Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Gái Năm Ấy Chúng Ta Cùng Theo Đuổi

Cô Gái Năm Ấy Chúng Ta Cùng Theo Đuổi

Tác giả: Cửu Bả Đao

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341048

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1048 lượt.

lúc một dày thêm.
Để rút ngắn khoảng cách ba xen ti mét chí mạng kia, tôi thường xuyên đến bể bơi của Đại học Thanh Hoa ở gần trường.
Những bài hát viết cho Thẩm Giai Nghi, đã đủ để gộp lại thành một album tinh tuyển rồi.
Trong khoảng thời gian này, tôi và đám đồng bọn cùng thích Thẩm Giai Nghi đã có một mùa hè đầy mùi clo bên bể bơi, phơi mình dưới ánh nắng chói chang. Khi ấy, cả bọn thằng nào cũng biết tình cảm tôi dành cho Thẩm Giai Nghi, chúng nó thảy đều kinh hãi trước tâm cơ và sự bày bố của tôi, lại càng khiếp sợ thực lực ái tình có tình bạn mạnh mẽ làm hậu thuẫn của tôi, nên lần lượt đánh trống thu quân.
“Vì vậy, chỉ còn lại tao một mình tác chiến thôi!” Tôi cười cười, ăn hotdog bên bờ bể bơi.
“Kha Cảnh Đằng, tao hận mày!” Liêu Anh Hoàng nghiến răng, nhảy xuống nước.
Bọt nước bắn tung tóe, Hứa Bác Thuần thi lại đã đỗ vào khoa Công nghệ Thông tin Đại học Đàm Giang.
Còn tôi, đã tổ chức giải đấu võ tự do giành cúp Cửu Đao.
Cúp Cửu Đao, dĩ nhiên là đặt tên dựa trên biệt hiệu Cửu Bả Đao của tôi rồi.
Đúng thế, từ hồi trở thành tiểu thuyết gia, mỗi lần phỏng vấn đều được hỏi một câu giống hệt nhau “Tại sao anh lại chọn bút danh Cửu Bả Đao”, tôi đã ngán ngẩm đến phát ngấy lên rồi.
Thẳng thắn trả lời ở đây luôn.
Cửu Bả Đao là biệt hiệu của tôi thời đại học. Tại sao lại có biệt hiệu Cửu Bả Đao này, nguồn cơn là do tôi đã viết một bài hát rất chi lố bịch, lời ca cực kỳ ngắn: “Cửu Bả Đao (chín thanh đao), mài một cái, nó sẽ… sáng bóng lên! Sáng bóng lên!” Đừng hỏi tôi viết cái quái gì đấy, tóm lại là bài hát nhố nhăng ai ai cũng hát được này không cẩn thận thế nào lọt vào tai thầy giáo, thầy giáo liền hỏi Cửu Bả Đao là ai, trong tiềm thức mọi người liền nghĩ ngay đến tôi, vậy là biệt hiệu của tôi đã được xác định trong khoảnh khắc ấy. Về sau, lúc chọn bút danh tôi chẳng nghĩ ngợi gì cả, Cửu Bả Đao thì Cửu Bả Đao.
Tại sao lại phải tổ chức giải đấu quái quỷ gì đó?
Tính tôi rất hăng hái, thích xem truyện tranh chiến đấu, Baki, con trai của yêu tinh, Tay đấm vô địch (Hajime no Ippo), Gà chọi (Shamo), Kotaro, Thiết quyền tiểu tử, Câu lạc bộ Nhu đạo đều là những bộ tôi ưa nhất. Hồi học cấp I tôi đã thích gây gổ đánh nhau, lên đại học thậm chí còn mua một bộ găng tay đấm bốc về phòng, đứng đối diện với bức tường tự sướng, bộ dạng như thể sắp choảng nhau với ai đến nơi.
