Tác giả: Lý Lý Tường
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1342241
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2241 lượt.
hát bài “Venus” phóng tình cảm bắn ra bốn phía, bỗng nhiên lại cảm giác giống như dùng thuốc lắc, thật sự không chịu nổi nữa, co rút mạnh mẽ, đẩy Vệ Khanh khóc nói: “Anh nói sẽ nhanh chóng bớt đau…” Nước mắt lại lặng lẽ chảy theo sườn mặt xuống bàn.
Tình cảm mãnh liệt như vậy, khiến cô hoảng sợ. Vệ Khanh lắng nghe giọng ca êm đềm:
“Goddess on the mountain top
Burning like a silver flame
The summit of beauty and love
And Venus was her name
She ‘s got it
Yeah, baby, she ‘s got it
I ‘m your Venus, I ‘m your fire
At your desire
Well, I ‘m your Venus, I ‘m your fire
At your desire
Her weapons were her crystal eyes
Making every man a man
Black as the dark night she was
Got what no-one else had
Wa!
She ‘s got it
Yeah, baby, she ‘s got it
I ‘m your Venus, I ‘m your fire
At your desire
Well, I ‘m your Venus, I ‘m your fire
At your desire “
Dục vọng trong nháy mắt bùng nổ, khàn khàn nói: “Tây Tây… nhìn… nhìn vào mắt anh!” Dường như muốn tiến sâu vào trong tâm hồn cô, sau đó cuồng nhiệt hôn lên ánh mắt Chu Dạ, ôm lấy cô bất động thật lâu. Trong phòng chỉ còn lại tiếng thở dốc dồn dập của hai người cùng với hương vị tình dục, kéo dài không tiêu tan.
[34'>: Ngũ giảng tứ mỹ tam nhiệt ái là ba khí cạnh về tình yêu của TQ, được ban hành vào đầu những năm 1980 để tuyên truyền phổ biến các nội dung về tư tưởng của hoạt động giáo dục. Trong đó ngũ giảng gồm: văn minh, lịch sự, vệ sinh, trật tự, đạo đức; tứ mỹ chỉ vẻ đẹp của tâm hồn, ngôn ngữ, hành vi và hoàn cảnh; tam nhiệt ái gồm có yêu tổ quốc, yêu xã hội chủ nghĩa, yêu Đảng Cộng Sản.
Tránh thai
Edit: Ishtar
Chu Dạ mệt mỏi cuộn mình trên bàn, cảm thấy cả người mệt rã rời, không thể động đậy, trên hàng mi cong vẫn còn chưa khô nước mắt. Trong miệng vẫn nức nở ra tiếng, màn kích tình vừa rồi khiến toàn thân cô xụi lơ, sợ hãi không thôi, ngực vẫn thở phập phồng, chưa phục hồi tinh thần.
Vệ Khanh sửa sang lại chính mình, nhìn bốn phía xung quanh, ngay cả chỗ nằm cũng không có, toàn bộ căn phòng đều bừa bộn rối loạn. Nhảy lên bàn, ôm lấy cô, dùng khăn tay lau rửa cho cô. Cô xấu hổ và giận dữ, kẹp chặt hai chân, muốn đẩy hắn ra, đáng tiếc không còn sức, ngay cả tay cũng không thể nâng lên nổi. Vệ Khanh hôn cô, dỗ dành: “Ngoan,.. cũng đã làm rồi, không cần xấu hổ…” Chu Dạ xoay người, đưa lưng về phía hắn, không chịu nói.
Vệ Khanh nâng người cô lên, giúp cô mặc quần áo, dịu dàng hỏi: “Còn đau không?” Chu Dạ rúc đầu vào cánh tay, hừ lạnh: “Anh nói xem?” Thanh âm vẫn nức nở, không muốn để ý tới hắn. Vệ Khanh biết cô giận, vội dỗ cô: “Được rồi, được rồi, đừng tức giận… là do anh không kìm lòng được… có đói bụng không? Anh đưa em đi ăn cơm?” Lại hôn cô, giọng dịu dàng, tràn đầy yêu chiều.
Cô rầu rĩ: “Em không ăn.” Vừa rồi cô sợ hãi, hoảng hốt, giờ không còn sức mà đứng dậy, nói gì tới việc nghĩ đi ăn. Vệ Khanh đặt đầu cô lên trên đùi, tay vuốt ve gáy cô, vuốt nhẹ sống mũi, mỉm cười nói: “Không ăn sẽ không tốt cho cơ thể. Muốn ăn gì nào?” Cô thở phì phì: “Không ăn, không ăn, em sẽ không ăn.” Xoay người đứng lên, một cơn đau nhức, kêu thành tiếng, lại ngã xuống.
Chu Dạ lại không yên tâm: “Sao lại là có thể sẽ không? Anh mau đứng dậy!” Kéo hắn từ sofa đứng lên. Hắn không hiểu sao, hỏi: “Em làm sao vậy, làm sao vậy? Ừm…” tay lại sờ loạn khắp nơi. Cô bực mình: “Dê xồm… anh còn không mau đi mua thuốc cho em!” Cô cũng không muốn làm mẹ sớm như vậy, cô mới hai mươi tuổi.
Vệ Khanh không để ý, nói: “Mua thuốc gì chứ, có tác dụng phụ rất mạnh, không tốt cho thân thể. Ngoan,… không cần uống thuốc, sẽ không may mắn như vậy đâu, á…” Đau tới mức hít mạnh một hơi. Cô hung hăng véo hắn, “Anh có đi hay không?” Vệ Khanh xoa xoa thắt lưng, nói: “Không đi.” Vẻ măt kiên quyết, hắn mới không thèm đi mua cái loại thuốc khiến đoạn tử tuyệt tôn.
Chu Dạ vừa tức vừa cuống, chỉ vào hắn, dậm chân mắng: “Anh… không chịu trách nhiệm! Hiện giờ đã chiếm được, không cần em nữa phải không? Em mới không cần, anh tính cái gì vậy, hu hu… anh quá đáng, bắt nạt em, hiện giờ tỏ thái độ như vậy à? Hu hu.. em không cần anh đi mua…” nói xong liền khóc ầm lên.
Vệ Khanh vội dỗ cô: “Sao anh lại không chịu trách nhiệm cơ chứ? Nếu không, chúng ta nói cho cha mẹ, lập tức cử hành hôn lễ? Ừm… được không?” Vô cùng thân thiết xoa xoa mũi cô. Chu Dạ hất đầu ra, ra sức đẩy hắn: “Em không cần! Em muốn anh đi mua thuốc cho em… anh bắt nạt em, ngay cả việc này cũng không chịu làm, anh quá đáng!” Cô làm gì dám tự mình đi mua thuốc tránh thai, lừa người cô chưa đủ, giờ còn muốn lừa cô kết hôn nữa, đúng là giảo hoạt, ăn tươi nuốt sống mà.
Chu Dạ vừa tức vừa giận, lại không thể làm gì, hôm nay gạo đã nấu thành cơm.
Vệ Khanh bị cô ầm ĩ không chịu nổi, đành phải đồng ý: “Được, được, anh đi mua là được chứ gì?” Nói xong lấy từ trong phòng một chai thuốc ra, nói: “Uống cái này vào là được.” Chu Dạ cũng không hỏi hắn tại sao trong phòng lại có thuốc tránh thai, nửa tin nửa ngờ cầm trong ta