XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Nhất Vạn Vạn

Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015

Lượt xem: 1342946

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2946 lượt.

thật giống như là điên khùng lướt qua, đóng vai phụ nói, “Hóa ra không cần lo lắng ví tiền quắt đi khi mua đồ, cảm giác thoải mái thế này!”
Đoan Mộc Mộc cũng vui vẻ, giơ đồ trong tay nói: “Hiện tại chị đây giàu chỉ còn lại tiền, cho nên cứ việc xài!”
Quan Tiểu Ưu cũng không biết mua bao nhiêu, cuối cùng cũng cảm thấy kiệt sức, sau đó nói, “Cậu cũng mua đi!”
Đoan Mộc Mộc cự tuyệt, Quan Tiểu Ưu đã cho nhân viên phục vụ ánh mắt, bên kia cầm đến một chiếc váy dài màu xanh nhạt, “Tiểu thư, da cô trắng, mặc y phục này nhất định rất đẹp mắt, hơn nữa cửa hàng chúng tôi mới trưng bày cái này, cô hãy thử xem!”
“Đúng vậy đó, cậu hãy thử xem, y phục chính là tâm tình” Quan Tiểu Ưu ở một bên thúc giục.
Thật sự là thịnh tình khó chối, Đoan Mộc Mộc đành phải cầm y phục đi vào phòng thử quần áo, mà Quan Tiểu Ưu nằm trên ghế sa lon nghỉ ngơi một cái, đang cầm cà phê thưởng thức.
“Sao thử y phục lại lâu như vậy?” Hơn nửa ngày sau, còn chưa thấy Đoan Mộc Mộc ra ngoài, Quan Tiểu Ưu bĩu môi.
“Tôi đi xem xem!” Nhân viên phục vụ cũng cảm thấy thời gian có chút dài, nhưng chốc lát, Quan Tiểu Ưu liền nghe nhân viên phục vụ thét chói tai ––
“Sao hả?” Quan Tiểu Ưu nhảy dựng lên từ trên ghế salon, sau đó chạy thẳng tới phòng thử quần áo, nhưng chứng kiến tới tình hình bên trong thì cũng lập tức bối rối.






Thế nhưng không có ai, nhưng rõ ràng nhìn cô tiến vào phòng thử quần áo, giống như là bị ma thuật che mắt, Quan Tiểu Ưu có chút không tin, kết quả cô tìm khắp toàn bộ phòng thử quần áo trong cửa hàng, chính là không thấy Đoan Mộc Mộc.
Lúc này cô mới hoảng hồn, vội vàng gọi điện thoại di động của cô, nhưng bên kia chỉ vang hai giây liền bị cắt đứt, gọi lại chính là tắt máy.
“Mộc Mộc, cậu đi đâu? Đừng làm tớ sợ…” Quan Tiểu Ưu bị sợ hồn bay phách tán, cơ hồ muốn khóc.
Người vẫn canh giữ ở chỗ tối, giờ phút này hình như phát hiện Quan Tiểu Ưu khác thường, Đỗ Vấn lao ratừ trong xe, túm lấy cô hỏi, “Đã xảy ra chuyện gì?” Anh ta vừa hỏi vừa nhìn khắp nơi, không thấy Đoan Mộc Mộc lại hỏi, “Phu nhân đâu?”
Quan Tiểu Ưu cũng không nói nổi, giờ phút này cánh tay bị Đỗ Vấn bóp cũng sắp nát, cô khóc lắc đầu, “Tôi không biết… Cậu ấy rõ ràng đi thử quần áo, nhưng không thấy!”
Cô ta mặc áo ngủ mỏng manh, trong tay bưng ly cà phê, liếc đã thấy Lãnh An Thần còn chưa thu hồi vẻ mặt hốt hoảng, “An Thần, anh làm sao vậy? Có phải là đã xảy ra chuyện gì hay không?”
Lãnh An Thần nhìn về phía cô ta, tròng mắt đen híp thành một đường ngang, lộ ra nguy hiểm, “Anh không sao! Em thấy anh giống như có việc gì ư?”
Anh cố ý hỏi Tần Quỳnh như vậy, chỉ là muốn từ trên người cô tâ nhìn ra chút đầu mối, nhưng không có, vẻ mặt cô ta rất tự nhiên, mặc dù biết công phu cô ta diễn trò rất giỏi, nhưng mà giờ phút này cô ta hoàn toàn không giống như đang giả bộ.
Tần Quỳnh đi tới bên cạnh anh, để cà phê xuống, sau đó đi vòng qua phía sau anh, xoa bóp đầu cho anh, “Em thấy vẻ mặt anh không tốt.”
Ngón tay bóp vô cùng êm ái thoải mái, nhưng Lãnh An Thần cảm thấy phiền não, cầm tay của cô ta, sau đó lấy ra, “Em đi ra ngoài đi, anh còn có chút việc phải làm!”
Hiện tại anh cần yên tĩnh, suy tư xem mắt xích nào có vấn đề, nếu như đối phương thật dùng Đoan Mộc Mộc làm uy hiếp, anh nên làm gì?
Kế hoạch của anh sẽ không thay đổi, nhưng là đối mặt chuyện không kịp chuẩn bị, anh cũng muốn nghĩ ra chiến lược vẹn toàn, mấu chốt là hiện tại anh lo lắng cho Đoan Mộc Mộc, rất lâu không nhìn thấy cô, không biết cô có tốt không? Lần này bị trói đi, cô sẽ sợ chứ?
“An Thần, anh đừng quá mệt mỏi” Tần Quỳnh cũng nhìn thấu anh như đi vào cõi thần tiên, cũng không dây dưa nữa, mà dặn dò một câu liền rời gian phòng.
Đứng ở bệ cửa sổ, Lãnh An Thần cầm điện thoại di động, ánh mắt nhìn chằm chằm phía trên, nếu như đối phương là hướng về phía anh, nhất định sẽ gọi điện thoại cho anh.
***
Một chậu nước lạnh hắt tới, tưới tỉnh Đoan Mộc Mộc đang hôn mê, cô rùng mình một cái nhìn khắp mọi nơi, chỉ thấy quanh mình là một mảnh xa lạ, cô nhớ tới tình huống trước lúc té xỉu, cô cầm y phục đi vào phòng thử, nhưng muốn đi nhà cầu, cô đi hơn hai bước, nhưng không ngờ mới vừa vào nhà cầu, đã bị một bàn tay to bụm miệng, sau đó cái gì cũng không biết.
“Đã tỉnh rồi hả?” Âm thanh mơ hồ quen thuộc, Đoan Mộc Mộc nhìn sang, cả người nhất thời kinh sợ.
Nhiều năm không gặp, thoáng một cái, cô vẫn nhận ra cậu ta, dù giờ phút này cậu ta đeo kính đen.
“Lãnh An Đằng, cậu…cậu muốn làm gì?” Đoan Mộc Mộc co rúm, nhưng vừa động đã nghe được tiếng vang “lạch cạch”, lúc này cô mới phát hiện ra mình cư nhiên bị trói bằng dây xích.
Cậu ta thật đúng là biến thái!
“Anh còn tưởng rằng em quên anh rồi?” Lãnh An Đằng tháo kính mát xuống, trên gương mặt nho nhã mang theo nụ cười làm cho người ta tê dại, cậu ta dựa sát vào cô, Đoan Mộc Mộc muốn tránh, nhưng sau lưng là vách tường lạnh lẽo, cũng không có đường lui.
Nhìn dáng vẻ cô run rẩy, cậu ta tự tay vuốt mặt cô, lau những giọt nước lạnh l