Tác giả: Nhất Vạn Vạn
Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015
Lượt xem: 1342888
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2888 lượt.
ải mang thai sao? Sao lại có máu?"
"Đúng vậy a, Đúng vậy a. . . . . ."
"Chẳng lẽ là mang thai giả hay sao?"
Âm thanh hỗn loạn nổi lên bốn phía, Đoan Mộc Mộc đứng ngây người tại chỗ như phỗng, hiện tại là cô bị vạch trần tại chỗ đi.
Đại sảnh nhà họ Lãnh giờ phút này yên tĩnh đến rơi một cây kim cũng có thể phát ra tiếng vang ầm ầm, tất cả mọi người ngồi ở đó sắc mặt nghiêm túc, chuyện tối nay có thể nói là đề tài cho thiên hạ gièm pha, mất thể diện không chỉ một mình Đoan Mộc Mộc cô, mà là cả nhà họ Lãnh.
Đoan Mộc Mộc liếc nhìn lão phu nhân ngồi trên ghế sa lon, tay cầm cây quải trượng bằng ngọc lưu ly màu trắng tinh, trái tim như bị thắt chặt, ngay cả hít thở cũng khó khăn, nhưng chuyện này là do cô gây ra, nên cô phải có ý kiến, vì vậy chậm rãi đứng dậy, hướng về phía người đang ngồi bái thật sâu: "Thật xin lỗi!"
"Xin lỗi thì có ích gì không? Mặt mũi của nhà họ Lãnh gia đã bị cô làm cho mất hết." Người nói chuyện là mẹ nhỏ của Lãnh An Thần, tuổi trẻ có thể so sánh ngang với với Đoan Mộc Mộc, nhưng âm thanh lại bén nhọn đáng sợ.
"Ai, vốn dĩ trong bụng không có con, nhưng lại cứ muốn giả mạo, chắc biết sẽ có một ngày như thế." Dì nhỏ của Lãnh An Thần cũng mở miệng.
"Người ta cũng không phải nghĩ như vậy, cho rằng chỉ cần câu được người đàn ông lên giường, thì mang thai chỉ là chuyện nhỏ, ai biết. . . ."
Cả phòng khách trong phút chốc lại an tĩnh lại, người nào cũng cất giấu những suy nghĩ riêng trong lòng, Đoan Mộc Mộc đã nói xong, cô cảm thấy mình cũng không cần thiết phải đứng đây chịu sự xét xử của mọi người, tuy nhiên khi vừa xoay người đi, liền bị lão phu nhân gọi lại: "Cháu dừng lại!"
Đoan Mộc Mộc cho rằng lão phu nhân lo lắngchuyện ly hôn phải phân chia tài sản, lại bổ sung: "Cháu sẽ không lấy một đồng nào của nhà họ Lãnh!"
Lời này nhất thời đưa tới một trận xôn xao nho nhỏ, nhưng trong chốc lát lại trầm lắng xuống, bởi vì câu nói của lão phu nhân: "Ta không đồng ý các cháu ly hôn!"
Tất cả mọi người bất ngờ nhìn hết về phía lão phu nhân, chỉ thấy bà lại mở miệng nói thêm một câu còn nặng cân hơn cả trái pháo: "Tiểu Thần, ta mặc kệ cháu dùng phương pháp gì, trong vòng một tháng cháu phải khiến vợ mình mang thai!"
Bên trong phòng ngủ, Đoan Mộc Mộc với khuôn mặt trắng bệch ngồi ở đó, cô không ngờ mọi chuyện lại biến thành như vậy, cô cho rằng khi chuyện này bại lộ, thì mình có thể thoát thân, ai ngờ lão phu nhân lại ra quyết định như vậy.
"Bà xã, đang suy nghĩ gì đấy?" Lãnh An Thần bước trên tấm thảm mềm mại, không một tiếng động tiến đến gần.
Đoan Mộc Mộc né tránh hơi thở bức người của anh, đôi mắt tròn trợn lên giận dữ nhìn người đàn ông trước mắt: "Tại sao anh không từ chối?"
Anh hoàn toàn có thể cự tuyệt câu nói của lão phu nhân, từ nay có thể gạt bỏ được cô, sau đó cùng người phụ nữ bảo bối của anh như hình với bóng, nhưng anh lại không làm, chẳng biết tại sao, giờ khắc này, Đoan Mộc Mộc lại cảm thấy người đàn ông này đang đùa giỡn với cô.
"Từ chối? Tại sao phải từ chối?" Quả nhiên, Lãnh An Thần khẽ cười một tiếng, con ngươi tối đen lóe ra ánh sáng sắc lạnh, sau đó cúi người, đôi môi kề gần sát bên tai của cô: "Cô mang thai đứa bé của tôi, như vậy tương lai tôi sẽ được chia thêm một phần gia sản!"
"Vô sỉ!" Đoan Mộc Mộc đẩy anh ra.
"Ha ha. . . . . ." Lãnh An Thần cười to: "Là do cô cô thiết kế cục diện này, tại sao lại nói tôi vô sỉ? Nếu như nói tôi vô sỉ, chỉ sợ là về sau muốn vô sỉ coi trọng cô. . . . . . Cô cũng biết tôi đã nhận nhiệm vụ, một tháng, thật khẩn trương a! Một ngày phải làm mấy lần? Ba lần hay năm lần? Bà xã, cô nói đi?"
Bốp!
Đoan Mộc Mộc giơ tay lên quăng tới, một cái tát này quá đột ngột, Lãnh An Thần bất ngờ nên không đề phòng, nặng nề chịu một tát, con ngươi đen nhánh chợt trở nên tối sầm, giống như nuốt phải đám mây đen khiến người ta sợ hãi, tay Đoan Mộc Mộc ngay lập tức bị bóp chặt: "Cô còn dám đánh tôi?"
Sức lực của anh quá mạnh, dường như muốn vặn gãy tay cô, sương mù ở trong mắt của cô nhanh chóng mờ mịt: "Buông tôi ra!"
"Buông ra? Vốn muốn để cho cô có một chút chuẩn bị, ngày mai chúng ta sẽ bắt đầu tạo người, nhưng bây giờ lại thấy cô có hơi sức như thế, không bằng bắt đầu từ bây giờ." Nói xong, tay của anh đã rơi xuống ngực cô, chỉ nghe được xoạt một tiếng, bộ lễ phục mỏng manh đã bị xé toang, anh nắm bầu ngực mềm mại của cô, tùy ý xoa nắn.
"Dừng tay, không được đụng vào tôi!" Đoan Mộc Mộc liều mạng giãy giụa.
Nhưng, làm sao Lãnh An Thần có thể dừng lại? Tối nay anh thật sự đủ xấu mặt rồi, đây là chuyện xấu mặt lần đầu tiên Lãnh An Thần phải chịu, cô lần lượt đem anh đặt trên đầu sóng ngọn gió, lại khiến cho anh ngay cả sức mạnh xoay chuyển cũng không có, người phụ nữ này thật đáng chết!
Lãnh An Thần mạnh mẽ xé rách quần áo trên người cô, áo ngực bị anh gạt bỏ, hai luồng mềm mại như bánh pút-đing bị bàn tay anh xoa nắn càng thêm tuyết nộn, viên san hô thô sáp trên đỉnh núi đụng vào lòng bàn tay của anh, hấp dẫn hạ thân của anh t