Tác giả: Nhất Vạn Vạn
Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015
Lượt xem: 1342866
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2866 lượt.
hư đã sớm quen thuộc với quah hệ của Lãnh An Thần và Lam Y Nhiên , vì vậy nhìn Đoan Mộc Mộc có vẻ thương xót nhưng hơn nữa là giễu cợt.
Cô là vợ có cưới hỏi đàng hoàng của Lãnh An Thần , kết quả lại bị gạt sang một bên, mà chồng của cô giờ phút này đang cùng bạn gái trước tình nồng ý đẹp, cảnh tượng như vậy khiến cô bị chê cười.
Nhưng phải trách ai đây? Là cô không có việc gì làm nên giăng bẫy.
Đoan Mộc Mộc vừa tự an ủi mình, vừa tự động coi thường những ánh mắt ném tới kia, ngẩng đầu lên, ung dung thoải mái đi ra ngoài, con đường này là do cô chọn, mặc kệ có bao nhiêu chông gai, cô đều phải đi tiếp.
Trong một góc tối không có người, Đoan Mộc Mộc thở phào, việc đầu tiên chính là đá văng đôi giầy, sau đó tay xoa xoa gót chân: "Đau quá. . . . . ."
"Không ngờ mấy năm không gặp, em vẫn còn thích phô trương. " Giọng nói quen thuộc từ đỉnh đầu rơi xuống, Đoan Mộc Mộc kinh hãi mở to mắt, liền nhìn thấy người đàn ông chậm rãi ngồi xổm xuống, tay đã nắm bàn chân cô, sau đó nhẹ nhàng nắn bóp.
Ánh đèn của bữa tiệc chiếu vào mặt của anh, dung mạo quen thuộc, sóng mũi cao thẳng như, còn có khi cười lộ ra má lúm đồng tiền. . . . . .
Đoan Mộc Mộc kinh ngạc như đang nằm mơ, dụi dụi mắt, kêu lên cái tên đã khắc sâu trong đáy lòng: "Hoa Nam. . . . . ."
"Em còn nhớ rõ anh?" Người đàn ông nhếch môi cười, má lúm đồng tiền lại sâu thêm mấy phần.
"Thật sự là anh?" Vui sướng, kích động khiến cô trong nháy mắt quên mất đau đớn ở bàn chân, đưa tay ôm cổ của anh: "Tô Hoa Nam, rốt cuộc anh cũng xuất hiện."
"Mộc Mộc, em có khỏe không?" Tô Hoa Nam cũng hơi xúc động, có thể ôm cô như vậy, không biết anh đã suy nghĩ biết bao lâu.
"Em. . . . . ." Cổ họng Đoan Mộc Mộc tắc nghẹn, không biết phải nói như thế nào.
Cô khỏe không? Kết hôn với một người không thương mình, mình cũng không yêu người đàn ông đó, làm sao khỏe được?
"Mộc Mộc! " Tô Hoa Nam không nghe cô trả lời, có chút nóng nảy, tay nâng mặt của cô, nhẹ nhàng vuốt ve.
"Chú Hai, vợ cháu xin cảm ơn, vẫn khỏe ạ!" Chẳng biết từ lúc nào, Lãnh An Thần đã đi tới.
Nghe thấy giọng nói của Lãnh An Thần , lòng của Đoan Mộc Mộc chợt trầm xuống, trong đầu nhanh chóng thoáng qua một ý niệm ——
Nguy rồi!
Lúc này, Tô Hoa Nam đã buông Đoan Mộc Mộc ra, nhìn về phía Lãnh An Thần nhàn nhạt cười một tiếng: "Thiếu phu nhân nhà họ Lãnh bị đi lạc, thân làm trưởng bối nên tôi an ủi một chút, dường như không quá mức chứ!"
"Chú Hai có lòng, tuy nhiên phương thức an ủi của chú có vẻ rất đặc biệt? Có muốn cháu tìm một chỗ, để cho hai người cởi hết ra mà an ủi, cho đã ghiền một chút?" Lời nói của Lãnh An Thần khiến sắc mặt của Đoan Mộc Mộc trong nháy mắt đỏ lên như rỉ máu.
Cô chịu đựng đau đớn dưới chân đứng lên: "Lãnh An Thần , anh đừng quá đáng."
Bữa tiệc kết thúc thế nào, Đoan Mộc Mộc đều quên sạch, trong đầu gần như đều là ký ức đã qua của cô và Tô Hoa Nam, anh là học trưởng của cô, học trên cô hai lớp, cũng là mối tình đầu của cô, nhưng hai năm trước, sau khi tốt nghiệp anh liền biến mất, giống như bị bốc hơi, làm thế nào cũng không tìm được anh.
Có người nói anh bị tai nạn xe cộ chết rồi, có người nói anh xuất ngoại, cũng có người nói anh vốn xuất thân con nhà giàu có, đối với cô chẳng qua chỉ là vui đùa một chút mà thôi, giờ đã chán ghét cô, cho nên vứt bỏ cô, nhưng cô không tin, cô biết anh nhất định sẽ trở lại.
Đúng, anh đã trở lại, nhưng, bọn họ không còn khả năng!
"Bà xã, sao như người mất hồn thế, không phải là đang suy nghĩ đến mối tình đầu chứ?" Đoan Mộc Mộc cả kinh, đợi đến khi nhìn thấy người trước mặt thì cằm đã bị Lãnh An Thần nắm được, cả người cũng bị anh đè ép vào cửa phòng tắm.
"Anh nói bậy bạ cái gì?" Đoan Mộc Mộc chột dạ.
Con ngươi đen như mực của Lãnh An Thần lóe lên những tia sáng như lưu ly, ánh mắt sắc bén như đâm thẳng vào trái tim của người ta: "Đoan Mộc Mộc, đừng cho là tôi không biết chuyện dơ dáy bẩn thỉu của cô và Tô Hoa Nam."
Người đàn ông này chính là con hồ ly, Đoan Mộc Mộc biết, nghe anh nói như vậy nói, cũng không phủ nhận: "Anh ấy là mối tình đầu của tôi không sai, nhưng chuyện này mắc mớ gì tới anh?"
Hình như không ngờ cô có thể trả lời như vậy, bàn tay Lãnh An Thần chợt dùng sức, cằm của cô gần như bị bóp vỡ, "Đoan Mộc Mộc, bây giờ cô là vợ của tôi, cô nói chuyện không liên quan đến tôi sao?"
"Nhưng chúng ta không phải là vợ chồng thật sự. " Đoan Mộc Mộc cãi anh .
Tròng mắt đen của Lãnh An Thần chợt thu lại, híp lại thành một đường thẳng tắp nguy hiểm: "Ý của cô là muốn làm vợ chồng thật sự với tôi?"
Nói xong, bàn tay nắm cằm cô trượt xuống, đi tới cổ áo của cô.
Xoạt một tiếng, áo của của cô trong nháy mắt bị xé thành hai nửa.
"Lãnh An Thần , anh muốn làm gì?" Đoan Mộc Mộc ra sức bảo vệ ngực mình, khiếp sợ nhìn người đàn ông trước mắt, nhịp tim vì hoảng sợ mà nhảy dựng lên.
"A ——" một giây kế tiếp, thân thể của cô như bay lên không, cả người bị Lãnh An Thần vác lên ép vào bồn rửa mặt lạnh lẽo, cảm giác lạnh lẽ