Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Có Duyên Nhất Định Sẽ Có Phận

Có Duyên Nhất Định Sẽ Có Phận

Tác giả: Tào Đình

Ngày cập nhật: 04:41 22/12/2015

Lượt xem: 134967

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/967 lượt.

ì.
Alawn cho rằng tôi đang cười nhạo cậu ấy, đỏ mặt đánh mạnh vạo cậu bạn vừa nói, nói rằng cậu luyên thuyên nhiều rồi đấy!
Có Alawn ở bên, tôi cũng không giữ kẽ, thêm vào đó tôi đang rất đói nên ăn ngấu ăn nghiến một bàn đầy thức ăn. Sau đó, đám bạn tới xem cuộc vui của Alawn liền nhìn thấy một cô gái úp mặt xuống đĩa thức ăn mà ngấu nghiến, chốc chốc chỉ vào quyển thực đơn khua mây múa tay nói "gọi món này, gọi món này". Không còn hình tượng hì mà giữ nữa. Alawn lại không hề để ý, liên tục tiếp thức ăn cho tôi, nói ăn thêm một chút, ăn thêm một chút, sau đó cười hì hì ngồi nhìn tôi ăn, khuôn mặt tràn ngập niềm vui sướng.
Buổi chiều, Alawn giúp tôi đặt một phòng ở khách sạn, đặt luôn cả vé máy bay về ngày hôm sau. Đó cũng chính là nguyên nhân tại sao tôi chỉ có ba trăm đồng mà dám đi một mình đi lên phương Bắc.
Buổi tối, ăn cơm xong, chúng tôi đi đến quán Karaoke chơi đến mười giờ. Ký túc sắp đóng cửa, tôi giục cậu ấy mau về trường, nói tôi có thể tự về khách sạn được.
Đám bạn thích xem trò vui đi theo sau lưng chúng tôi đã lục tục kéo nhau về trường, chỉ còn lại mình Alawn, bám riết lấy tôi không chịu quay về.
Cậu ấy đột nhiên hỏi tôi, nói phù thủy Gà Mên, tớ mời cậu đi ăn vịt quay, tớ biết một cửa hàng vịt quay cực kỳ ngon! Cậu có dám uống bai trong mùa đông không.
Tôi là người không chịu nổi sự công kích của người khác, lập tức quên ngay việc quyết tâm phải giục Alawn quay về trường, hào hứng đồng ý luôn. Alawn lại lắc đầu, đau khổ nói, phụ nữ tham ăn quả nhiên dễ vị đàn ông lừa đi mất.
Chúng tôi đuổi đuổi đánh đánh trên đường phố vắng vẻ. Cơn gió đêm mang theo những bông hoa tuyết, tung bay tung bay, tăng thêm chút lãng mạn và phong tình của phương Bắc cho đêm đen.Tôi rất hiếm khi nhìn thấy tuyết, vô cũng hưng phấn, cao giọng hét lên, chạy qua chạy lại. Tôi mặc áo khoác của Alawn, quàng chiếc khăn trắng của Alawn, cảm thấy ấm áp mà vừa ý. Alawn mặc áo nỉ dày, cậu ấy nói không lạnh. Áo nỉ đó vốn là cặp áo tình nhân, năm ngoái Alawn tặng tôi. Cậu ấy một chiếc, tôi một chiếc. Áo của cậu ấy to hơn một số, bên ngoài áo có dòng chữ "Tôi chỉ rửa bát, không ăn cơm" áo của tôi cỡ nhỏ hơn, trên áo có dòng chữ "Tôi chỉ ăn cơm, không rửa bát".
Tôi ngân nga câu đồng dao, cậu ấy khe khẽ phụ họa theo. Vô cùng ăn ý. Tuyết rơi xuống tóc cậu ấy, người cậu ấy, lông mi cậu ấy nhưng đều nhanh chóng tan ngay. Tôi nhón chân phủi tuyết giúp cậu ấy, Alawn cười nói: "Cậu quả nhiên càng lớn càng lùn".
Sau đó, một cậu nói đột nhiêu thốt ra từ miệng tôi, tôi nói: "Tớ rất vui! Chúng ta không hôn nhau, cậu cần gì lo tớ lùn hay không lùn."Lời nói vừa ra khỏi miệng chợt gặp phải ánh mắt khác lạ của Alawn đang chăm chú nhìn tôi. 






Tôi cũng cảm thấy có chút thẹn thùng.
Hồi học cấp ba, chúng tôi có thể vô tư nói đùa kiểu như vậy, cũng chẳng hề cảm thấy có chút gì bối rối.
Nhưng giờ đây, tại con phố mang đầy nét văn hiến, trên từng ngõ ngách, trong đêm khuya với những bông tuyết trắng xóa lả tả bay, trên ngả đường ngay cả đèn điện cũng khiến người ta cảm thấy lạ lẫm và thê mỹ của nơi này, tại sao câu nói đùa đó lại khiến tôi nhìn thấy ánh mắt phức tạp của cậu ấy. Tại sao ngay bản thân tôi cũng không thể không chế được chú hươu nhỏ đang chạy loạn trong lồng ngực.
Điều này có thể coi là nỗi phiển não đến cùng sự trưởng thành không.
Dù rằng tôi bà Alawn, chẳng có câu gì là không nói được. Nhưng sự thay đổi nhỏ nhoi này lại luôn giữ kín trong lòng, tuyệt đối không thể tự chuốc lấy xấu hổ mà kể cho cậu ấy nghe được.
Tôi trả lời cậu ấy: "Tớ thấy cậu vẫn chưa đủ phát dục, không đáng coi là nguy hiểm nên mới yên tâm uống rượu qua đêm với cậu mà".
Alawn lập tức gọi điện tới, tôi tắt luôn máy, không nghe.
Tôi biết, cậu ấy không thể chịu được khi bị người khác chế giễu vào lòng tự trọng của một người đàn ông, cậu ấy nhất định gầm rú lên tức tối.
Vậy là tôi nở nục cười xảo quyệt. Núi cao, hoàng đế ở xa, chị không nghe điện thoại của em thì em làm gì được chị nào?






 Cuộc sống về đêm


Ỷ thế thanh xuân vô địch, chúng tôi còn làm một vài chuyện điên rồ. Ví dụ như trốn học hai ngày đến Bắc Kinh cùng Alawn đi xem đêm diễn của các tài tử hoa ngữ. Trời mưa to, chúng tôi gắng sức cao giọng hét lên trong mưa, không có tham vọng giọng của mình to hơn giọng người khác mà có được cái liệc mắt của các ngôi sao, chúng tôi chỉ muốn hét lên cho bản thân mình nghe, hét lên những điều u uất tích lũy trong những tháng ngày cảu tuổi thanh xuân. Còn một ví dụ khác: xăm mình. Xăm ở sau lưng, trên bả vai, chúng tôi xăm tên của nhau. 



Sau đó, coo ấy cười thành tiếng: "Im hơi lặng tiếng, hóa ra mối quan hệ của bọn cậu đã đến mức đội này rồi ư? Cần phải có biện pháp phòng vệ tốt đấy, đừng có quá mức đấy nhá!".
Tôi liền đỏ mặt mắng cô ấy là đồ yêu nghiệt xấu xa, rồi đuổi đánh cô ấy. 


Có hôm, Alawn


Polaroid