XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Gái Năm Ấy Chúng Ta Cùng Theo Đuổi

Cô Gái Năm Ấy Chúng Ta Cùng Theo Đuổi

Tác giả: Cửu Bả Đao

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341168

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1168 lượt.

ịnh sẽ…” Tôi đi qua chỗ Liêu Anh Hoằng, đang đứng chung với đám người khác, hờ hững buông một câu.
Có kẻ vừa hết tiết mau mau chóng chóng mang đĩa thức ăn chạy thật nhanh đến lớp Hòa, nhìn Thẩm Giai Nghi ăn hết món ăn trước mặt mọi người thì mới rời đi. Có kẻ thì đang trong tiết học giả vờ muốn đi vệ sinh, nhưng thực ra là bọc kỹ thức ăn mang đến lớp Hòa, rón ra rón rén nhấp nhổm sau vách tường, thấp thỏm chuyển thức ăn qua khe cửa sổ vào lớp, cảnh tượng giống như cảnh sát đặc nhiệm đang công đồn.
“Tao thì không muốn giống chúng mày.” Tôi cười thầm trong bụng.
Tuy nhiên, cũng có lúc tôi không tài nào nhẫn nại, đem món rau xào rối do đích thân tôi làm mang đến trước mặt Thẩm Giai Nghi.
Tám giờ rưỡi, trường học chìm trong bóng tối, như vậy hai tiếng đồng hồ đã trôi qua.
Trong tiếng quạt trần chạy vù vù, Thẩm Giai Nghi cùng tôi ăn bánh bích quy.
“Mình thật sự không hiểu, mình có gì tốt đâu chứ? Vì sao đang lúc này cần chú tâm học thật tốt lại đi phân tán tư tưởng vào chuyện yêu đương làm gì?” Thẩm Giai Nghi chau mày, giọng tỏ vẻ bất lực.
“Này, người ta thích cậu, có gì là không đúng chứ? Thích thì có phân ra thời gian nào là thích hợp hay không thích hợp đâu?” Tôi nói ngang phè phè, ở một mức độ nào đó coi như đang tự mình nói lên nỗi lòng bản thân.
“Nhưng mà Trương Gia Huấn, cậu ta hầu – như – ngày – nào cũng gọi điện đến nhà mình, cũng chẳng biết là định nói chuyện gì với mình cả, mình cũng ngại không dập máy, vô cùng phiền nhiễu à!”
“Ha ha, Trương Gia Huấn cũng có chút kỳ quặc thật, nhưng mà nói thật nhé, lẽ nào cậu thích bị người ta ghét à?”
“Mình có làm gì đâu mà người khác ghét?” Thẩm Giai Nghi không có cách nào công nhận.
“Đấy, cậu cũng có làm gì đâu mà lại được người khác thích kìa!” Tôi lẩm bẩm.
“… Mình chỉ muốn yên bình học hành thôi.”
Nhìn khuôn mặt phiền khổ của Thẩm Giai Nghi, quả thực là một thú vui cổ quái.
Thẩm Giai Nghi không thể nào tìm người nào khác ngoài tôi để kể mấy chuyện này, bởi vì cô ấy cảm thấy rằng ở tuổi này nói chuyện “tình cảm nam nữ” vô cùng ấu trĩ, cô ấy cũng không biết mở miệng kể chuyện này với các bạn nữ khác như thế nào. Nhưng một tên ấu trĩ như tôi chuyện gì cũng biết hết, lại còn tỏ vẻ ngoài là không thích Thẩm Giai Nghi, trở thành một người bạn tốt.
Mấy chuyện phiền hà đấy hầu như đều có tay tôi nhúng vào, “nghĩa vụ” của tôi là trở thành “cầu nối tình yêu” của Tạ Mạnh Học, Tạ Minh Hòa, Trương Gia Huấn, Liêu Anh Hoằng, Hứa Triết Khôi, Đỗ Tín Hiền, thường xuyên không nề hà giới thiệu ưu điểm của bọn chúng trước Thẩm Giai Nghi, cùng lúc lại phân tích mổ xẻ kỹ lưỡng động cơ đằng sau hành động theo đuổi Thẩm Giai Nghi của bọn chúng, hi vọng Thẩm Giai Nghi có thể ít nhiều nhận ra mấy người này vì thích Thẩm Giai Nghi mới có những hành động như vậy.
Nhưng tôi càng nhiệt tình giới thiệu, Thẩm Giai Nghi càng không thích, 100% đều trở nên phản tác dụng.
Nói thật, nếu đem vứt hết động cơ ẩn bên trong nỗ lực trở thành ông Nguyệt của mình, tôi vẫn là người bạn tốt của tụi con trai kia: vô cùng nghĩa khí, không thèm lấy một xu. Nhưng mà tôi thật sự là xấu tính lắm rồi, ha ha.
Ăn hết bánh quy, tôi bỗng nảy ra một ý tưởng rất quái.
“Thẩm Giai Nghi, nói thế nào nhỉ, cậu mong muốn được yên ổn học hành đúng không?”
“Nghĩa là sao chứ?”
“Không có gì, mình chỉ muốn đánh cược với cậu.”
“Đánh cược?”
“Không sai, chúng ta sẽ cùng nhau thi đấu ba môn học chung của ban Tự nhiên và ban Xã hội: Ngữ văn, Anh văn và Toán học, lấy tổng điểm ba môn trong kỳ thi tháng tới làm căn cứ, xem ai điểm cao hơn, được không?”
“Ấu trĩ vẫn hoàn ấu trĩ, nhưng mà là đấu thành tích học tập…mình tham gia, dù sao thì cũng chả thay đổi được gì đâu. Nhưng mà chúng mình sẽ cược cái gì đây?”
“E hèm, cược một tuần sữa bò!”
“Được thôi, nhưng mà cách cược như thế nào?” Thẩm Giai Nghi hiếm khi đáp ứng điều gì trước khi hỏi cặn kẽ tiếu tiết, đủ để thấy cô ấy chắc chắn về thành tích học tập nhiều như thế nào.
“Kẻ thua cuộc, mỗi ngày đều phải mua một hộp sữa tươi, trước tiết một phải đích thân đến lớp học người kia cống nạp. Thời hạn là một tuần.” Tôi vênh vênh nhìn Thẩm Giai Nghi.
“Nhưng mà mình không thích ngày nào cũng uống có mỗi sữa tươi, mình muốn có lúc uống sữa hoa quả, lúc thì uống sữa sô-cô-la.” Thẩm Giai Nghi đường hoàng nói.
“Này…nói linh tinh, cậu nghĩ là cậu chắc thắng đấy?” Tôi hừ ra một tiếng.
“Mình cảm thấy cậu bị thua như vậy, lại phải mang sưa cho mình uống hàng ngày, mình sẽ áy náy lắm đấy.” Thẩm Giai Nghi nói đến nỗi bản thân cũng phải bịt miệng lại để không cười thành tiếng.
“Cũng buồn cười nhỉ. Thẩm Giai Nghi, hóa ra cậu cũng biết kể chuyện cười à?”
Đừng có quên rằng, hiện tại ai là người ngang tài ngang sức cùng cậu giải đề toán à? Đứng thứ nhất Anh văn toàn khối cũng là mình. Còn Ngữ văn – ngại quá đi mất, kẻ hèn này tương lai trở thành tiểu thuyết gia, Ngữ văn hồi đó cũng vô cùng lợi hại. Thật sự nếu so sánh, sợ là khả năng thắng của tôi lớn hơn.
Trên thực tế, dù thắng hay thua, chỉ cần đánh được trận cá cượ