Tác giả: Nhất Vạn Vạn
Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015
Lượt xem: 1342861
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2861 lượt.
còn chưa kịp phản ứng, thân thể cao lớn đè ép cô đã rời đi, đuổi theo người phụ nữ vừa chạy đi: "Y Nhiên, Y Nhiên. . . . . ."
Người phụ nữ kia đối với anh ta có lẽ rất quan trọng đi, bằng không sao lại khẩn trương như vậy?
Đại não của Đoan Mộc Mộc xoay chuyển rất nhanh, sau đó kéo lại quần áo đã bị nhăn nhúm của mình, lại liếc mắt nhìn hướng người đàn ông chạy đi, sau đó bước đi
Cô hoàn toàn không biết một màn này sớm đã bị đám chó săn núp trong bóng tối chụp lại.
Sai lệch múi giờ đối với Đoan Mộc Mộc mà nói là chuyện thống khổ nhất, mà chuyện khiến cô căm tức nhất là đang sai lệch múi giờ thì điện thoại di động vang lên ——
"Alo" Âm thanh của cô giống như đang còn bay lượn ở ngàn dặm xa xôi.
"Đầu gỗ, cậu lên trang đầu báo giải trí rồi!" Người nói chuyện là Giảm Ưu, người bạn đáng tin cậy của cô.
"Ừm!" Cô đáp một tiếng, sau đó trực tiếp cúp điện thoại, trong lòng còn mắng một câu nha đầu chết tiệt kia dám phá mộng đẹp của ta, sau đó tắt máy.
Đối với nội dung vừa rồi trong điện thoại, một chữ cũng không lọt vào tai cô.
"Bang bang!" Hình như vẫn chưa ngủ được mười phút, tiếng gõ cửa đáng ghét lại vang lên, cô nổi giận trực tiếp dúi đầu vào trong gối nằm, nhưng âm thanh bất đắc dĩ này vẫn kéo dài, giống như nếu không mở cửa sẽ phá cửa mà vào.
"Ba, mở cửa!" Cô rống, nửa ngày nhưng không thấy tiếng đáp lại, tiếng gõ cửa vẫn còn kéo dài.
Rốt cuộc cô không thể không rời đi tấm chăn ấm áp để đi mở cửa, nhưng khi chứng kiến người đứng ngoài cửa thì thoáng chốc sáu hồn cũng bay mất.
Ai ya. . . . . .
Một người đàn ông áo đen, cao lớn đúng tiêu chuẩn 1m8, hơn nữa toàn thân đều đen, người này đang đóng phim bom tấn của Mỹ sao?
Đoan Mộc Mộc nuốt nước miếng, mới nghe được âm thanh của mình, "Anh..anh tìm ai?"
"Xin hỏi cô là Đoan Mộc Mộc sao?" Một người đàn ông trung niên bước tới, ánh mắt tinh nhuệ lướt trên người cô, sắc bén đến độ khiến cho sau lưng người ta căng lên.
"Vâng, các người là. . . . . ." Đoan Mộc Mộc còn chưa hỏi xong, đã bị cắt ngang.
"Làm phiền cô Đoan đi theo chúng tôi một chuyến!"
Đoan Mộc Mộc bị ‘mời’ đến một biệt thự có kiến trúc bề ngoài giống như cung điện, trên người cô vẫn đang còn mặc áo ngủ hình mèo Kitty đáng yêu, giờ phút này đối mặt một đám người có vẻ mặt nghiêm túc và khí chất cao quý ngồi trên ghế salon, cô có cảm giác như một nữ hầu gái đang được hoàng gia thẩm duyệt
Giật giật môi, cô vừa muốn mở miệng, liền nghe trong phòng vang lên một giọng nói uy nghiêm: "Cô Đoan, ngồi đi!"
Mời cô ngồi? Liếc nhìn chiếc ghế salon bằng da khảm ngọc trai màu trắng, cô thật sự là không có dũng khí, vật này vừa nhìn đã biết là có giá trị xa xỉ, lỡ ngồi bị hư cô không thể bồi thường nổi, nếu ngồi dơ bẩn, cô cũng không lau được.
"Không cần, không cần, " cô liên tiếp khoát tay, nhìn về phía bà lão đang nói chuyện với mình, mái đầu bạc trắng giống như tơ, sắc mặt trắng hồng, vì được chăm sóc bảo dưỡng kỹ lưỡng nên nhìn chỉ như hơn ba mươi tuổi, tuy nhiên ánh mắt kia đặc biệt sâu thẳm, giống như một đầm nước sâu đang lẳng lặng chảy, ai mà nhìn thấy bà, cũng sẽ bị hút vào con sóng gợn lăn tăn trong, dù có muốn giãy giụa cũng vô ích.
"Cô mang thai đứa bé của An Thần?" Một người đàn ông trung niên cũng ngồi trên ghế sa lon, rất uy nghiêm, bình tĩnh.
Cái gì mà đứa bé? Đoan Mộc có chút ngơ ngẩn, hoàn toàn quên mất chuyện xảy ra ở sân bay bữa trước.
Phịch!
Một cuốn tập san giải trí bay tới trước mặt cô, trong đó có một tấm hình cô đang kéo người đàn ông kia. Phía trên tấm hình có một dòng tít rất to——
Thiếu chủ Lãnh Thị kiếm niềm vui mới, phơi bày chuyện có thai!
Thì ra là cái này?
Đoan Mộc Mộc lắc đầu liên tục, "Không phải vậy, đây đều là hiểu lầm, hiểu lầm!"
"Hiểu lầm?" Người đàn ông ngồi trên ghế sa lon cười lạnh, "Tin tức này báo chí, TV và internet đều đăng mà có hiểu lầm!"
À?
Đoan Mộc Mộc vô cùng choáng váng. . . . . .
Không thể nào?
"Cô Đoan, cô đã có mang cốt nhục của nhà họ Lãnh chúng ta, hơn nữa chuyện này đã bị loan tin bởi các phương tiện truyền thông, cho nên chuyện này chúng tôi sẽ chịu trách nhiệm về vụ việc này." Bà lão tiếp lời.
Đoan Mộc Mộc lắc đầu lia lịa như muốn vứt bỏ những chuyện mơ hồ này, cô muốn giải thích, nhưng nhất thời không biết bắt đầu mở miệng từ chỗ nào. Nếu cô biết người đàn ông bị cô kéo tới chịu tội thay là thiếu gia của Lãnh thị, thì cô thà rằng đồng ý lời cầu hôn của Hồ Tiểu Liệt cho xong.
"Thưa phu nhân. . . . . . Không, thưa bà không phải như vậy đâu ạ. " Đoan Mộc Mộc há mồm: "Cháu không mang thai cốt nhục của nhà họ Lãnh các người, chuyện này chỉ là một hiểu lầm, là một vở kịch."
"Vậy sao?" Bà lão chợt cười một tiếng, nhưng nụ cười này không hiện trong đáy mắt của bà: "Cho dù không mang thai cũng không sao, kết hôn, hai đứa tự nhiên sẽ có con."
Kết hôn?
Lần này Đoan Mộc Mộc còn chưa kịp mở miệng, đã nghe phía sau truyền đến một giọng nói vô cùng lạnh lẽo âm u: "Cháu sẽ không kết hôn với cô ta!"
Xoay người, thấy Lãnh An Thần vẻ mặt lạnh lẽo đi vào, tay còn dắt the