Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Gái Năm Ấy Chúng Ta Cùng Theo Đuổi

Cô Gái Năm Ấy Chúng Ta Cùng Theo Đuổi

Tác giả: Cửu Bả Đao

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341052

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1052 lượt.

n không phải là kỳ dị sau?” Tôi nói thẳng thừng. Theo như tôi biết, ít nhất phải có đến một nửa học sinh lớp tôi muốn được lên thẳng cấp 3.
“Nói như vậy cũng không sai, thế nhưng mày nhất định sẽ hối hận.” Hứa Bác Thuần ra giọng người lớn để giảng đạo, giọng điệu không phù hợp nên nghe khá là gượng gạo.
“Tao nhìn lại bản thân rồi, quyển sổ lưu bút hồi cấp 1 của tao tìm mãi không thấy. Tao là người không giỏi giữ đồ mà.” Tôi ngáp lấy ngáp để.
Đúng rồi đó, người không giỏi giữ đồ.






Lý Tiểu Hoa lên lớp cùng tôi đọc sách, hết tiết cùng nhau nói chuyện, cùng nhau tản bộ trong trường, tan học lại cùng đường về nhà, mối quan hệ thân thiết không có gì phải nghi ngờ này cuối cùng cũng xảy ra vấn đề.
“Gần đây bọn họ đều nói, mình không còn thời gian giành cho họ nữa.” Lý Tiểu Hoa thoáng lộ vẻ lo âu, mắt hướng về phía bọn họ.
Bọn họ ở đây, còn ai ngoài đám con gái cùng lớp.
Việc trong trường học sinh chơi theo nhóm không có gì lạ cả, cách con trai và con gái lập hội cũng không có nhiều khác biệt, hình dung một cách chính xác thì con trai ưa tụ họp “ồn ào” trong khi con gái thích tụ họp “tinh tế”, mối quan hệ bạn bè giữa con gái với nhau thì chặt chẽ hơn so với giữa con trai với nhau, nói chung là con trai sẽ chả bao giờ hẹn nhau cùng đi rửa tay, cũng không bao giờ có kiểu tích lũy chuyện âm ỉ qua ngày đoạn tháng rồi bỗng nhiên bùng phát đột ngột cả.
“Quái Thú cũng nói như vậy, thế nhưng Quái Thú cũng kiên cường lắm. Ha ha.” Tôi cười đáp lại.
Có hôm tan học, sau khi cùng Quái Thú đọc xong quyển “Thiếu niên vui vẻ”, Lý Tiểu Hoa vẫn còn đang cùng đám con gái cùng lớp nói chuyện, tôi nhìn đồng hồ, thấy đã 5 giờ 30 phút rồi.
“Đi nào.” Tôi khoác cặp, đi đến bên cạnh Lý Tiểu Hoa, lũ con gái bỗng nhiên im lặng.
“Không được rồi, hôm nay bố mình đến đón mình rồi.” Mắt Lý Tiểu Hoa hơi chớp chớp.
Tôi hiểu rồi. Sau đó chầm chậm đảo mắt qua đám nữ sinh.
“Ờ, thế thì mình về trước nhé.” Tôi nói, thần thái không được tự nhiên cho lắm.
Tôi nhanh chóng cùng Quái Thú bước đến bên dưới tán cây to, nơi đợi xe số 2, đọc lại quyển “Thiếu niên vui vẻ”. Quái Thú biết tâm trạng của tôi không vui nhưng vẫn một mực căn vặn tôi và Lý Tiểu Hoa rốt cục đã xảy ra chuyện gì.
“Chả có gì cả, chỉ là cho cô ấy có thêm chút thời gian giao lưu bạn bè thôi.” Tôi mệt mỏi đưa mắt lên nhìn bầu trời.
Cuộc tình này đến quả thực là quá muộn. Lý Tiểu Hoa về sau không học Tinh Thành, muốn theo học trường cho ni cô Chương Nữ (ý nói trường toàn con gái), thời gian chúng tôi ở bên nhau cũng không còn nhiều, “bọn họ” dựa vào cái gì mà muốn chia cắt chúng tôi?
“Là như vậy à?” Quái Thú nghiêng cổ.
“Là như vậy đó.” Tôi ngáp dài.
“Ài, con gái là như vậy đó, mày đừng nghĩ nhiều làm gì.” Quái Thú vỗ vai tôi.
Mày cũng hiểu con gái à? Tôi nhìn về phía Quái Thú, nhưng không nói ra lời.
Có lúc nhiều sự quan tâm thật là nhỏ mọn, nhưng tất cả đều bắt nguồn từ ý tốt. Kiểu ý tốt nhưng vô lối này chả khác gì lời châm chích cả.
Về sau tình thế cũng không biến chuyển theo hướng tốt đẹp.
Liên tiếp mấy tuần, tan học, Lý Tiểu Hoa đều có bố đến đón về, thói quen ngọt ngào cùng tôi đi bộ về nhà biến mất, hệt như nó chưa từng xuất hiện trên thế gian này.
Tôi buồn lắm, nhưng ngày đó tôi mới có 15 tuổi rưỡi, không biết phải phản ứng lại như thế nào.
Cho tới một ngày, bố của Lý Tiểu Hoa bận nên không đón cô ấy về được. Thế là tôi liền nhân cơ hội cùng cô ấy về nhà. Tôi cứ bước đi bước đi, trong lòng suy tính băn khoăn “làm sao đây, sẽ không biến tình hình hiện tại tồi tệ hơn chứ”, rồi lấy hết dũng khí, nhẹ nhàng đưa tay ra.
Mu bàn tay của tôi, nơm nớp dè dặt áp vào mu bàn tay của Lý Tiểu Hoa.
“Đừng nắm tay mình.”
Lý Tiểu Hoa không nhìn tôi, chỉ cúi đầu.
“Mình chỉ là…”
Tôi khó khăn lắm không nói nên lời, bầu không khí trở nên ngột ngạt.
“Đừng nắm tay mình, mình xin cậu đấy.”
Lý Tiểu Hoa đi càng lúc càng nhanh.
Quyển kỷ yếu tốt nghiệp cuối cùng cũng phát đến tay từng người. Buổi sáng, phần ôn tập trắc nghiệm môn số học cũng kết thúc.
Tôi sẽ không bao giờ quên, tờ giấy kẹp với bài kiểm tra đổi cho nhau, cùng với một chiếc dù trúc nhỏ xinh.
Chữ của Tiểu Hoa.
Tờ giấy chỉ vẻn vẹn hai câu ngắn ngủi, giống hệt như cú đấm thẳng trái vào trúng mũi của Mike Tyson, lại còn bồi thêm một cú móc phải tung hàm. Linh hồn của tôi không đợi huấn luyện viên tung cờ trắng, đã trực tiếp theo thái dương não ra ngoài, tung tóe, ồ ạt.
Tôi không khóc. Ít nhất không có dòng nước mắt nào chảy ra.
Lòng tự tôn của tôi cứng như thép, linh hồn vừa kịp trào ra đã quay trở lại, tôi chỉ cảm thấy ruột gan sôi lên.
“Các bà các cô như nữ tặc vậy, tất cả thật đáng ghét.” Tôi nhìn chiếc ô trúc nọ.
Ngày hôm sau, tôi cắt tóc kiểu đầu đinh đến trường, rồi cùng bạn học đổi chỗ ngồi theo như mấy chữ trên tờ giấy, cách xa hoàn toàn cô gái mà đời này kiếp này tôi cũng không có hy vọng được ở bên nữa.
Mở sách tham khảo, tôi không nói không rằng bắt đầu giả