Tác giả: Lý Lý Tường
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1342148
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2148 lượt.
ười thứ hai. Mặc kệ Chu Dạ có còn ít tuổi hay không, ra đời chưa lâu, vẫn như nghé con mới sinh không sợ hổ, cho nên muốn giữ lại nét hồn nhiên tốt đẹp của cô, nhưng cũng không ngờ cô lại chinh phục được hắn. Cho nên, nếu còn muốn tiếp tục, không thể chỉ vì thế này mà dừng lại.
Có lẽ, chính là có lẽ, nếu hắn đoán đúng tâm tư Chu Dạ, đầu tiên, nên lấy lòng mình đi trao đổi, như vậy mới công bằng, đúng không? Hắn có tiền có thế, cũng không kém những người tốt ở điểm nào. Nhưng ít nhất hắn có điểm đặc biệt, hắn tin tưởng trên đời này có vài thứ không thể mua được bằng tiền. Nếu lúc sinh thời, hắn còn có thể gặp được thứ không thể mua được bằng tiền, hắn nguyện ý quý trọng. Giống như việc hắn không tin tưởng trên đời tồn tại tình yêu, nhưng vì Chu Dạ, hắn nguyện ý tin tưởng, có lẽ vẫn có tình yêu.
Nảy mầm
Edit: Ishtar
Ish: từ chương này mình đổi cách xưng hô của CD nha, định đổi cách gọi VK là “anh” nhưng nhớ bản chất cáo già của VK nên vẫn giữ nguyên “hắn” thôi,
Vệ Khanh ngồi thẳng người dậy, nhíu mày nhìn cô, thấy vẻ mặt bất an của cô, nét mặt lại chậm rãi nhu hòa, xoa đầu cô, nhẹ giọng hỏi: “Vì sao? Vì sao không muốn?” Chu Thị khoanh tay, lắc đầu: “Vệ Khanh, em cũng không biết. Nhưng hiện tại, em không muốn làm bạn gái anh.” Cô vẫn chưa có sự chuẩn bị gì cả, đột ngột như vậy khiến cô hoảng hốt.
Vệ Khanh ôm cô, đổi cách hỏi: “Em nói cho anh biết, em hi vọng bạn trai của em là người như thế nào?” Hắn muốn biết bạn trai trong lòng Chu Dạ có địa vị như thế nào, dù sao cô cũng kém hắn nhiều tuổi như vậy, suy nghĩ có chút khác biêt. Tuy rằng hắn không chịu thừa nhận, giữa lúc này hai người có sự khác nhau, nhưng sự thật vẫn hiển nhiên trước mắt, cô mới chỉ có mười chín tuổi.
Chu Dạ vẫn lắc đầu: “Em không biết, trước kia em chưa từng có bạn trai. Cho nên không nghĩ sớm có bạn trai như vậy.” Đối với Chu Dạ mà nói, bởi vì là lần đầu yêu, cho nên đặc biệt thận trọng, không dễ dàng đáp ứng Vệ Khanh được. Huống chi hắn cũng không phải là người tốt, lại càng không muốn cắm đầu lao vào, khiến cho thân bại danh liệt.
Vệ Khanh sợ hãi, cô nàng này nói biến sắc là biến sắc luôn, nét mềm mại khi nãy đã không thấy nữa, vội dỗ: “Anh đùa mà! Được rồi, được rồi, anh không đau nữa, coi như xong rồi!” Cô hầm hừ nói: “Anh quá đáng, vẫn bắt nạt em.” Hắn đành phải trấn an cô: “Anh sao dám bắt nạt em, chỉ vì anh thích em, muốn thân mật chút thôi.” Chu Dạ đẩy hắn ra: “Nào có kiểu thích người như vậy, thích một người thì phải đổi xử tốt với người đó.” Vệ Khanh vội nói: “Anh sẽ đối xử tốt với em, em làm bạn gái anh được không?”
Chu Dạ không khách khí nói: “Không tốt, em không cần làm bạn gái anh, anh xấu tính lắm.” Hơn nữa, Vệ Khanh hơn cô nhiều tuổi, cô cũng rất để ý điểm này. Hắn thấy cô dỗi, nhất thời không có cách nào. Đành phải đưa cô về trước. Mắt nhìn thấy cô xách đống đồ lớn chuẩn bị đi, bá đạo nói: “Chu Dạ, dù sao mọi người đều biết em là bạn gái anh, em phải ngoan một chút. Em xem, bạn bè em đều nhìn thấy hai chúng ta, em có muốn chạy cũng không thoát.”
Chu Dạ tức giận nói: “Em không quan tâm người khác nói như thế nào, em không đồng ý là không đồng ý. Còn nữa, em sắp thi nghiên cứu sinh, anh đừng có tới làm phiền em. Chẳng may anh tới quấy rối làm em không qua được kỳ thi, em sẽ đập nát cái xe này ra.” Nói vậy đã đủ ngoan độc rồi.
Vệ Khanh biết cô muốn thi lên nghiên cứu sinh, tuy rằng trong lòng cho là không đúng, chỉ là một kỳ thi mà thôi, không qua được là không qua được, vẫn nói: “Được rồi, anh cho em thời gian cẩn thận suy nghĩ, em đừng để anh chờ quá lâu nha.” Còn lo lắng, lại nói thêm một câu: “Chu Dạ, anh là thật lòng, đồng ý với anh, sẽ suy nghĩ cẩn thận được không?” Chu Dạ trầm ngâm một lúc lâu, gật đầu: “Được, chờ em thi xong, em sẽ suy nghĩ.”
Vệ Khanh còn không buông tha cô, vẫn lôi kéo cô hỏi: “Nói cho anh biết, có thích anh hay không?” Hắn lo được lo mất, cần một chút cổ vũ và lời khẳn định của cô để yên tâm. Thấy cô cứ nhìn xuống dưới đất, không nói lời nào, lại dỗ: “Cũng không hỏi em có yêu anh không, chỉ hỏi em có thích anh hay không mà thôi, giống như bạn bè có tình cảm tốt vậy.” Chu Dạ suy nghĩ hồi lâu, chậm rãi gật đầu. Lát sau, nhìn vẻ mặt hắn, thẹn quá hóa giận nói: “Không được tới làm phiền tôi! Làm tôi không thi nghiên cứu sinh được, cẩn thận tôi không để anh yên!”
Vệ Khanh ôm tay lái, vô cùng đắc ý. Không ngờ hắn lại mang tới quấy nhiễu lớn cho cô tới như vậy, thậm chí không ngừng cảnh cáo hắn không được làm phiền cô, chứng tỏ cô sớm thân bất do kỷ, bất lực rồi. Thành công đang ở trước mắt, đương nhiên hắn sẽ không dại dột vào thời điểm này đi trêu chọc cô, nghĩ thầm, chờ cô thi xong, quan hệ giữa hai người nhất định phải tiến nhanh mới được.
Nhưng mà Vệ Khanh cũng chẳng ngoan ngoãn ngồi chờ, âm thầm hành động không ngừng, lấy lòng mỹ nhân làm niềm vui. Hắn gọi điện cho Chu Dạ: “Em mau ra đây, anh có cái này cho em.” Chu Dạ đang đối đầu với một đống tiếng Anh rất đau đ