Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Nhất Vạn Vạn

Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015

Lượt xem: 1343178

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3178 lượt.

t, lúc cô chịu hành hạ, anh có bao nhiêu khổ sở, nhưng không có cách nào!
Bên trong phòng, cô giãy giụa cũng bị nụ hôn của anh áp chế, nhưng ngoài phòng, một đôi mắt như độc gắt gao nhìn chằm chằm bọn họ triền miên…






Nụ hôn nóng bỏng không thể cưỡng lại kết thúc, Đoan Mộc Mộc giống như người chết đuối, chỉ có thể níu lấy người đàn ông bên người, hình như làm vậy mới có thể làm cho mình không chìm xuống, thế nhưng một cái hôn cũng không đại biểu cho cởi bỏ tất cả.
“Về sau phải nghe lời biết không? Không cho một mình đi ra ngoài, nguy hiểm như vậy tuyệt đối không được xuất hiện lần nữa” Anh nói bá đạo, nếu như là trước kia, Đoan Mộc Mộc sẽ cảm thấy thích, nhưng bây giờ chỉ có ghét.
“Nguy hiểm? Anh cũng sợ em gặp nguy hiểm ư?” Đoan Mộc Mộc tránh ra từ trong ngực anh, mặc dù cô hết sức không muốn xa rời cái ôm trong ngực này, nhưng nghĩ đến cô gái khác đã từng nằm qua, còn dư lại chỉ có ghê tởm mà thôi, “Thời khắc anh đánh em một cái tát, sao không cảm thấy em sẽ gặp nguy hiểm?”
Gương mặt tuấn tú của Lãnh An Thần rõ ràng căng cứng, trong tròng mắt đen tràn ra khổ sở không cách nào nói rõ, không phải giải thích, chỉ nói, “Anh biết rõ không nên!”
Biết không nên, nhưng một cái tát kia còn đánh xuống, anh đang giải thích với mình ư?
“Chớ càn quấy nữa!” Lãnh An Thần đi tới, tay hạ xuống đỉnh đầu của cô, đáng tiếc một giây kế tiếp đã bị cô né tránh.
“Em càn quấy?” Đoan Mộc Mộc hừ lạnh, “Anh kiếm phụ nữ bên ngoài lại nói em càn quấy, Lãnh An Thần, tại sao anh không dám trả lời em?”
Cô nhìn anh, giọng của người gây sự.
Chân mày Lãnh An Thần nhíu lên, “Còn phải hỏi sao? Em nên rõ ràng, thời điểm ban đầu kết hôn là em muốn gả chứ không phải anh muốn cưới…”
Nháy mắt, bên trong phòng tĩnh lặng, tĩnh lặng đến mức có thể nghe được giọng nói máu chảy qua mạch máu.
Đúng vậy, vì cớ gì mà cô lại quên mất hôn nhân của bọn họ được xây dựng trên cơ sở một trò đùa, hơn nữa còn là cô muốn gả cho anh, anh căn bản cũng không cam tâm tình nguyện.
Thấy trên mặt cô hiện lên nụ cười giễu cợt, anh mới ý thức được mình nói cái gì, vươn tay ra cũng không dám đụng cô, e sợ cô né tránh giống như con nhím, “Mộc Mộc…”
“Em hiểu rồi, anh đều không cần phải nói cái gì nữa cả!” Đoan Mộc Mộc cười lạnh, “Ngay cả tư cách làm thế thân em cũng không có, có đúng hay không? Là em quá không biết tự lượng sức mình, anh đi đi, đi cùng cô gái trong lòng anh mà không phải ở chỗ này lãng phí thời gian của em.”
Nói xong, cô liều mạng kéo chăn lên che mình lại, Lãnh An Thần cũng không có đi, vẫn đứng đó, cũng không biết đứng bao lâu, Đoan Mộc Mộc mới nghe được tiếng mở cửa, tiếng khóc bị cô đè nén mới trút ra ––
Ngoài cửa, nghe cô khóc thút thít, tim Lãnh An Thần như bị dao cắt.
Quan hệ của bọn họ bị một cái tát của anh đánh về điểm khởi đầu, nhưng cô vĩnh viễn không biết một cái tát đánh vào trên mặt cô, lại đau ở trong lòng anh.
Đoan Mộc Mộc khóc xong thì ngủ, trong mơ mơ màng màng, cảm giác có thứ gì mềm mại lướt qua mặt mình, giống như là lông vũ, rồi lại không giống, bởi vì lông vũ không có nhiệt độ, hơn nữa nhiệt độ kia rất quen thuộc, giống như là bảo bối đã mất đi, dù cách nhiều năm gặp lại, vẫn cảm giác được.
Cô muốn dính về hướng nhiệt độ kia, dính qua…
“Mộc Mộc” Thấy bộ dáng cô không muốn xa rời mình, Tô Hoa Nam không nhịn được khẽ kêu.
Đã bao lâu không có như vậy?
Sau khi anh rời khỏi cô, cô luôn tràn đầy phòng bị với anh, không còn dính anh giống như vậy, tựa như mèo nhỏ tìm kiếm bảo vệ.
Tay của anh vuốt khuôn mặt cô, tất cả đều vẫn như sáu năm trước, một tích tắc này, Tô Hoa Nam có loại ảo giác, đó chính là thời gian chưa bao giờ rời đi, cũng như bọn họ chưa từng tách ra, cô cũng chưa từng lập gia đình, cô vẫn luôn là cô gái ở lớp tự học buổi tối, lén lút đứng ở chỗ cây đa lớn dưới bãi tập sân trường đợi mình.
“Mộc Mộc” Anh lại kêu, đầu cúi xuống, nhìn môi cô, nhớ tới tình cảnh khi đó sau khi tự học xong len lén núp sau cây đa hôn.
Môi của cô ngọt mềm, giống như bánh dẻo mới ra lò, hiện tại mỗi lần nhớ tới cũng sẽ làm anh cảm thấy đó là mùi vị tuyệt nhất trên đời.
Hơi thở của cô như lan, môi đỏ mọng đang ở trước mắt, Tô Hoa Nam cảm giác máu giống như sôi trào, ào ào dâng trào…
“An Thần” Vào lúc môi anh sắp dán lên cô thì cô chợt động, lẩm bẩm kêu, nháy mắt, tất cả tốt đẹp cũng đột nhiên ngừng lại.
“An Thần…” Cô lại kêu, hoàn toàn không biết giờ phút này trái tim Tô Hoa Nam bỗng bị ném xuống từ trên mây, hình như muốn rơi vào vực sâu không đáy.
“An Thần, chớ đi!” Tay của cô mạnh mẽ dùng sức, bấm vào cái gì, cuối cùng bỗng dưng mở mắt ra, mới đầu hoàn toàn mơ hồ, nhưng dần dần rõ ràng…
“Tô Hoa Nam!”
Cô rốt cuộc thấy rõ, trong mộng cô nhìn thấy Lãnh An Thần muốn hôn mình, tuy nhiên nó bị Tần Quỳnh níu lại, lập tức túm lấy, cô sợ kêu anh.
Đoan Mộc Mộc nhìn mặt anh ta gần trong gang tấc, khiếp sợ né tránh, nhưng ngón tay lại dính chặt, cúi đầu nhìn, mới phát hiện ra chẳng biết từ lúc nào ngón tay