Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Có Lẽ Là Yêu

Có Lẽ Là Yêu

Tác giả: Lý Lý Tường

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1342097

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2097 lượt.

ơm, quả là lúc đói ăn gì cũng ngon. Lâm Phỉ lắc đầu: “Nhìn tướng ăn của ngươi kìa! Ăn chậm một chút, ta không giành đồ ăn với người đâu.”
Chu Dạ trong miệng đầy đồ ăn, mơ hồ không rõ nói: “Ngươi có muốn cũng chả giành được với ta.”
Lâm Phỉ nhìn cô ăn cũng không ngẩng đầu lên, tựa hộ như cơm tập thể trong canteen là nhân gian mỹ vị vậy, oán giận nói: “Ngươi ăn ngon thế sao? Chả lẽ cơm canteen ngon thế à?” Làm cô chỉ có thể nhìn mà không thể ăn, sao mà có sống được cơ chứ! Thực hoài nghi có phải cô ấy ăn đồ ăn trong canteen không nữa. Mấy đồ ăn này cô cũng từng ăn qua, cũng chỉ có cải trắng luộc, nước canh cũng chả có dầu mỡ, chỉ có chút muối, một chút hương vị cũng không có, nhưng nhìn Chu Dạ ăn lại rất ngon.
Chu Dạ ăn cơm, không nói một lời, động tác rất nhanh, nhanh chóng ăn hết phần cơm, uống hết bát canh, trong mắt mọi người xung quanh, thật sự là có hương vị ngọt ngào, vô cùng dụ hoặc, cùng cô ăn cơm khẩu vị vô cùng tốt, cho nên Lâm Phỉ vô cùng sầu não.
Chu Dạ ăn gần xong mới hỏi: “À —— Cao Dương đâu? Sao không thấy hắn?” Lâm Phỉ cùng Cao Dương là một cặp nổi bật trong trường, bọn họ cao như vậy, không chú ý không được, huống chi là tuấn nam cùng mỹ nhân.
Lâm Phỉ dừng một chút mới nói: “Chia tay rồi.”
“Chia tay?” Chu Dạ cả kinh, buông đũa xuống “Vì sao? Hay chỉ cãi nhau thôi?”
Lâm Phỉ lắc đầu: “Không, chia tay thật rồi .” Chu Dạ truy vấn: “Sao lại chia tay? Hai người rất xứng đôi mà! Ngươi không biết trong trường có rất nhiều người hâm mộ hai người đó!”
Lâm Phỉ nghe xong thờ ơ, chỉ thản nhiên nói: “Tình cảm nam nữ, hợp thì thành một đôi, không hợp thì chia tay, chẳng có gì hay cả.”
Cô ấy đã nói như vậy, Chu Dạ biết ý, không hỏi thêm nữa, đành phải gật đầu: “Đúng vậy, chuyện tình cảm không thể nói trước được.” Trong lòng lại nghĩ đến người mua cho cô bạn túi LV kia, không biết đấy có phải là nguyên nhân hay không.
Lúc này từ điện thoại lại vang lên âm báo tin nhắn, là tin nhắn của tổng đài mạng điện thoại, nói là cô được miễn phí dịch vụ gọi điện thoại, dịch vụ này chính thức từ tháng sau sẽ bắt đầu. Cô ngạc nhiên nói: “Lạ thật, mình có làm gì đâu cơ chứ! Chả mấy khi gọi điện thoại, có cần thiết dùng dịch vụ này đâu cơ chứ! Mạng di động càng ngày càng quái lạ nha.” Lâm Phỉ nói: “Không sao, có thể họ gửi nhầm tin nhắn, ngươi gọi tổng đài hỏi xem.” Chu Dạ nghĩ tới kiểm tra tài khoản của mình.
Không tra thì thôi, tra ra rồi thì tá hỏa, suýt nhảy dựng lên, tự nhiên lại có người nạp cho cô 2000 tiền điện thoại nha. Cô biến sắc, tự nhiên nghĩ tới một người.
Lâm Phỉ thấy vẻ mặt bạn không tốt, hỏi: “Aiza —— làm sao vậy?”
Chu Dạ thì thào tự nói: “Lâm Phỉ, ta thật sự gặp phải phiền toái rồi.” Nhìn hành động của Vệ Khanh, sẽ không dễ dàng buông tha mình. Hắn đã là sói già, còn chính mình chỉ là chim non chưa ra khỏi cửa, sao có thể là đối thủ của hắn! Trong lòng nhất thời thấy lo lắng.
Lâm Phỉ thấy cô như vậy, nghĩ nghĩ nói: “Mấy ngày hôm trước, có mấy nữ sinh khoa ta hỏi ta là: “Bạn của cậu là nữ sinh khoa tạo hình, nghe nói thành tích không tệ, có phải được người ta bao hay không?” nói có điểm khó nghe, nhưng mà cô ấy thấy ngươi cùng với một người đi xe Lamborghini màu đen đứng ở trước cổng trường hàn huyên với nhau.”
Chu Dạ nghĩ rằng là nếu tưởng người ta không biết, trừ phi mình đừng làm, vì thế lòng càng thêm nặng trịch.
Lâm Phỉ an ủi bạn: “Ngươi cũng biết mấy người đó, nói chuyện chẳng cố kị gì cả, miệng chó sao có thể phun được ngà voi, rốt cuộc chuyện này là thế nào?” Cô cảm thấy Chu Dạ không phải là loại người như vậy, nhưng mà tục ngữ có câu: nhìn người không thể chỉ đánh giá qua vẻ bề ngoài.
Chu Dạ nhất thời luống cuống, vì thế đem chuyện Vệ Khanh kể hết ra, cô cần có người để tâm sự. Lâm Phỉ đã quen nhìn mấy chuyện như vậy, ít nhất sẽ không xem thường cô, dù sao cô vẫn chưa làm gì sai cả.
Lâm Phỉ cũng không nói nhiều, chỉ nói: “À, hóa ra là như vậy. Xem ra tiền điện thoại kia là Vệ Khanh nạp cho ngươi rồi? Ra tay rất hào phóng nha, một lần liền nạp 2000. Đi xe Lamborghini, thật là có tương lai. Vệ Khanh này, để ta giúp ngươi điều tra xem, rốt cuộc là thần thánh phương nào!”
Hai người nói còn chưa nói xong, điện thoại Chu Dạ lại vang lên, lại là Vệ Khanh. Cô nhìn Lâm Phỉ rồi mở máy nghe: “Em đã dậy rồi à? Đi ăn cơm chứ?”
Chu Dạ cự tuyệt: “Buổi tối tôi còn phải đi học.” Cô vì cảm thấy quá mệt, nên đã cùng Thịnh tổng thương lượng, một tuần chỉ làm 5 buổi, hôm nay đúng là ngảy nghỉ của cô. Có lẽ Vệ Khanh cũng biết cô hôm nay không cần phải đi làm.
Vệ khanh có tai như điếc, “Thỉnh thoảng trốn học một buổi cũng không sao, huống chi em đã là sinh viên năm tư rồi, hẳn là không có gì quan trọng hơn. Anh tới đón em.”
Chu Dạ vội vàng nói nói: “Anh đừng tới, anh đừng tới! Tối hôm nay tôi có một bài kiểm tra phải làm, không thể trốn học được. ” Cuối cùng lại thêm vài câu: “Tôi còn thiếu mấy học trình môn này, không đủ thì không được tốt nghiệp.” Cố ý nói nghiêm trọng.
Vệ Khanh căn bản không tin lời cô, chỉ nói: “Nếu em không đến, anh sẽ tới kí túc