Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Có Lẽ Là Yêu

Có Lẽ Là Yêu

Tác giả: Lý Lý Tường

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1342397

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2397 lượt.

Trần Lệ Vân, trong lòng khóc rống một tiếng, chạy trối chết.
Một mình nằm trên giường lớn, Vệ Khanh lăn qua lộn lại không ngủ được. Đã quen ôm Chu Dạ ngủ, đúng là không thể nào chịu nổi cảnh ôm chăn ngủ một mình, hắn nghĩ, bất kể thế nào, cũng phải nghĩ cách đưa cô về. Mà đầu tiên phải vượt qua ải của Trần Lệ Vân, hắn tự nhận bản thân không phải là đối thủ, chỉ có cách nhờ cao nhân ra tay.
Vệ An nhận được điện thoại của hắn, thất thanh nói: “Cái gì? Em bảo anh nói chuyện với Lệ Vân á?” tính tình Trần Lệ Vân thế nào, không phải anh không biết, anh cũng không dám đi trêu chọc chị. Đương nhiên không đồng ý, “Đây là chuyện hai vợ chồng chú, tự mình giải quyết đi.”
Vệ Khanh nói: “Anh, người ta nói, đả hổ thân huynh đệ, thượng trận phụ tử binh[53'>, anh không thể bỏ mặc em chứ? Anh chỉ cần đi cùng em tới chỗ chị dâu, một người đối phó một người, không phải dễ dàng hơn sao? Anh không biết hôm qua chị mắng em thê thảm thế nào đâu, chị còn dọa đánh em nữa, anh nói em dám một mình đi gặp chị sao?”
Vệ An ngoài miệng mắng hắn đáng đời, nhưng trong lòng đương nhiên biết sự lợi hại của Trần Lệ Vân. Trước kia Vệ Khanh luôn kiêng dè chị, trước mặt chị, có giận tới mấy cũng không dám hừ một tiếng. Mà Trần Lệ Vân cũng chưa bao giờ quản chuyện yêu đương của hắn. Có một em trai như vậy, bị hắn quấn quýt không buông tha, đành phải đồng ý, buổi tối sẽ đi cùng hắn.
Chu Dạ tỉnh dậy, Trần Lệ Vân đã rời đi từ sớm. Lúc đánh răng lại thấy buồn nôn, cô không biết những người khác khi mang thai thế nào, vì sao cô lại buồn ngủ và buồn nôn. Trong lòng không biết có nên giữ lại đứa bé này hay không, vì thế ủ rũ đi dạo phố.
Thời tiết trong lành nhưng vẫn lạnh, trên cây bàng đã đâm chồi những mầm xanh mơn mởn, lá cây non mềm từ từ phát triển, gió nhẹ thoảng qua. Tới bệnh viện quen thuộc, bước chân chậm lại một chút, rồi cô kiên quyết đi vào.
Ngồi xếp hàng bên ngoài, bên cạnh là một sản phụ, khoảng ba mươi tuổi, bụng đã to rõ, bắt chuyện chào hỏi. Cô hỏi chị mấy tháng rồi, chị nói đã được sáu tháng, hiện giờ cứ một thời gian lại tới bệnh viện khám một lần, lại hỏi Chu Dạ tới bệnh viện làm gì. Cô ấp a ấp úng nửa ngày mới nói mình cũng có thai, không biết có nên giữ đứa bé lại hay không.
Sản phụ kia liền biến thành một chuyên gia tâm lý giáo huấn cô: “Em gái, đã có rồi thì đừng phá thai, đừng nghe mấy loại quảng cáo, phá thai an toàn gì gì đó, tác hại rất lớn, ảnh hưởng tới sức khỏe, nhất là lần đầu mang thai! Nạo thai sẽ làm tổn thương thành tử cung, về sau khi mang thai sẽ dễ dàng bị thai lưu hoặc sinh non, mà lớp màng bên trong tử cung bị tổn thương, sẽ làm cho mỗi lần mang thai ảnh hưởng tới chức năng của cuống rốn, ảnh hưởng nghiêm trọng tới sự phát triển của trẻ sơ sinh, sinh sớm. Sau này còn có thể dẫn tới vô sinh.”
Sắc mặt Chu Dạ trắng bệch, vội hỏi: “Thật vậy sao?” thực ra cô tới bệnh viện hỏi thăm mà thôi, không nghĩ nạo thai lại đáng sợ như vậy.
Sản phụ kia trịnh trọng gật đầu: “Đương nhiên là thật! Nhìn em còn trẻ như vậy, có lẽ là nhất thời lầm lỡ. Nếu đã có điều kiện sinh, tốt nhất nên sinh ra, vất vả một chút, nhưng đứa bé là máu thịt của mình, làm sao nỡ phá bỏ chứ?” lại thuận miệng hỏi một câu: “Em kết hôn chưa?” Cô nói đã kết hôn rồi.
Chị kêu ầm lên: “Vậy sao lại muốn bỏ? Đã kết hôn rồi, đương nhiên phải sinh con, trong nhà có trẻ con, mới có thể cảm nhận không khí ấm áp ngọt ngào khi về nhà.” Lại thuyết phục cô: “Phá thai rất nguy hiểm, để lại nhiều biến chứng, khiến chức năng sinh sản dễ bị viêm, nghiêm trọng hơn sau này không có con nữa, mất nhiều hơn được! Cho nên, tốt nhất nên sinh bé ra. Thực ra mang thai chính là quá trình trưởng thành của người phụ nữ. Em có thể học được nhiều chuyện, giống như cảm nhận chuyển động của thai nhi, em sẽ cảm thấy hạnh phúc, cái cảm giác vui sướng này thì chịu đau đớn một chút cũng đáng…” Chị liệt kê ra những điều cần chú ý khi mang thai, trong đó còn có phải chú ý tới cảm xúc của bản thân.
Chu Dạ chú ý lắng nghe, thỉnh thoảng hỏi mấy vấn đề, như chuyện ăn không vào, còn luôn cảm thấy lạnh. Trần Lệ Vân mặc một áo sơ mi và một áo khoác đồng phục đã thấy đủ, mà cô chẳng những mặc áo lông, bên ngoài mặc áo khoác dài mà vẫn cảm thấy chân tay lạnh lẽo.
Sản phụ nói là chuyện bình thường, phụ nữ khi có thai thường sợ lạnh, dễ dàng mệt mỏi, mức độ nôn mửa cũng khác nhau. Dặn cô không cần lo lắng, nghỉ ngơi thật tốt, chú ý vấn đề dinh dưỡng.
Chu Dạ cảm ơn chị, nghĩ rằng, giờ mà Vệ Khanh kéo cô đi phá thai, cô cũng không đi, đúng là không nghe thì không biết, vừa nghe đã sợ hãi. Hoảng hốt rời khỏi bệnh viện, thấy bên cạnh có một nhà sách đang mở. Trong lòng nghĩ muốn mua mấy quyển sách về mỹ thuật hội hoa, nhưng khi đi ngang qua quầy sách cho phụ nữ có thai, cùng với sách báo cho trẻ con, lại dừng lại lật xem, tất cả đều là những chuyện cô không biết, chưa bao giờ thấy, mới nhìn lần đầu! Vì thế mua một chồng sách đem về, ngồi trên sofa, đọc ngấu nghiến. Những kiến thức trong đó không giống như cô học vẽ, xem ra cô còn nhiều thứ phải học.
Trần Lệ Vân sợ cô