dáng vẻ ngày thường, ngược lại Sơ Vân sau khi cùng hắn trở về từ biển hoa thì đôi mắt không thể khống chế được sóng triều. Cô cũng không biết gì cái vì lại như vậy, có lẽ là vì thần sắc trong ánh mắt hăn quá thê lương.
Đến tối, cô bị Lục Tiến ép buộc thân mật trên giường nửa ngày, từng nụ hôn nhẹ nhàng, chiếc lưỡi phách đạo hôn nhập vào chỗ sâ