Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Nhất Vạn Vạn

Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015

Lượt xem: 1343185

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3185 lượt.

uả xấu nhất là cái gì?”
“Vậy thì sẽ bị phán định là cố ý đả thương người, mà hình phạt bình thường xử là từ 5 năm trở lên 10 năm trở xuống” Vương Minh Đào nói rõ rồi nhìn vẻ mặt Lãnh An Thần u ám giống như bầu trời bên ngoài xe, “Lãnh tiên sinh vẫn nên nghĩ biện pháp, thiếu phu nhân không chịu nổi hình pháp như vậy.”
Mặc dù cũng chẳng hiểu rõ bao nhiêu về Đoan Mộc Mộc, nhưng thông qua trao đổi ngắn ngủi vừa rồi, cô yếu ớt như vậy nhìn cũng làm cho người ta đau lòng, hơn nữa dựa vào nhạy cảm của luật sư có thể cảm thấy cô đang buông tha, hoặc là nói đang đánh cuộc.
Lãnh An Thần quay đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ, chân mày chặt giống như đã khóa lại, trầm mặc chốc lát nói, “Đi quán cà phê tìm nhân viên, có thể tìm người ra ngoài làm chứng hay không?”
“Tôi biết rồi” Vương Minh Đào gật đầu, xuống xe, trước lúc cửa xe đóng còn nói, “Lãnh tiên sinh, trạng thái của thiếu phu nhân không ổn, chuyện này không thể kéo dài quá lâu.”
Nhắm mắt lại, Lãnh An Thần đóng cửa xe, anh đấm đánh vào trên chỗ ngồi, tài xế sợ ngay cả thở cũng không dám.
Mục đích Tần Quỳnh trở về lần này, anh không phải là không biết, mà anh mặc cho cô dính vào, cũng là có mục đích của mình, nhưng không ngờ sẽ dính líu đến Đoan Mộc Mộc, vừa nghĩ tới Vương Minh Đào nói trạng thái của cô không ổn, tim của anh giống như là bị dao cắt.
Những thứ hôm nay cô phải chịu, anh nhất định sẽ thay cô đòi lại gấp bội!
Cuối cùng Lãnh An Thần ngắm nhìn cửa chính bót cảnh sát, sau đó âm thanh khàn khàn vang lên, phân phó tài xế, “Đi bệnh viện!”






Trên giường bệnh, khuôn mặt cô gái trắng bệch như tờ giấy đang ngủ, cái trán có vết thương nhỏ nhưng cũng không ảnh hưởng đến vẻ đẹp của cô.
Lãnh An Thần lẳng lặng nhìn, duy trì tư thế đã lâu, giống như là bị hóa đá, nhưng nội tâm của anh không hề bình tĩnh giống bề ngoài, những việc trải qua giống như là một bộ phim năm xưa rõ ràng trở về trước mắt anh.
“Quỳnh Quỳnh, nếu như anh nghèo rớt mồng tơi, em sẽ gả cho anh chứ?” Âm thanh thiếu niên giòn vang giống như đồ sứ phát ra, cực kỳ dễ nghe.
“Không biết” Cô gái giơ khuôn mặt nhỏ lên, “Em không muốn gả cho người nghèo rớt mồng tơi!”
“Vậy anh biết rồi, sau này anh sẽ cố gắng gấp bội, để mình biến thành phú ông, đến lúc đó em nhất định phải gả cho anh!” Thiếu niên làm ra cam kết thì trong tròng mắt đen chớp động ánh sáng vô cùng kiên định.
Âm thầm hít một hơi, Lãnh An Thần ép buộc mình buông quả đấm nắm chặt ra, “Không có việc gì, thương thế của em như thế nào?”
Nghe nói như thế, hai mắt đen nhánh như kim cương của Tần Quỳnh lập tức phủ lên một tầng hơi nước, lộ ra uất ức, “An Thần, em không ngờ cô ấy hung ác vậy, thế nhưng có thể…”
Trong không khí dâng lên ý lạnh, mặc dù Lãnh An Thần đã rất nỗ lực khống chế, nhưng nghe nói như thế thì vẫn không tự chủ được.
“Cô ấy đã bị cảnh sát mang đi” Lãnh An Thần lên tiếng cắt đứt, anh không thể nghe tiếp những lời phỉ báng Đoan Mộc Mộc.
Bà xã của anh là dạng gì anh rõ ràng nhất, không cần người nào tới nói cho anh biết!
“Hả?” Tần Quỳnh cố làm ra vẻ mặt kinh ngạc.
Nhìn cô như vậy, Lãnh An Thần bước lên trước, “Cảnh sát sẽ tra rõ chân tướng sự tình!”
Sắc mặt của Tần Quỳnh hơi đổi vi một câu nói, gần như nhỏ không thể thấy, nhưng Lãnh An Thần vẫn bắt được.
“An Thần, nhất định là cô ấy quá hận em, mới có thể như vậy… Ở trong quán cà phê, cô ấy còn tạt nước vào mặt…” Tần Quỳnh tiếp tục nói.
“Vậy em định làm như thế nào?” Lãnh An Thần chậm rãi mở miệng, tròng mắt đen nhìn chằm chằm cô, từng chữ từng câu mà nói, “Những lời chứng của em sẽ quyết định kết quả cuối cùng của cả vụ án.”
“Em…” Tần Quỳnh cắn môi mỏng, hàm răng như ngọc lóe ở dưới ánh đèn, lộ ra vẻ mặt rối rắm.
Lãnh An Thần trầm mặc không nói, chờ cô mở miệng, nhưng cô lại hỏi ngược một câu, “Anh hi vọng em làm thế nào?”
Rõ ràng nhìn ra cô đang hỏi ý kiến của anh, nhưng chỉ có anh biết, cô đang ám chỉ mình, hai ngày qua, cô không chỉ một lần dùng phương pháp dụ dỗ anh mà cùng lúc dùng nhiều phương pháp, nhưng anh đều cự tuyệt.
“An Thần, em chỉ muốn ở cùng anh, em nói rồi năm đó em đi cấp tốc là bất đắc dĩ, khi đó em có bệnh, em không muốn liên lụy anh, chỉ có tìm ra lý do như vậy mới khiến anh chết tâm, em cho là em sẽ chết, nhưng trời cao còn rủ lòng thương xót, cuối cùng lại là chẩn đoán nhầm…” Tần Quỳnh tựa đầu ở ngực anh, đôi tay nhốt chặt hông anh.
“Vậy tại sao không trở lại?” Thật giả trong lời nói của cô, anh không muốn đi điều tra, nhưng cảm giác nói quá, hơi giống cẩu huyết trong phim tình cảm.
“Em sợ anh sẽ không cần em, hơn nữa khi đó em nghe nói anh vẫn cùng với Lam Y Nhiên” Cô nói không sai, sau khi Lãnh An Thần tìm được đường sống trong chỗ chết, anh sẽ không tin tình yêu, cô gái đối với anh mà nói cũng chỉ là một công cụ phát tiết cùng chơi đùa.
“Anh là một người kiêu ngạo, em cũng nghe nói anh vì em mà suýt nữa… Em biết rõ tính khí của anh, sao anh có thể dễ dàng tha thứ cho em?” Tần Quỳnh chảy nước mắt, nước mắt thấ