Lời Nguyền Của Người Bán Cá Thuần Chủng
Tác giả: Lý Lý Tường
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1342257
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2257 lượt.
n cũng không tránh né, càng làm càn. Chu Dạ cầm đồng hồ báo thức, dùng sức ném đi, đương nhiên là ném trượt. Vệ Khanh lắc đầu: “Đúng là dã man, ngay cả trên giường cũng không thể dịu dàng một chút.” Phẫn nộ đi vào phòng tắm.
Đúng lúc đó điện thoại của hắn lại vang lên, cô nhíu mày: “Đã khuya rồi còn không tắt máy, ầm ĩ chết được!” Chộp lấy định tắt đi, trong lúc vô tình liếc một cái, nhìn thấy trên màn hình hiển thị tên người gọi là “Ân tổng”, dừng một chút, một giây sau mới nhớ là ai, nổi trận lôi đình, sư tử Hà Đông gầm gừ rống lên: “Vệ Khanh!”
Vệ Khanh nghĩ cô bị làm sao, vội quấn khăn tắm chạy vội ra: “Làm sao thế, làm sao thế?” Chu Dạ vung vẩy điện thoại trong tay, dùng giọng điệu thẩm vấn tù nhân chiến tranh hỏi: “Sao lại thế này?” Vệ Khanh không hiểu gì cả, nhưng thấy vẻ mặt cô như vậy, không dám nói lung tung, tận mắt nhìn tới, khi nhìn thấy, vội nói: “Chuyện làm ăn, chồng em xin thề, là chuyện làm ăn mà thôi.”
Cô hừ lạnh: “Chuyện làm ăn à? Nửa đêm khuya khoắt còn gọi điện cho anh bàn chuyện làm ăn sao?” Người đàn bà khác thì có thể cho qua, nhìn cái tên này, cô lại tức giận, hận không thể đấm, đá, giải mối hận trong lòng.
Vệ Khanh hết đường chối cãi, vẻ mặt đau khổ nói: “Vợ à, anh thật sự không biết, có lẽ cô ấy gọi nhậm không chừng. Vả lại, có thể do lệch múi giờ…” Cô nhảy dựng lên: “Anh lấy cớ giỏi nhỉ, tưởng nói thế mà em tin à? Anh nói xem, rốt cuộc anh và cô ta là thế nào?” Hai tay chống nạnh, mặc váy ngủ nhảy tới nhảy lui trên giường, giống như kangaroo vậy. Nếu Vệ Khanh thật sự muốn lừa cô, có thể nghĩ ra trăm ngàn lý do.
Vệ Khanh muốn cười mà không dám, đành phải hơi nhếch môi không nói gì. Chu Dạ nhíu mày: “Nghiêm túc đi, đây là… đang hỏi, anh trả lời đi!” Thiếu chút nữa nói thành: “Nghiêm túc đi, đây là đánh ghen!” Nhưng cô không thể nói ra được, đúng là cả giận suýt mất khôn.
Vệ Khanh miễn cưỡng cố nín cười, khụ khụ hắng giọng, sán lại gần, ôm thắt lưng cô nói: “Vợ à, nếu lo lắng anh như vậy, chúng ta kết hôn sớm có được không?” Hắn muốn kết hôn đến điên rồi. Từ lúc Chu Dạ náo loạn ở bữa tiệc tối, trước mặt mọi người gọi hắn là chồng, bất kỳ ai quen hắn đều hỏi: “Vệ tổng, khi nào thì cho tôi uống rượu mừng đây? Kết hôn thì cũng không thể không thông báo một tiếng, như vậy khiến chúng tôi rất buồn nha!” Mọi người đều nghĩ hắn đã kết hôn, cứ gặp là chúc mừng. Nào biết hắn vạn dặm trường chinh, con đường cách mạng còn rất xa!
Chu Dạ nổi giận vẫn còn chưa bình tĩnh, hừ lạnh một tiếng: “Ai muốn gả cho anh? Vừa già vừa xấu, em không thèm!” Cô mơ hồ nghĩ, thật sự sẽ kết hôn sớm như vậy sao? Đối với hôn nhân, cô vẫn chưa chuẩn bị gì cả. Lần lượt ép buộc, khiến cô rất mệt mỏi.
Lời này khiến lục phủ ngũ tạng của Vệ Khanh vỡ nát, thất khiếu chảy máu, ngã phịch xuống không dạy nổi. Kéo cô ngã xuống giường, nhe răng trợn mắt nói: “Vừa mới nói cái gì? Có phải muốn tìm tuổi trẻ đẹp trai phải không?” Chuyện Ninh Phi còn chưa xử lý xong đau, cô lại còn dám nói như vậy! Khiến hắn nổi giận bốc khói rồi!
Chu Dạ vẫn giận, cũng biết đã nói sai, thông minh tránh đi, chộp điện thoại chất vấn: “Việc này thì sao đây? Anh giỏi nhỉ, cô ta tát em một cái, anh còn lén lút liên lạc với cô ta à? Em còn lâu mới gả cho anh.” Ngón tay chọc chọc vào ngực hắn. Tuy nói ác độc, nhưng động tác lại khiêu khích. Vừa nhu vừa cương, vừa đấm vừa xoa, hai bút cùng vẽ.
Vệ Khanh vừa tức vừa giận, vừa bất đắc dĩ, tóm lấy bàn tay nhỏ bé xằng bậy của cô, thở dài nói: “Tiểu yêu tinh, có phải lại có ý nghĩ xấu xa nào không?” Mỗi lần giở thủ đoạn với hắn, nhất định không phải chuyện tốt, không biết ở đâu ra mà lắm ý tưởng quanh co đến vậy, trong đó không ít khổ sở nha, lịch sử bị tra tấn máu chảy đầm đìa hắn vẫn còn nhớ. Đáng thương cho hắn lúc học không ngoan, để bây giờ đều không thoát khỏi mỹ nhân kế! Thực ra trong lòng hắn thì vẫn thích thú!
Chu Dạ ném điện thoại xuống đất. Lạnh lùng nói: “Đổi số cho em!” Trước giờ cô từng điều tra tin nhắn của hắn, không có nghĩa là cô không thèm để ý! Muốn làm thì phải rút củi dưới đáy nồi, càng sạch sẽ bớt việc!
Chu Thị đưa điện thoại di động hướng thượng nhất trịch. Lạnh giọng nói: “Cho ta đổi hào!” Nàng cho tới bây giờ không tra quá của hắn tin nhắn điện thoại, không có nghĩa là nàng không thèm để ý! Muốn tới sẽ cái rút củi dưới đáy nồi (một kế trong binh pháp Tôn Tử) , sạch sẽ bớt việc!
Vệ Khanh giật mình, đúng là cọp mẹ.
Về sau dưới sự bức bách của Chu Dạ, không thể không đổi số mới, thông báo cho mọi người mà toát cả mồ hôi. Nhưng là điều kiện song phương, hắn cũng không thể không công đổi số điện thoại được. Hắn yêu cầu Chu Dạ, chỉ cần là chuyện liên quan tới Ninh Phi, nhất định phải thông báo cho hắn biết. Mặc dù Chu Dạ kháng nghị, trải qua cò kè mặc cả, không phải là đối thủ của gian thương như hắn, đành phải đồng ý.
Vệ Khanh và Chu Dạ, một người háo sắc như sói, một người nóng tính như hổ. Chỉ có thể ngẩng đầu nói trời cao an bài, là một chữ “duyên”, tuyệt không thể tả.
Tin tưởng
Edit: I