Tác giả: Gián Kêu Oai Oái
Ngày cập nhật: 04:35 22/12/2015
Lượt xem: 1341198
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1198 lượt.
!
Hệ thống lưu dữ liệu lúc này đầy ắp những vịt là vịt, con thì bơi, con thì nằm ngửa, có con lại đẻ trứng!!!
Hán Khanh nổ đom đóm mắt.
Cái tên hacker này không chỉ giỏi, mà còn biến thái!
Hắn hận bản thân đã có chút lơ là. Lần trước cả hai hoà, nên không nghĩ Kẻ Mộng Du lại bất ngờ phản công như thế.
Chuông điện thoại đột ngột rú lên dồn dập.
Hán Khanh vuốt mặt bất lực, sau đó cầm lấy điện thoại, bắt máy. Đầu dây bên kia vang lên tiếng nói trầm trầm đáng sợ của ba hắn:
- “ Khanh, con lên hệ thống dữ liệu tập đoàn nhanh đi. Ở trên đó toàn là….”
- “….vịt.” Hắn cáu tiết bổ sung.
Đột nhiên, ba hắn phì ra một tiếng cười khoái chí.
- “ Ba…” Hắn sững sờ. Đừng nói ông sốc quá nên đầu óc, ờ, bị gì đó rồi nhé?
- “ Ba không sao. Nhưng tên hacker này buồn cười lắm, hắn chỉ phá tường lửa và cài phần mềm “Cuộc hành trình của những chú vịt” cho vui thôi, ngày mai hắn mới thật sự tấn công. Đừng lo lắng quá, ba thật sự thấy hắn rất thú vị. Nếu có người tài năng như thế làm việc cho tập đoàn chúng ta thì hay quá!”
Nói rồi, ba hắn vui vẻ cúp máy.
Hán Khanh ngửa mặt nhìn lên trần nhà.
Cuộc hành trình của những chú vịt ư??
Hắn nghi hoặc tắt phụt máy tính, nếu ba đã nói đừng lo lắng, thì thôi vậy. Nếu hắn nhìn thấy bất cứ con vịt nào nữa, cầm chắc là cái máy tính sẽ bị đập nát. = =
Hán Khanh định cất nốt điện thoại, thì chợt khựng lại. Có tin nhắn mới, của Khiết Du, cô nàng lại giở trò gì đây?
Khiết Du Đại Ngốc:
" Mặt trắng điên khùng, ngủ ngon nhé!" Kèm theo đó là một cái mặt cười hình quỷ sứ, rất nham hiểm. Nhưng mà tin nhắn vẫn chưa hết, phía cuối vẫn còn một câu:
" Tối nay rất vui. ^_^"
Khoé miệng hắn không kìm được cong lên, tạo nên một nụ cười ấm áp như ánh nắng ban mai. Một lúc sau, hắn vào Danh bạ điện thoại, đổi cái tên "Khiết Du Đại Ngốc" thành "Bạn Gái Đại Ngốc", sau đó mới hài lòng leo lên giường đi ngủ.
Uyên ương biến thái
Tôi ngồi trong lớp, vừa gặm xôi vừa lơ đãng nhìn ra cửa sổ, bên ngoài là khoảng trời xanh trong, ngập nắng và lộng gió, xa xa có những gợn mây lười nhác bơi ngang qua, để lại những vệt trắng mờ như sương mù.
Một buổi sáng thật là bình yên, thật là thích hợp cho việc ngồi mộng mơ và gặm xôi vò. ^_^
- “LỚP TRƯỞNG! CÓ NGƯỜI TÌM!!!” Đột nhiên, cái giọng như súng thần công của Mì Xào Giòn bất ngờ chọc thẳng vào lỗ tai tôi, làm tôi suýt cắn phải lưỡi. >_<
Tôi vừa nói gì về bình yên ấy nhỉ...
Kẻ to gan đó là Phi Long, đang đứng tựa lưng vào tường.
Dưới ánh nắng ban mai, đôi mắt tro của cậu ta như rực lên màu sắc óng ánh của thạch anh tím, có chút không thực, lại có chút dữ dội. Cái dáng cao lớn của cậu gần như che phủ cả bầu trời, oai phong lẫm liệt, khí thế hơn người.
Nhưng cậu ta đang làm cái quái gì ở đây, tại sao lại tìm tôi?
- “ Khiết Du, chiều nay rảnh không?” Phi Long trông thấy tôi thì cười ranh mãnh, tiến lại hỏi, hơi thở nóng ấm phả vào mặt làm tôi ngây đơ ra như bị điểm huyệt, tức thời trở nên ú ớ, không nói được gì.
Thiện tai, đàn ông vốn đã nguy hiểm, đàn ông có sắc đẹp còn nguy hiểm hơn gấp vạn lần, đặc biệt là khi tên đàn ông nhan sắc tuyệt trần đó đang đứng ở khoảng cách gần như thế này. =.=
Một lúc sau, tôi mới tìm lại được giọng nói của mình, đồng thời tìm cách né người ra xa một chút:
- “ Khụ, cậu đến lớp tôi chỉ để hỏi chuyện này thôi sao?”
Nụ cười trên mặt Phi Long lại toét ra rộng hơn, hàm răng trắng đều như ngọc trai toả ánh sáng chói mắt. Tôi nghĩ có ai đó nên dán lên trán cậu ta một biển cảnh báo “KHÔNG ĐƯỢC NHÌN VÀO RĂNG, SẼ BỊ MÙ VĨNH VIỄN” thì an toàn hơn nhiều, bởi vì mắt tôi sắp đui rồi. =.=
Tuy nhiên, hàm răng hấp dẫn đó, theo ý tôi thì vẫn không sánh được với cái lúm đồng tiền đáng yêu của Hán Khanh.
Không xong rồi, tôi thật sự bị hai cái lúm đồng tiền chết tiệt đó ám ảnh rồi!
------ Đàn ông có lúm đồng tiền thật nguy hiểm, đàn ông có hàm răng đẹp thật nguy hiểm, bọn đàn ông đẹp mã quả thật rất nguy hiểm-----
- “ Tôi hỏi cậu, chiều nay có rảnh không?” Giọng Phi Long lại vang lên, vấn vít ngay tai tôi như những con rắn độc vô hình.
Tôi co rúm người lại. >_<
- “ Để làm gì?” Lại cẩn thận nói từng chữ, tôi chợt cảm thấy nên trì hoãn câu trả lời càng lâu càng tốt.
- “ Đi chơi với tôi.” Cậu ta vẫn mỉm cười, sau đó đột nhiên chống hai tay vào tường, không cho tôi lối thoát.
Miệng tôi lúc này khô khốc như bị nhét đầy bông gòn, mồ hôi ướt đẫm cả bàn tay. A a a cậu dám dùng nhan sắc để ức hiếp tôi, đi chết đi Phi Long!!!
- “ Không…không được.” Tôi thốt lên bằng một giọng khàn khàn kì quái.
- “ Tại sao?” Khuôn mặt tuấn tú của Phi Long ép lại gần hơn, đáy mắt dường như có một ngọn lửa màu tím phẫn nộ đang cháy.
Một thiếu nữ trong sáng như tôi lần đầu tiên bị tấn công theo kiểu trực tiếp thế này, nhất thời không biết nên phản ứng thế nào cho phải.
Phi Long, nếu cậu còn ép người quá đáng như vậy, tôi buộc lòng phải tặng cậu một chưởng thôi!
- “ Bởi vì cô ấy là bạn gái tôi.” Một giọng nam trung mạnh mẽ