XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Em, Nhầm Giường Rồi

Cô Em, Nhầm Giường Rồi

Tác giả: Gián Kêu Oai Oái

Ngày cập nhật: 04:35 22/12/2015

Lượt xem: 1341103

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1103 lượt.

thế?” Tôi ngơ ngác hỏi.
“Pẹt pẹt pẹt, bủm bủm bùm bùm…” Tiếng động quái lạ ấy vẫn hồn nhiên vang lên với âm lượng ngày càng to, kèm theo đó là một mùi hương nồng nàn và thum thủm. -_-|||
Hán Khanh vẫn thản nhiên múc dừa cho vào mồm nhai, thở dài nhìn ra ngoài trời nói bằng giọng bâng quơ:
- “A, sấm đầu mùa.”
Cột Nhà Cháy mặt mày xanh lét.
“Bủm. Bủm bủm bủm bủm bủm bủm bủm…” Lần này là cả một đoàn liên thanh “tiếng sấm đầu mùa”, cái mùi khó ngửi thum thủm kia càng lúc càng nồng nặc hơn, làm đầu óc tôi quay cuồng choáng váng.
Cột Nhà Cháy… Cậu ta đang xì hơi, mà lại còn xì một cách rất khí thế, hơn nữa chất lượng mùi cũng rất lợi hại.
Ôi, mũi của tôi…
Hán Khanh cau mày đưa tay lên che mũi, sau đó ân cần nói:
- “Anh bạn, nên ăn rau nhiều một chút.”
Đến lúc này thì không còn từ ngữ gì có thể diễn tả sắc mặt của Cột Nhà Cháy nữa, cậu ta hầm hầm ôm mông đứng thẳng dậy, điên cuồng chạy ra khỏi cửa.
Quả là một trận bom B52 kinh hoàng, mũi tôi sắp phát nổ rồi…
Í khoan, lúc nãy khi tôi chẻ dừa xong và lôi Cột Nhà Cháy đi tìm thìa để múc, hình như Hán Khanh có nở một nụ cười kì quặc nham hiểm. Khi bọn tôi trở lại thì hắn ta dường như còn nhét một cái gói gì đó vào túi quần, nét mặt ngây ngô không thể tả…
- “Đồ bạch tạng, lúc nãy cậu cho cái gì vào dừa của Cột Nhà Cháy hả?” Bất chấp việc hắn đang trong thời kì dưỡng thương, bất chấp luôn việc tôi đang là bảo mẫu kiêm nô lệ của hắn, Khiết Du tôi nổi khùng nhéo tai Hán Khanh mà gầm lên.
Nét mặt hắn vẫn bình thản ung dung, khoé miệng đẹp đẽ tàn nhẫn phun ra bốn chữ:
- “Thuốc chữa táo bón.”
Tôi: “……”
“Bủm…” Đột nhiên, phát hiện bụng mình hơi quặn đau, nơi mông lại có một luồng khí ấm ấm kì kì, sắc mặt tôi trở nên nhăn nhúm.
Hán Khanh ngỡ ngàng một lúc, sau đó cười trừ gãi đầu:
- “Lúc nãy, hình như tôi bỏ nhầm thuốc vào dừa của cả hai người rồi…”
Bốp!
Bạn Hán Khanh của chúng ta không may đùa với tổ kiến lửa, đã bị nữ chính cho một chưởng bất tỉnh nhân sự.
***
Phía mép sông có hai cái cầu tôm kín như bưng, rất lãng mạn. Điều đặc biệt thu hút là trong hai cái nhà xí dã chiến này thỉnh thoảng lại vẳng ra tiếng kêu đau thương ghê rợn, giống như đang phải chịu khổ hình…
- “Ôi bụng tôi…”
- “Ôi mũi tui…”
Phi Long sắc mặt đen sì, khoanh tay lắng nghe những tiếng rên đó hồi lâu rồi quay sang nhìn Hán Khanh:
- “Yên tâm, sau này tớ sẽ lựa cho cậu một cái quan tài loại thượng hạng.”
Hán Khanh bất lực đưa tay lên cào cào mái tóc của mình, thở hắt ra một câu:
- “Tai nạn, là tai nạn thôi mà.”
Phi Long im lặng nhìn bạn mình với vẻ mặt cảm thông. Trước đây Hán Khanh làm gì cũng luôn đường đường chính chính, được nhiều người ca ngợi là trang nam nhi đầu đội trời chân đạp đất, tuy nhiên không ngờ có ngày hắn phải sử dụng đến cái chiêu trò vừa mất vệ sinh vừa nhỏ nhen này để hạ gục tình địch.
Haizz, âu cũng là do một chữ “tình”.
Phi Long lại đột nhiên rùng mình, cũng may người đang khóc than ai oán trong nhà xí kia không phải là cậu ta, nếu không…






Bạn nhỏ Hán Khanh sau nhiều tháng ngày bứt rứt khổ sở đã quyết định đánh nhanh thắng nhanh, một bước xông lên tỏ tình với cô nàng Khiết Du ngốc nghếch.
Mối quan hệ dở khóc dở cười này, liệu có tiến triển quá nhanh không?
.oOo.
Chiều ngập nắng. Sân trạm y tế làng.
- “Nhai tiếp, no rách bụng cũng phải tiếp tục nhai!” Tôi hầm hầm gằn từng tiếng một, ngữ khí như muốn giết người.
- “Nhưng mà…” Tên phạm nhân nào đó ú ớ đáp lại, chất giọng nghèn nghẹn khổ sở như đang phải chịu khổ hình.
Haizz, đồng chí à, vào những giờ phút sinh tử như thế này thì phải tỏ ra bản lĩnh một chút chứ? Đồng chí đã quậy cho đường ruột của tôi trở thành một bãi tha ma, chí ít cũng phải nuốt được vài cân khoai lang cỏn con này chứ nhỉ?
Tôi không nói sai, bạn đọc cũng không hề nhìn nhầm. Chính là khoai lang, món thức ăn siêu bổ dưỡng, có tác dụng giải toả khí bị ứ trong cơ thể.
Phi Long đứng bên cạnh, lo lắng khều tay tôi một cái không mạnh cũng không nhẹ:
- “Này, cậu làm thế có ổn không đấy? Nhỡ đâu…”
Như để phụ hoạ thêm cho sự lo lắng chân tình của Phi Long, Hán Khanh đột ngột nấc cụt một tiếng buồn bã.
Tôi nhướn nhướn mày, nở nụ cười nhăn nhở quay lại nhìn thẳng vào mắt Phi Long:
- “Ồ, thế ra là cậu muốn chung vui với Hán Khanh à? Khoai vẫn còn rất nhiều đấy.”
Gần như ngay lập tức, da mặt cậu ta trở nên xám ngoét như tro, thần sắc từ lo lắng chuyển thành kinh sợ, sau đó là thất thần, rồi lại trở thành lo lắng.
Chẹp, tôi phải bổ sung vào Từ điển một giống tắc kè mới có tên là “Phi Long” mới được.
Hán Khanh lúc này vẫn đang điên cuồng nhai nuốt mớ khoai luộc đã hơi nguội trước mặt, hai mắt trợn trừng nổi đầy gân máu giống như đang bị cắt gân, mồ hôi nhỏ từng giọt lóng lánh trên mặt…
Thiện tai, tôi làm thế này có hơi quá đáng không nhỉ? >_<
.oOo.
Tôi cười lạnh, cây sào tre trên tay liên tục đong đưa:
- “Thế nào, Hán Khanh, sẵn sàng rồi chứ?”
Hắn không nói khô