Nhưng tôi rất lấy làm nghi hoặc, Đại học Giao thông rõ ràng là một nơi quái quỷ gần như chỉ toàn con trai, tại sao đám bạn học tôi gặp đứa nào đứa nấy cũng đều ra vẻ ta đây sinh viên ngoan ngoãn, không có tinh thần nam nhi sát khí đằng đằng vậy cà? Chẳng nhẽ bộ truyện tranh Trường học Samurai[1'> toàn là gạt người hay sao?
[1'> Hay còn gọi là Sakigake!! Otokojuku là một bộ truyện tranh hài hước của tác giả Akira Miyashita. Bối cảnh là một trường tư dành cho nam sinh có vấn đề. Các học sinh trong trường được huấn luyện để “hồi sinh tinh thần Nhật Bản”, và thường xuyên nổ ra các vụ đánh nhau bạo liệt.
Sau nhiều trăn trở suy tư, tôi quyết định tổ chức một giải thi đấu đánh lộn để giúp cái trường Giao thông suy nhược lâu ngày này tráng dương lên một chút.
“Giải thi đấu đánh lộn à? Xin mày, Cửu Bả Đao, chẳng ai thèm để ý đến mày đâu.” Thằng bạn cùng phòng Lý Luân đang nâng tạ tay, khinh bỉ nói. Thằng Lý Luân này bị nghiện tập thể hình.
“Sao lại thế được, thi đấu đánh lộn cơ mà! Hay vãi cả ra, miễn phí cung cấp nơi chốn đánh nhau cho những thanh niên ưu tú muốn đánh nhau mà không kiếm được người nào để choảng, đệch! Sao lại bị làm ngơ được chứ? Dù tao có thu phí đăng ký cũng rất hợp lý ấy!” Tôi lớn tiếng cãi lại, lấy tờ giấy báo tường khổ lớn trải ra trên giường, chuẩn bị vẽ áp phích cho giải đấu.
“Giải thi đấu đánh lộn nghe rất chi là low, đổi thành giải đấu võ tự do có hay hơn không? Nhà trường có biết thì cũng dễ chống chế cho qua được.” Thằng Khiến Hán vốn giỏi marketing lập tức đưa ra một kiến nghị ra trò.
“Cứ vậy đi.” Tôi rất biết lắng nghe.
“Còn nữa, đến lúc bắt đầu hẵng cho đăng ký, tao đoán thể nào cũng có đứa chỉ đăng ký cho vui mà không đến, vậy thì danh sách các cặp đấu lại phải sắp xếp lại, phiền phức lắm.”
Kiến Hán nhắc nhở tôi.
Quả nhiên có lý, tôi chỉ biết gật đầu lia lịa.
“Kiến Hán, mày với Cửu Bả Đao thần kinh à, chẳng có đứa dở hơi nào tham gia cái giải đấu dớ dẩn này đâu.” Lý Luân vẫn khịt mũi khinh khỉnh, chẳng giống kẻ thường ngày cứ muốn thi đấu giao hữu với tôi chút nào.
“Phần thưởng là gì mới quan trọng, chỉ cần có phần thưởng hấp dẫn thì sẽ thu hút được người ta tham gia thôi.”
Vương Nghĩa Trí vừa rê chuột tải phim sex từ trên mạng xuống, vừa chõ mồm vào.
Đệch, tôi nghèo chết đi được, lấy đâu ra phần thưởng đây!
“Mạnh nhất.” Tôi lầm bầm.
“?” Vương Nghĩa Trí không hiểu.
“Hai chữ ‘mạnh nhất’ này, chính là phần thưởng hấp dẫn nhất dành cho các bậc nam tử hán.” Tôi hài lòng nắm chặt cái bút dạ nhớ.
Vậy là thằng thích đao to búa lớn là tôi đây, liền đặt tên cho giải thi đấu đánh lộn này là “Cúp đấu võ tự do Cửu Đao”, đồng thời dán mấy tấm áp phích l