Tác giả: Lý Lý Tường
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1342113
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2113 lượt.
ạch cho chính mình, tự lập tự cường đi.”
Chu Dạ vẫn bất mãn: “Nhưng cô ấy đâu có muốn tự sát đâu, chẳng lẽ có tình cảm là do cô ấy sai hay sao! Vẫn là do lỗi của Vệ Khanh cặn bã!”
Tất Thu Tĩnh thấy cô đỏ mặt tía tai, cười: “Ngươi làm sao thế? Hét vào mặt ta làm gì? Ta có phải là kẻ phụ tình kia đâu. Loại sự tình này là do cả hai bên đều tình nguyện, đều là pháp chế xã hội, đâu thể cưỡng ép dược! Cho nên, xảy ra chuyện gì cũng chỉ có thể nói, tự làm tự chịu!” Vì an ủi Chu Dạ tức giận bất bình, đành phải nói: “Đương nhiên Vệ Khanh cũng không phải người tốt, đây là sự thật. Chuyện gì xảy ra thì cả hai bên đều phải chịu trách nhiệm, chủ nghĩa duy vật cho rằng như vậy.” Tất Thu Tĩnh giống như đang làm báo cáo phân tích hóa học, có trật tự rõ ràng, tìm từ chính xác.
Chu Dạ muốn phản bác cũng không tìm ra luận điểm, đành từ bỏ. Tuy rằng hiểu được đạo lý này, nhưng đối với Vệ Khanh càng thêm khinh thường.
Ngày hôm sau, lúc Chu Dạ đang ngồi vẽ trong phòng vẽ tranh thì nhận được điện thoại của Ngô giáo sư- trưởng khoa Mỹ thuật tạo hình, nói ở lầu chính có một du khách nhìn trúng bức tranh của cô, đồng ý trả 20.000 tệ mua nó. Chu Dạ nghe xong, vui như tết, cười toe toét, gật đầu đồng ý.
Vì thế nhà trường đứng ra làm chủ, đem bức tranh tham gia triển lãm của cô bán đi. Người mua chừng ngoài ba mươi tuổi, đeo một kính mắt bọc vàng, thoạt nhìn hào hoa phong nhã, trên người đậm chất văn nghệ. Nói chuyện rất khách khí, cũng hỏi Chu Dạ có thể đóng con dấu của mình lên hay không.
Chu Dạ vì mang tranh lên trưng bày trong phòng triển lãm ở nhà trường, chứ không phải đi tham gia thi đấu gì, nên chỉ ở trên tranh kí một chữ, vội vàng chạy về kí túc mang con dấu lại. Mọi người nghe tin, liền chúc mừng tới tấp. Chuyện này trong trường không phải chuyện thường, cũng không phải là gửi tranh tới các triển lãm khác, có thể nói là trăm năm khó gặp. Chu Dạ không hiểu mình gặp vận may gì, sao có thể tốt số như thế. Nghĩ đi nghĩ lại cũng chẳng nghĩ ra.
Nào có biết gây họa cũng là hắn, phúc cũng là hắn, giống như xác định cô chính là mục tiêu của hắn.
Giao dịch hoàn thành, nhà trường còn cố ý mời nhiếp ảnh gia chụp lại một bức ảnh tư liệu, sau này sẽ dùng để tuyên truyền khi tuyển sinh. Chu Dạ lập tức trở thành nhân vật nổi tiếng trong trường, học bốn năm đại học, chưa bao giờ thấy oai như vậy. Lãnh đạo cấp cao sau việc này, mọi người hầu như đều biết tới Chu Dạ.
Việc này thật là tốt, học phí, sinh hoạt phí cũng không cần lo lắng nữa. Bao nhiêu lo lắng trong lòng Chu Dạ buông lỏng, vui vẻ gọi điện cho Lý Minh Thành, thông báo tin tốt cho hắn. Cô vẫn chỉ có thể nghĩ tới Lý Minh Thành, dù sao tình cảm hơn mười năm, không phải nói hết là hết ngay được.
Tạm giam
Edit: Ishtar
Từ sau khi Chu Dạ bán được bức tranh, áp lực về kinh tế không còn nữa, không cần vì tiền mà hối hả ngược xuôi, có thể nói là không còn lo lắng. Nhiệt huyết hào hứng cho bộ môn vẽ tăng vọt chưa từng có, không phân biệt ngày hay đêm miệt mài ở trong phòng vẽ, nhiều người còn hỏi nàng có dự định trở thành họa sĩ hay không… Mà chuyện vui nhất chính là từ buổi tối hôm đó, Vệ Khanh không còn gọi điện quấy rầy cô, có lẽ đã không còn kiên nhẫn. Tất cả mấy chuyện tình kỳ lạ hoang đường rốt cuộc cũng đã hạ màn.
Thật ra không phải Vệ Khanh có ý buông tha cô, mà là suy tính kĩ càng, tạm thời lúc này sẽ lạnh lùng không để ý tới cô, sau này sẽ nói sau. Quan hệ giữa hai người căng thẳng như vậy, Chu Dạ vốn không có ấn tượng tốt về hắn, mà bản thân hắn thì cứ thấp thỏm lo âu trong lòng, mặt xám mày tro, trước hết phải bình tĩnh lại. Nếu cứ cố tình ép buộc cô cũng không phải là biện pháp tốt, đành thả dây dài câu con cá lớn vậy (ish: tương đương với “thả con săn sắt, bắt con cá rô” í ) ). Chu Dạ là mỹ nhân ngư, chắc chắn không dễ dàng mắc câu, phải kiên nhẫn một chút mới được.
Thời gian qua hắn bị Chu Dạ làm cho luống cuống chân tay, vô cùng mất phong độ. Rốt cuộc cũng hiểu được, dục tốc bất đạt[8'>, cũng tự trách chính mình dùng sai phương pháp đối với cô. Vì thế thay đổi sách lược, bình tĩnh chờ thời cơ. Hắn quyết định lấy tĩnh chế động, tạm thời ở ẩn không xuất hiện nữa.
Chu Dạ cười: “Cho nên ngươi cũng phải đi? Sau đó kéo ta đi chịu tội cùng?” Đi xem trình diễn cũng chẳng có gì hay cả, ở hội trường lầu chính ngày nào chả thấy vài cô người mẫu đi ra đi vào, không phải tuyển người đẹp thì cũng là siêu người mẫu, cô nhìn mà phát ngán ngẩm, quần áo gì mà lố lăng!
Lâm Phỉ dụ dỗ cô: “Còn có khoa báo chí nữa, à, đúng rồi, còn có sinh viên khoa mỹ thuật tao hình cũng chuẩn bị tiết mục nữa, phải đi ủng hộ, cổ động bạn học chứ.”
Chu Thị nghĩ tối cô cũng không có gì làm, đi xem để ngắm trai đẹp gái xinh ở khoa khác cũng tốt, mấy khoa khác nổi tiếng cũng nhờ có nhiều nữ sinh xinh đẹp. Vì thế, gật đầu bảo: “Được rồi, bao giờ đi thì gọi ta.” Nói xong, lại cúi đầu xuống tiếp tục chiến đấu với đề tiếng Anh.
Lâm Phỉ rút một tờ đề thi ra: “Làm gì vậy, ngươi học tới đầu ó